Chương 264: Khiến Nàng Phá Giới

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,785 lượt đọc

Chương 264: Khiến Nàng Phá Giới

Nhìn thấy vẻ mặt hung dữ của Thạch Tùng, Hồng Tôn mở miệng, nhưng không thể nói được lời nào.

Sư huynh thực sự thay đổi rồi, dường như sư thái đã khơi dậy điều gì đó vẫn luôn ẩn giấu trong sâu thẳm tâm hồn hắn ta.

Nghiệp chướng a.

Lúc bọn họ đang nói chuyện, tiền viện truyền đến tiếng gọi cơm, mấy người vốn đang cau mày sầu não lập tức đứng dậy chạy thẳng đến tiền viện.

Ngay cả Thạch Tùng cũng không do dự, mặc dù vẻ mặt vẫn còn buồn bã nhưng nhất định không thể bỏ qua việc ăn cơm.

“Sư huynh, ngươi vẫn còn tâm trạng ăn sao?”

Lúc nãy vừa mới khóc đến chết đi sống lại, bây giờ lại như thế này, Hồng Tôn nói với vẻ mặt khó hiểu, nhưng Thạch Tùng đã tức giận đáp lại.

“Người là sắt, cơm là thép, không ăn một bữa sẽ đói, dù thế nào cũng phải ăn cơm chứ.”

Hôm nay ăn bò kho và Linh Thiền khô, Thạch Tùng xới thêm một bát to đầy ắp, trông có vẻ không ảnh hưởng đến cảm giác thèm ăn.

Buồn thì buồn chứ cơm cũng phải ăn.

Thấy Thạch Tùng ăn như hổ đói, Hồng Tôn và những người khác thở phào nhẹ nhõm, vẫn còn ăn được thì không sao, có lẽ chỉ là đau buồn và tức giận quá độ nhất thời, qua hai ngày nữa sẽ ổn thôi.

Khi mọi người đang suy nghĩ như thế, Thạch Tùng vừa ăn vừa nói một cách hằn học.

“Đợi ăn xong ta sẽ đi tìm sư thái, không thành công thì cũng thành nhân, hoặc là nàng hoàn tục, hoặc là đồng quy vu tận.”

Hả? ? ?

Nghe lời này, mấy người đều sa sầm mặt, mẹ nó vừa rồi không phải vẫn ổn sao, ăn cơm thì ăn cơm đi, ngươi nghĩ mấy chuyện này làm gì?

Hoàn toàn không hề chuyển biến tốt lên chút nào, vả lại dường như càng ngày càng trở nên tồi tệ hơn.

Tất cả các đệ tử tụ tập lại với nhau thành tốp năm tốp ba để ăn cơm, sau bữa ăn, Thạch Tùng rửa bát đĩa xong lập tức đứng dậy đi ra khỏi viện.

Bọn Hồng Tôn thấy vậy nhanh chóng tiến tới giữ chặt hắn ta và kéo hắn ta ra sau viện.

“Các ngươi làm gì vậy, ta đi tìm sư thái.”

Giỏi lắm, khi nghe điều đó, Hồng Tôn đã nhanh chóng cười.

“Sư huynh bình tĩnh đi, muốn sư thái hoàn tục vẫn còn có biện pháp khác.”

“Biện pháp nào?”

Thạch Tùng nghi ngờ hỏi, Hồng Tôn tâm tư bách chuyển, vắt óc suy nghĩ và cuối cùng cũng nghĩ ra một biện pháp.

“Hoàn tục đồng nghĩa là phá giới, chúng ta hãy tìm cách khiến cho sư thái phá giới là được chứ gì.”

Ngay khi thốt ra những lời này, đôi mắt của Thạch Tùng bừng sáng lên.

“Phá giới thế nào?”

“À… cái này…”

Làm thế nào để sư thái phá giới, Hồng Tôn bối rối một lúc, đối mặt với ánh mắt của Thạch Tùng, đột nhiên hắn lại không có chủ ý.

Đúng lúc này, Diêp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Từ Kiệt và những người khác bước vào. Khoảnh khắc nhìn thấy Diêp Trường Thanh, Hồng Tôn đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, hắn liền nghiến răng nói.

“Ăn.”

“Ăn?”

“Với tay nghề của tiểu tử Trường Thanh, sư huynh nghĩ xem, nếu sư thái ăn thịt, vậy có bị coi là phá giới không? Nếu thịt có thể phá giới được vậy thì sắc giới cũng….”

Hồng Tôn thực sự đã dốc toàn lực, thậm chí sẵn sàng dâng cả thức ăn của Diêp Trường Thanh, đây là điều mà trước đây hắn chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Vì Thạch Tùng, hắn thực sự đã hy sinh quá nhiều, nếu sau này sư huynh không đối xử tốt hơn với hắn, thì thực sự không còn lời nào để nói nữa.

Ở bên kia, Thạch Tùng thầm nghĩ trong lòng, vừa nghe thấy điều này, hắn lập tức trở nên hăng hái ngay.

Tay nghề của tiểu tử Trường Thanh ư? Đây quả thực là một cách hay, ta không tin sư thái có thể chịu được.

Ngay lập tức, Thạch Tùng vội đi về phía Diêp Trường Thanh, thấy vậy, Diêp Trường Thanh tỏ ra khó hiểu.

“Trưởng lão, ngươi… …”

“Tiểu tử Trường Thanh, lần này lão phu chỉ có thể trông cậy vào ngươi.”

“Hả???”

Trông cậy vào ta? Trông cậy vào ta cái gì? Bị Thạch Tùng nói đến lúng túng, cuối cùng, khi mọi người ngồi lại với nhau và Hồng Tôn nói hết những suy nghĩ của mình với Diêp Trường Thanh.

