Chương 263: Thay Đổi Của Thạch Tùng

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,252 lượt đọc

Chương 263: Thay Đổi Của Thạch Tùng

“Ngươi là người tốt…”

Tuyệt Tình sư thái áy náy nói, dứt lời, nhìn Thạch Tùng ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ, mở miệng nhưng lại phát hiện không biết nên nói cái gì, cuối cùng cũng chỉ có thể quay người rời đi.

Nhìn sư thái rời đi, Thạch Tùng vẫn ngẩn ngơ đứng yên tại chỗ, đám người Hồng Tôn ở nơi xa tỏ ra vô cùng nghi hoặc.

“Thế này là thế nào?”

Chờ hồi lâu, lúc này Thạch Tùng mới quay người đi về phía mọi người, bởi vì cúi đầu nên cũng không thấy rõ nét mặt hắn ta, Hồng Tôn tiến lên.

“Sư huynh, sư thái nói thế nào?”

Mà Thạch Tùng lại hoàn toàn không để ý, dứt khoát đi ngang qua mọi người.

“Đã xảy ra chuyện gì?”

Ai nấy đều không hiểu ra sao, im lặng trở về nhà bếp, đám người Từ Kiệt cũng trở về cả rồi, đang ngồi đây chờ đợi.

Giờ cơm đã qua từ lâu, dưới sự thúc giục của mọi người, Diệp Trường Thanh lại đi chuẩn bị đồ ăn.

Mà hậu viện, Thạch Tùng vẫn luôn cúi đầu, mấy người Hồng Tôn thấy vậy, cuối cùng quyết định tiến lên hỏi thăm.

Không phải tất cả đều tốt rồi sao, Giác Viễn cũng bị chỉnh rồi, mọi việc nên phát triển theo chiều hướng tốt đẹp chứ!

Đặt mông ngồi xuống bên cạnh Thạch Tùng, Hồng Tôn cười nói.

“Sư huynh, xảy ra chuyện gì?”

Không trả lời.

“Nói chuyện đi chứ sư huynh, không phải vừa rồi vẫn rất tốt sao?”

Hỏi liên tiếp mấy câu, cuối cùng Thạch Tùng cũng ngẩng đầu lên liếc một cái, Hồng Tôn vốn định nói tiếp, thấy vậy thì sững sờ ngay tại chỗ.

Đệt, vậy là có ý gì?

Chỉ thấy Thạch Tùng nước mắt tuôn rơi, trong mắt tràn đầy đau buồn, khiến người ta tiếc thương.

Quen biết Thạch Tùng nhiều năm như vậy, nhưng đây là lần đầu tiên Hồng Tôn nhìn thấy hắn ta khóc đau khổ như vậy.

Đây chính là sư huynh cứng rắn quyết đoán trong ấn tượng của mình sao?

Nhớ cuộc chiến Viên Sơn năm đó, đây chính là cường giả xông pha chiến trường, ngay cả những Yêu Vương của Viên Sơn cũng bị giết, vừa nghe đến hai chữ Thạch Tùng đã sợ mất mật.

Khắp người có đến mấy trăm vết thương to to nhỏ nhỏ khác nhau, nhưng cũng chưa bao giờ khóc, vậy mà bây giờ lại…

Không chỉ Hồng Tôn, mà ba người Bách Hoa tiên tử, Trương Thiên Trận, Thanh Thạch cũng đều giật nảy mình, vội vàng lên tiếng.

“Sư huynh, ngươi làm sao vậy?”

“Đúng vậy, sư huynh, sao thế?”

Đối mặt với hỏi thăm của mọi người, Thạch Tùng lại chẳng mở lời, nước mắt vẫn cứ tuôn rơi.

Càng như vậy, mọi người lại càng sốt ruột, đã xảy ra chuyện gì?

“Sư huynh, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ngươi nói chuyện đi chứ!”

“Đúng vậy, có gì ngươi nói ra, chúng ta cùng nhau giải quyết.”

