Chương 265: Muốn Ăn Thì Phải Ăn Món Ngon Nhất
Liên tục ăn quả đắng trên tay Hồng Tôn, trong lòng Giác Viễn càng ngày càng tích tụ nhiều tức giận, nhưng hắn ta lại không thể buông tha cho Tuyệt Tình sư thái.
Suy đi nghĩ lại nhưng vẫn không nghĩ ra cách nào tốt, Giác Viễn chỉ có thể đặt mục tiêu lên thịnh hội Vạn Phật.
Thịnh hội Vạn Phật là thịnh hội lớn nhất Phật Môn, bắt nguồn từ Tây Châu, trong thời gian tổ chức, toàn bộ Phật Môn của Đông Châu đều sẽ tề tụ ở Phổ Đà Tự.
Đến lúc đó chính là cơ hội của Giác Viễn.
Ở đế đô Viêm Phong Quốc không làm gì được Đạo Nhất tông các ngươi, chẳng lẽ ở Phổ Đà Tự cũng không làm gì được các ngươi?
Đó chính là địa bàn của hắn ta, là trung tâm của Phật Môn trên toàn Đông Châu, đến lúc đó hắn ta không tin, Đạo Nhất tông còn có thể bảo vệ được Tuyệt Tình sư thái.
Đợi sau khi hắn ta lấy được Vô Hạ Tâm, đột phá cảnh giới kia, chắc chắn sẽ cho Hồng Tôn đẹp mặt.
Trong lòng Giác Viễn thầm nghĩ, nhưng hắn ta lại không biết rằng, lúc này Tuyệt Tình sư thái mà hắn ta một lòng nghĩ tới cũng đang bị người của Đạo Nhất tông tính kế.
Diệp Trường Thanh mang theo Từ Kiệt, Lục Du Du, Vương Dao tới đế đô, dự định mua sắm một số đồ gia vị.
Muốn để sư thái phá giới, vậy chắc chắn phải sử dụng sở trường đặc biệt, Diệp Trường Thanh đã chọn xong món ăn.
Món ngon thích hợp cho người trong Phật Môn ăn nhất là món gì? Không thể nghi ngờ chính là Phật nhảy tường.
Cũng may, nguyên liệu nấu ăn trong đế đô rất phong phú, có thể tìm được tất cả những nguyên liệu Diệp Trường Thanh cần.
Chỉ là, cấp bậc của nguyên liệu càng cao, mùi vị sẽ càng thơm ngon.
Ví dụ như gà này, ngươi dùng gà bình thường, chắc chắn sẽ kém gà đã hóa yêu.
Bạch Vũ Kê là lựa chọn tốt nhất, nhưng trừ nó ra, nếu có thể kiếm được Phượng Cốt Kê quý giá thì càng tốt hơn.
Còn cả những loại như xương sườn, gân chân này nữa, đương nhiên cấp bậc càng cao sẽ càng tốt.
Chỉ có điều, chắc chắn không mua được yêu thú như Phượng Cốt Kê ở đế đô rồi, đó chính là Yêu tộc quý giá, rất hiếm gặp.
Đi một vòng mua đồ gia vị, giờ cơm tối, khi đám người Hồng Tôn, Thạch Tùng nghe nói Diệp Trường Thanh muốn một số nguyên liệu nấu ăn cấp bậc cao hơn, Thạch Tùng không chút do dự đứng dậy nói.
“Trường Thanh tiểu tử, ngươi yên tâm, không phải chỉ là Phượng Cốt Kê thôi sao, ta lập tức đi bắt tộc trưởng của Linh Kê nhất tộc cho ngươi.”
Hả???
Hình như ta chỉ nói là muốn một số nguyên liệu nấu ăn cấp bậc cao hơn chút thôi, ấy vậy mà ngươi đã muốn bắt tộc trưởng nhà người ta rồi?
