Chương 262: Ngươi Là Người Tốt

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,887 lượt đọc

Chương 262: Ngươi Là Người Tốt

Tất cả mọi người thấy con bò cái lộ ra vẻ mặt hoảng sợ thì cũng sinh ra hiếu kỳ, chuyện này là thế nào?

Còn lão hán thì bi phẫn kể lại chuyện đã xảy ra:

“Lão già ta là thôn dân dưới Kim Sơn Tự, thế nhưng từ khi súc sinh này tới Kim Sơn Tự, có một ngày hắn thấy được Đại Hoa, sau đó hắn… hắn dám làm ra chuyện như vậy với Đại Hoa.”

“Ngay cả một con bò ngươi cũng không tha.”

Giác viên nghe được lời này của lão hán thì không nhịn được nữa mà nổi giận nói:

“Nói bậy, ngươi dám vu oan ta. Bần tăng tự nhận chưa bao giờ làm ra chuyện như vậy.”

“Lão già ta tận mắt nhìn thấy. Lúc đấy ngươi đứng sau lưng Đại Hoa, quần cũng đã cởi, ngươi…”

“Câm miệng!”

Giác Viễn tức giận tới nghiến răng nghiến lợi, Hồng Tôn ở bên cạnh còn đổ thêm dầu vào lửa:

“Chậc chậc, nhìn không ra con lừa chọc nhà ngươi còn biến thái như thế.”

“Ngươi… Hồng Tôn, có phải đều do ngươi sắp xếp hay không? Chắc chắn ngươi muốn vu oan ta.”

“Đâu có, chuyện này nào có liên quan gì tới ta, ta cũng đâu có quen biết người ta. Hơn nữa con bò cái này sẽ không lừa mọi người, ngươi nhìn ánh mắt của nó xem có phải đã chứng minh hết thảy rồi hay không?”

Đúng vậy, gia súc sao có thể gạt người, mọi người nghe thế thì đều đưa mắt nhìn bò cái. Họ chỉ thấy vẻ mặt nó hoảng hốt, sợ hãi mà nhìn Giác Viễn, cảm giác kia quả thật như Giác Viễn từng làm chuyện gì khiến người người oán trách với nó.

Muốn nói tới tại sao con bò cái lại thế này thì cần phải kể đến công lao của Đại Hoàng và Tiểu Bạch, không biết chúng nó nói gì với bò cái, nhưng tóm lại kết quả cuối cùng thành ra như thế này.

Hiển nhiên chúng xứng đạt được điểm tối đa.

Giác Viễn thấy thế thì trong lòng càng thêm giận dữ, hắn không làm ra chuyện gì thật, đây là một con bò cái sao hắn có thể…

Trong lúc nhất thời ánh mắt mọi người nhìn về Giác Viễn càng thêm cổ quái, mà Giác Viễn thì tức giận tới giơ chân. Có thể lúc này hắn lại có cảm giác khóc mà chối cãi được.

Chuyện này còn chưa xong, ngay lúc Giác Viễn không biết nên giải thích thế nào, phía xa lại có một con Linh Thiền Tinh chạy tới.

Giữa nội thành đế đô lại xuất hiện một con Yêu thú, dân chúng bốn phía thấy thể bị dọa sợ không nhẹ.

“Yêu quái.”

“Sao trong thành lại có yêu quái, cấm vệ quân không ra tay sao?”

“Chạy mau lên.”

Trong nhất thời, đám người bắt đầu chạy tán loạn, mà con Linh Thiền Tinh kia thì nhảy thẳng tới chỗ Giác Viễn.

Giác Viễn thấy thế trong lòng đột nhiên xuất hiện dự cảm không tốt, không phải chứ…

Thế nhưng sợ cái gì thì cái đó sẽ tới, con Linh Thiền Tinh đứng trước mặt Giác Viễn bi thương nhìn hắn.

“Giác Viễn, cuối cùng ta cũng tìm được ngươi rồi. Tại… tại sao ngươi lại có thể làm ra chuyện như vậy?”