“Ngươi đừng khóc nữa.”

Mấy người vô cùng sốt sắng, cuối cùng, Thạch Tùng nói ra.

“Sư thái, sư thái không cần ta nữa…”

Hả???

Nghe vậy, mấy người sững sờ, lập tức hỏi.

“Xảy ra chuyện gì, không phải vừa rồi vẫn rất tốt à.”

“Sư thái nói… nói…”

“Nói cái gì?”

“Nói nàng là người trong Phật môn, không nói chuyện yêu đương, hu hu…”

Vốn là lặng lẽ rơi lệ, nhưng ngay sau đó, Thạch Tùng không nhịn được nữa, nhào vào trong ngực Hồng Tôn, gào khóc nức nở.

Tiếng khóc đau buồn, gào thét bi thương, quả thật khiến người thấy đau lòng, người nghe rơi lệ.

Hồng Tôn choáng váng, sửng sốt hồi lâu mới phản ứng lại, không nhịn được an ủi.

“Được rồi, được rồi, không cần thì không cần thôi, thiên hạ rộng lớn nơi nào chẳng có cỏ thơm, dựa vào điều kiện của sư huynh ngươi, có loại phụ nữ nào mà không thể tìm thấy, ngoan, không khóc nữa.”

“Ta chỉ cần sư thái thôi…”

Thạch Tùng đau buồn, mà Diệp Trường Thanh đang nấu cơm ở tiền viện, nghe tiếng khóc rống từ hậu viện truyền đến cũng khẽ nói.

“Khóc đau buồn như thế, rốt cuộc làm sao vậy?”

Đúng lúc Từ Kiệt mang rau đã rửa sạch vào, nghe nói như vậy, tỏ vẻ uyên thâm nói.

“Sư đệ ngươi không hiểu, từ xưa đến nay, một chữ ‘tình’ đã khiến biết bao người đau buồn.”

Tỏ vẻ kỳ lạ nhìn về phía Từ Kiệt.

“Nói như vậy, sư huynh rất hiểu nó?”

“Đúng thế, khi sư huynh vừa bái vào Đạo Nhất tông, đã được mệnh danh là cao thủ đánh cắp trái tim, làm tan nát trái tim của không biết bao nhiêu cô gái.”

“Thật à? Vậy sao không thấy sư huynh tìm đạo lữ?”

“Không tìm được chứ sao, trước đó còn từng theo đuổi nhị sư tỷ, nhưng mà bị nhị sư tỷ truy sát hơn vạn dặm, sau đó đành từ bỏ.”

Đúng lúc này, Lục Du Du cũng đi tới, khinh bỉ nói ra.

Mặt mo không nhịn được đỏ ửng lên, Từ Kiệt bất mãn phản bác.

“Đó là ta so tài với nhị sư tỷ, ngươi thì biết cái gì.”

“Đúng đúng đúng, nếu không phải cuối cùng sư phụ ra mặt, đoán chừng ngươi chính là đệ tử thân truyền đầu tiên ngã xuống của Thần Kiếm Phong chúng ta, còn là chết trong tay sư tỷ đồng môn nữa.”

“Hừ, đó là ta nhường nàng, đàn ông tốt không đánh với phụ nữ, điều này cũng không biết.”

“Vậy bây giờ đánh thử không?”

Một giọng nữ lạnh lẽo từ sau lưng truyền đến, Liễu Sương cũng bưng một chiếc chậu lớn đi đến, thấy vậy, Từ Kiệt ngượng ngùng cười nói.

“Hì hì, ta đùa thôi, lại nói, các ngươi biết sao Nhị Trưởng Lão lại khóc như vậy không?”

“Tám phần là vì sư thái, ngoài sư thái ra thì còn có thể là cái gì!”

“Ôi, ngươi nói thử xem, Thạch Tùng Trưởng Lão này cũng thật là, bao nhiêu người không nhìn trúng, lại nhìn trúng một ni cô, còn già như vậy nữa.”