Còn không đợi Diệp Trường Thanh nói chuyện, Hồng Tôn bên cạnh cũng đứng ra nói.
“Về phần xương sườn, gân chân kia, cứ giao cho ta, ta thấy tộc trưởng của Hỏa Ngưu nhất tộc cũng không tệ.”
Hả???
Ngoài ra, mấy thứ như bào ngư, hải sâm gì đó kia, đám người Hồng Tôn lo hết, đảm bảo kiếm thứ tốt nhất cho Diệp Trường Thanh.
Cuối cùng, Thạch Tùng đi bắt tộc trưởng Linh Kê, Hồng Tôn đi bắt tộc trưởng Hỏa Ngưu, Trương Thiên Trận, Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử thì đến doanh trại gần biển bắt bào ngư, hải sâm.
“À thì, không cần phải như vậy…”
Diệp Trường Thanh cảm thấy hoàn toàn không cần phải phức tạp hóa vấn đề như vậy, tùy tiện bắt vài Yêu tộc đến là được.
Nhưng đám người Hồng Tôn không đồng ý, nếu đã muốn ăn, vậy chắc chắn phải ăn món ngon nhất, nguyên liệu nấu cũng nhất định phải tốt nhất.
Căn bản không cho Diệp Trường Thanh cơ hội phản bác, ăn cơm xong, mấy người lập tức rời đi, bay về các hướng khác nhau.
Lúc này, trong một sơn cốc cách đế đô Viêm Phong Quốc không xa lắm, nơi đó chính là lãnh địa của Linh Kê nhất tộc.
Bọn chúng cũng không được coi là đại tộc yêu thú gì, phụ thuộc vào Viên Sơn, có thực lực tầm trung.
Cũng tham gia vào đại chiến hai tộc lúc trước, hơn nữa trong chiến đấu, Linh Kê nhất tộc tổn thất không nhỏ.
Hoàn toàn bị Viên Sơn coi như bia đỡ đạn, khi giao chiến với Nhân tộc đã xông lên đầu tiên.
Mấy cường giả trong tộc đều bỏ mình, ngay cả tộc trưởng, lúc này cũng đang dưỡng thương.
Ở nơi sâu nhất của sơn cốc có một động phủ to lớn, tộc trưởng Linh Kê vừa mới ăn một đống linh quả.
Yêu tộc không biết luyện đan, trên cơ bản chúng nó dưỡng thương đều là nghỉ ngơi và ăn một số thiên tài địa bảo ẩn chứa linh lực, hoặc là ăn người để bổ sung khí huyết.
“Loài người đáng chết, Viên Sơn đáng chết, hãy đợi đấy, đợi thương thế của bản vương hồi phục, nhất định bắt các ngươi phải trả giá đắt.”
“Này, vẫn chưa bắt được loài người sao?”
Trải qua trận chiến lần này, căm hận của tộc trưởng Linh Kê đối với loài người lên đến đỉnh điểm, mà đối với Viên Sơn cũng là vô cùng oán giận.
Cho nên trong khoảng thời gian gần đây, dưới mệnh lệnh của nó, Linh Kê nhất tộc bắt không ít loài người, mục đích là để cho tộc trưởng nhà mình trút giận.
Mà sau khi những loài người kia bị bắt, kết cục cuối cùng chính là bị một lũ yêu thú chia nhau ăn, cực kỳ thê thảm.
Mỗi ngày không ăn vài người, tộc trưởng Linh Kê cảm thấy toàn thân bức bối.
Chỉ là hôm nay, mãi mà không thấy loài người tươi mới nào được đưa tới, không nhịn được tức giận quát lên.
Nghe thấy tiếng quát, yêu thú bên dưới nhanh chóng trả lời, nói là đã ra ngoài săn bắt, hẳn là sắp có Nhân tộc tươi mới được đưa đến rồi.
Không lâu sau, Nhân tộc tươi mới được đưa đến sơn động của tộc trưởng Linh Kê.