Hả?

Trong lúc nhất thời, mọi người còn đang kinh hồn táng đảm chạy trốn đột nhiên dừng lại tò mò nhìn về phía con Linh Thiền Tinh và Giác Viễn.

Ngay cả Diệp Trường Thanh cũng đã không hiểu được rồi, trong kế hoạch lúc trước hình như không có phân cảnh này thì phải.

Hơn nữa, con Linh Thiền Tinh này không phải con Linh Thiền Tinh cái bọn họ bắt được hay sao?

Hắn nghi ngờ nhìn về phía Hồng Tôn, Hồng Tôn thấy thế bĩu môi nói:

“Đều là ý tưởng tiểu tử Từ Kiệt kia nghĩ ra.”

“Vậy thì không kỳ quái nữa.”

Diệp Trường Thanh nghe thấy là ý tưởng của Từ Kiệt thì cũng hiểu ngay.

Linh Thiền Tinh mang theo ba phần bi thương, ba phần tức giận, ba phần không cam lòng và một phần không nỡ mà nhìn Giác Viễn.

“Bảo bảo, ngươi nói đi, vì sao ngươi phải bỏ rơi ra, không phải lúc trước chúng ta từng nói sẽ mãi mãi không xa rời sao?”

“Ta mang cả thân thể của ta cho ngươi, mà ngươi không nói tiếng nào đã rời đi là có ý gì?”

Ta…

Khóe miệng Giác Viễn run rẩy không ngừng, hắn nhìn dáng vẻ khiến người sợ hãi từ tận linh hồn của con Linh Thiền Tinh này, sát ý trong lòng cuối cùng cũng bùng nổ hoàn toàn. Giác Viễn nổi giận gầm lên một tiếng:

“Nghiệp chướng, ngươi ăn nói bậy bạ gì đó, hôm nay lão nạp phải thu thập ngươi.”

Nói xong, hắn vừa muốn ra tay. Vốn hắn không thể ra tay được với người bình thường nhưng chẳng lẽ còn không ra tay được với một con Yêu Thú hay sao?

Hơn nữa ngươi còn là một con Linh Thiền Tinh, lão nạp ra tay với ngươi, ai dám có ý kiến?

Giác Viễn đánh thẳng ra một chưởng, Linh Thiền Tinh thấy thế thì sửng sốt, ôi mẹ ạ, chết nó mất…

Cũng may ngay phút nguy cấp, Hồng Tôn ra tay bảo vệ nói.

“Hồng Tôn.”

Giác Viễn thấy thế thì gào thét hổn hển, Hồng Tôn thì lại chẳng hề bận tâm: “Sao hả? Ngươi muốn giết ếch diệt khẩu phải không?”

“Ngươi nói bậy, bần tăng đang hàng yêu trừ ma.”

“À, hàng yêu trừ ma cơ đấy? Ta thấy là đang giết ếch diệt khẩu thì có.”

“Ngươi…”

Lúc trước đối diện với Thạch Tùng, Giác Viễn toàn thắng, nhưng bây giờ đổi lại thành Hồng Tôn, hắn không chiếm được chút lợi thế nào, bị Hồng Tôn áp chế gắt gao.

Nói, hắn nói không lại, dùng thủ đoạn, hắn cũng không phải đối thủ của người ta.

Giác Viễn nhìn dân chúng xì xào bàn tán xung quanh chỉ hận không thể đại chiến tám trăm hiệp với Hồng Tôn ngay lập tức.

Nhưng vừa nhìn tới đám người Thanh Thạch bên cạnh, Giác Viễn chỉ có thể cố gắng đè lửa giận xuống, không thể ra ta.

Hồng Tôn thấy bản mặt mo của Giác Viễn đỏ bừng thì cười nhạo:

“Nói thật, ta thật sự bội phục ngươi, đi dạo câu lan còn chưa tính, ngay cả thứ như nó ngươi cũng có thể chịu nổi. Khẩu vị của ngươi nặng thật đấy.”