Mấy người ở trong nhà bếp, vừa bận rộn vừa tán gẫu, bây giờ đám người Từ Kiệt chính là phụ bếp chuyên dụng của Diệp Trường Thanh, rửa rau, thái thịt… đều giao cho bọn họ.

Tiếng khóc ở hậu viện dần dần nhỏ đi, dưới sự an ủi của mấy người Hồng Tôn, cuối cùng Thạch Tùng cũng khuây khỏa phần nào.

Chỉ là hai mắt vẫn đỏ rực, trưng ra dáng vẻ sống không còn gì luyến tiếc.

Nắm chặt lấy tay Hồng Tôn, vô cùng kiên định nói ra.

“Sư đệ, ta không thể mất sư thái, ta thật sự không thể không có sư thái.”

“Biết rồi, biết rồi, để ta suy nghĩ đã…”

Hồng Tôn cũng bất đắc dĩ, người ta là người trong Phật môn, ngươi nói thì có thể làm gì được chứ.

Trái lại là Thanh Thạch ở bên cạnh, nhỏ giọng nói một câu.

“Nếu là bởi vì giới luật của Phật môn, vậy để sư thái hoàn tục là được, Phật môn cũng không phải không có hoàn tục.”

Vừa nói ra lời này, mọi người lập tức nhìn hắn ta, thấy vậy, Thanh Thạch hơi chột dạ.

“Các ngươi nhìn ta bằng ánh mắt gì vậy?”

“Người ta chỉ từ chối sư huynh, ngươi lại muốn người ta hoàn tục? Ngươi có còn là người hay không!”

Bách Hoa tiên tử coi thường nói.

“Ta… chuyện này…”

“Ai nói không được, nếu đây là giới luật của Phật môn, vậy thì hoàn tục thôi.”

Nhưng nào ngờ, ngay sau đó Thạch Tùng đã lên tiếng, trong mắt lấp lóe ánh sáng không biết tên.

“Sư huynh, ngươi nghiêm túc sao?”

Hồng Tôn sững sờ nhìn Thạch Tùng, giờ phút này, hắn ta cảm thấy dường như sư huynh đã thay đổi, nhưng cụ thể thế nào thì không nói rõ được.

Nghe vậy, Thạch Tùng vô cùng kiên quyết nói.

“Hoàn toàn chính xác, sư thái phải là của ta, nếu Phật môn không đồng ý, vậy ta khiến nàng hoàn tục.”

Yên điên loạn… Hồng Tôn bỗng nghĩ tới mấy chữ này, mẹ nó đây chính là biểu hiện của yêu điên loạn.

Nhưng chỉ từng nghe phụ nữ yên điên loạn, sao một lão già như ngươi cũng yêu điên loạn rồi?

Mở to miệng, yếu ớt nói ra một câu.

“Chuyện này… e là không dễ làm.”

“Có làm được hay không, ta đều phải làm, ta tuyệt đối không thể mất sư thái, sư thái cũng chỉ có thể là của ta, hoặc là nàng ngoan ngoãn hoàn tục, hoặc là ta giết chết nàng…”

Nói đến đây, Thạch Tùng dừng chốc lát, sau đó trong mắt càng lộ vẻ kiên quyết, nói.

“Sau đó ta tự sát.”

Xong rồi, chắc chắn rồi, thật sự là yên điên loạn rồi.

Nhìn ánh mắt tràn đầy quyết tâm của Thạch Tùng, Hồng Tôn biết, bây giờ nói gì cũng vô dụng.

Mẹ nó, người ta theo đuổi phụ nữ là thành công hoặc không thành công, sao tới lượt ngươi lại thành yêu điên loạn.

Càng không hợp thói thường hơn chính là, sư thái người ta chỉ từ chối người thôi mà ngươi lại muốn giết chết ngươi ta?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right