Vừa nghe xong, Diệp Trường Thanh liếc nhìn mấy vị lão gia hỏa với thần sắc kỳ quái.

Các người định phá sư thái ư? Một người xuất gia như vậy mà các ngươi gài bẫy người ta như thế này sao?

“Như vậy e là… không ổn, dù sao người ta cũng là người xuất gia, chúng ta làm vậy có chăng…”

Diệp Trường Thanh nói khá tế nhị, nhưng hắn còn chưa nói xong, Thạch Tùng đã trực tiếp cắt ngang.

“Hoặc là sư thái hoàn tục, hoặc là ta đồng quy vô tận cùng nàng, dù sao sư thái cũng chỉ có thể là của ta.”

“Hả???”

Hắn vẫn chưa biết về những thay đổi của Thạch Tùng, nghe thấy lời này, Diệp Trường Thanh vô cùng sửng sốt, đã xảy ra chuyện gì vậy?

Hồng Tôn thấy vậy, kéo Diệp Trường Thanh sang một bên, trầm giọng nói.

“Tiểu tử Trường Thanh, sư huynh chịu không nổi đả kích, đã có chút thay đổi.”

“Bệnh rồi ư?”

Hồng Tôn gật đầu, Diệp Trường Thanh thấy vậy không nói nên lời, tại sao đột nhiên lại bị bệnh vậy.

“Vậy nên tiểu tử Trường Thanh, ngươi có thể nghĩ ra biện pháp nào không, thà hoàn tục còn hơn đồng quy vu tận, giới luật cẩu thí Phật môn này, nói trắng ra là cởi quần đánh rắm, vẽ vời thêm chuyện.”

“Sư thái tuổi còn trẻ mà đã gia nhập Phật môn thật đáng tiếc, ngươi nói có đúng không?”

Sau khi nghe Hồng Tôn khai đạo, Diệp Trường Thanh nghe đến ngẩn người ra.

Mặc dù không có ấn tượng tốt về Phật giáo, nhưng bất kể là trước hay sau khi xuyên không thì cũng giống nhau.

Một nhóm những con lừa trọc suốt ngày không có việc gì làm mà miệng lưỡi lúc nào cũng nói đạo lý.

Nói gì tứ đại giai không, nếu thật sự tứ đại giai không thì làm sao tồn tại cái gọi là hòm công đức.

Kỳ quặc nhất là có rất nhiều ngôi chùa còn buộc chỉ đỏ, Diệp Trường Thanh từ lâu đã thắc mắc, thật không hiểu những người đến chùa cầu duyên nghĩ sao nữa, họ làm vậy chẳng khác nào dẫn hòa thượng đi dạo câu lan.

Người ta không gần nữ sắc, thì sao biết cầu duyên?

Cho nên về bộ môn Phật giáo này, nhiều lúc cũng cần phải cân nhắc, mặc dù có rất nhiều quy tắc và quy định, nhưng nếu nghĩ kỹ lại, thật sự có quá nhiều chỗ không hợp lý.

Dưới ánh mắt tha thiết của Hồng Tôn, Diệp Trường Thanh cuối cùng cũng gật đầu.

“Vậy để ta thử xem?”

“Tốt, ta đã biết mà, thời khắc mấu chốt ta cũng phải trông cậy vào tiểu tử ngươi.”

“À, nhưng ta không thể đảm bảo kết quả nha.”

“Không sao, ta tin tiểu tử ngươi, với bản lĩnh của sư thái kia, cũng phải đầu hàng dưới bát cơm của ngươi.”

Hồng Tôn tin tưởng tuyệt đối vào Diêp Trường Thanh, thuyết phục xong Diêp Trường Thanh, Hồng Tôn lại đi trấn an Thạch Tùng.

Mẹ nó sư huynh chết tiệt đi tìm nữ nhân, nhưng cuối cùng hắn lại là người mệt mỏi nhất, thật là vô lý hết sức.

“Sư đệ sao rồi?”

“Phong Chủ bảo ta tìm cách làm cho sư thái phá giới.”

Bọn Từ Kiệt vây quanh Diệp Trường Thanh hỏi, Diêp Trường Thanh không hề giấu giếm điều này.

Nghe thế mọi người không phản đối chút nào, thậm chí còn khá đồng tình.

“Cũng được đó, sư đệ làm như vậy coi như là lập công lớn, giai nhân như sư thái mà gia nhập Phật môn, thật là lãng phí.”

“Đúng vậy sư đệ, sư tỷ ủng hộ ngươi, chẳng qua là giúp sư thái trở lại hoàn tục thôi.”

Nhìn thấy vẻ mặt vui mừng của mọi người, Diệp Trường Thanh sa sầm mặt, nhưng mà tại sao chuyện này nói ra từ miệng các ngươi giống như chúng ta đang làm chuyện tốt vậy trời.

Một cảm giác tự hào vì cứu được thương sinh trào dâng trong lòng, chuyện gì đang xảy ra thế này.

Bên này Đạo Nhất tông đang thảo luận làm thế nào để sư thái hoàn tục, trong khi ở phía bên kia, tại Kim Sơn tự, Giác Viễn hòa thượng lại đang phát tiết.

Lại là Đạo Nhất tông, lại một lần tổn thất lớn, sát khí trong lòng Giác Viễn đã đến cực hạn, nếu không phải vì đánh không lại, hắn nhất định phải xử Hồng Tôn, cái tên lão tử chết tiệt, ba lần bốn lượt phá hỏng đại sự của hắn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right