“Tộc trưởng, hôm nay may mắn, bọn ta bắt được một tu sĩ Nhân tộc.”
“Ồ, mau mang tới.”
Tu sĩ Nhân tộc, nghe vậy, hai mắt tộc trưởng Linh Kê tỏa sáng, so với loài người bình thường, tất nhiên mùi vị của tu sĩ ngon hơn rất nhiều, yêu thú cũng thích hơn rất nhiều.
Vội vàng thúc giục đưa người tới, yêu thú bên dưới cũng liên tục gật đầu, nói.
“Vâng.”
Chỉ thoáng chốc, một lão già bị mấy con Kinh Kê áp giải vào trong sơn động.
Nhìn thấy người tới là một lão già, tộc trưởng Linh Kê nhướng mày, bất mãn nói.
“Sao lại là một lão già, thế này thì chất thịt không ngon rồi.”
Tộc trưởng của Linh Kê nhất tộc chỉ có tu vi Địa Yêu, tương đương với Pháp Tướng Cảnh của loài người, mà lão già bị áp giải đến lúc này lại là Thạch Tùng phong trần mệt mỏi chạy từ đế đô Viêm Phong Quốc tới.
Hắn ta vừa đi vào Linh Kê nhất tộc thì đã bị một đám Linh Kê bao vây, nghe nói là muốn bắt loài người đến dưỡng bệnh cho tộc trưởng của chúng nó.
Thạch Tùng suy nghĩ, dứt khoát ngoan ngoãn bó tay chịu trói, cũng thuận tiện hơn chút, chẳng phải vậy là đã có thể gặp được tộc trưởng Linh Kê rồi.
Thực lực chênh lệch quá lớn, Linh Kê bên dưới hoàn toàn không nhìn ra được tu vi thật sự của Thạch Tùng, chỉ cho rằng hắn ta là một lão già có chút tu vi trong người.
Bất mãn lẩm bẩm một câu, ngay sau đó bắt đầu nghiêm túc đánh giá Thạch Tùng.
Đầu tiên là nghi ngờ vì sao mình không cách nào xác định được tu vi thật sự của lão già này, hoàn toàn không nhìn thấu.
Sau đó lại cảm thấy lão già trước mắt quen quen, nhưng trong lúc nhất thời không nghĩ ra là đã gặp ở nơi nào.
“Lão già kia, có phải trước đây chúng ta từng gặp nhau rồi không?”
“Ngươi cảm thấy thế nào…”
Nghe thấy câu hỏi này, Thạch Tùng cười nói, tộc trưởng Linh Kê nghe thấy vậy thì lại càng nghi ngờ, quen thuộc, quen thuộc quá rồi, rốt cuộc đã gặp lão già này ở nơi nào.
Nhìn chằm chằm Thạch Tùng, trong đầu không ngừng nhớ lại, đợi đã, ánh mắt tộc trưởng Linh Kê dần dần xảy ra thay đổi, lúc mới bắt đầu là ngông cuồng lạnh lùng, sau đó dần dần chuyển thành hoảng hốt sợ sệt.
Nó nhận ra rồi, mẹ nó đây chẳng phải là Thạch Tùng của Đạo Nhất tông à…
Lúc trước, khi hai tộc đại chiến, chính là lão già này suýt nữa vỗ chết nó, nếu không phải nó khôn khéo, trong thời khắc sống còn mạo hiểm né tránh được, đoán chừng đã bị người ta giết chết từ lâu.
Vậy mà bây giờ tên này lại xuất hiện trong sơn động của nó, càng kỳ lạ hơn là bị yêu thú thuộc hạ của nó bắt tới.
Trong mắt tràn đầy khiếp sợ, nhảy một phát lên cao ba trượng, không thể tin nổi nhìn Thạch Tùng nói.
“Ngươi ngươi ngươi… ngươi là Thạch Tùng…”