“Hồng Tôn, ngươi đừng ở đây ngậm máu phun người.”

“Chậc chậc, ngươi xem, ngươi bị ta nói trúng tim đen nên mới tức giận có phải không?”

“Ngươi…”

Giác Viễn nói không lại Hồng Tôn, mà lúc này Tuyệt Tình sư thái cũng lặng lẽ tránh xa hắn đi tới bên cạnh đám người Thạch Tùng.

Giác Viễn thấy thế biết rõ còn ở lại đây nữa thì chỉ tự rước thêm nhục. Hắn lạnh lùng nhìn mọi người của Đạo Nhất tông sau đó không nói một lời mà rời đi.

Hắn không còn mặt mũi ở lại đây nữa, chẳng qua mồi thù hôm nay chắc chắn có ngày hắn sẽ trả lại.

Hồng Tôn nhìn thấy Giác Viễn đã rời đi xa thì quay đầu lại cười với Thạch Tùng, mà Thạch Tùng thì cũng cảm thấy cả người khoan khoái dễ chịu, đồng thời cũng biết ơn Hồng Tôn tới rơi nước mắt. Xem này, thời điểm quan trọng, vẫn phải dựa vào sư đệ tốt mới được.

Sau đó mọi người cũng không đi dạo nữa, chủ yếu do Tuyệt Tình sư thái muốn quay về rồi.

Mấy người cùng nhau trở về Hoàng Cung, trên đường đi, đám người Hồng Tôn sáng tạo cơ hội cho Thạch Tùng, bọn họ đi thụt lùi mãi ở phía sau, để cho hắn và sư thái đi ở đằng trước.

Thế nhưng trên đường đi, hai người này cũng không nói gì, sư thái không mở miệng, Thạch Tùng cũng không biết nên nói cài gì.

Chuyện này khiến Hồng Tôn không nhìn nổi nữa. Mãi tới khi tiến vào Hoàng Cung, sắp tách nhau ra, sư thái mới mở miệng.

Hồng Tôn gật đầu, không uổng công hắn phí bao công sức. Hồng Tôn cũng không có ý định nghe lén, dù sao đây là chuyện của hai người sư thái và sư huynh, hắn đứng ở xa mà đợi.

Thạch Tùng vốn tướng rằng là cáo biệt bình thường rồi hẹn nhau lần sau gặp mặt gì đó. Nhưng trên thực tế, sư thái nhìn về phía hắn và nói:

“Thạch Tùng đạo hữu.”

“Ta đây.”

“Ta biết rõ tâm tư của ngươi.”

“Ta không có.”

“Ha ha, kỳ thật được đạo hữu yêu mến là may mắn của ta. Chẳng qua bần ni đã là người của Phật môn, sớm đã nhìn thấy tình yêu nam nữ, vì vậy…”

Nói tới đây, Tuyệt Tình sư thái dừng lại không nói nữa, mà Thạch Tùng thì cũng hiểu rõ ý của nàng.

Trong lúc nhất thời hắn không biết nên trả lời thế nào, cả người đứng yên tại chỗ, ánh mắt đỏ bừng nhìn sư thái mang đầy bi thương.

Tuyệt Tình sư thái nhìn dáng vẻ này của Thạch Tùng trong lòng cũng khó chịu, thể nhưng nàng không thể tiếp nhận hắn được. Người trong Phật môn nào có lý đón dâu cưới gả.

Không tính tới Giác Viễn, chỉ nói riêng Tuyệt Tình sư thái, từ khi nàng bái nhập vào Phật môn vẫn luôn tuân theo giới luật, trước sau như một.

Tuyệt Tình sư thái hít sâu một hơi, nói ra lời cuối cùng.

“Thạch Tùng đạo hữu, ngươi là người tốt, cũng nhất định sẽ gặp được người tốt hơn. Cảm ơn ngươi.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right