Chương 266: Lại là cảm giác quen thuộc này

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 685 lượt đọc

Chương 266: Lại là cảm giác quen thuộc này

Sau khi nhớ lại, Linh Kê tộc trưởng nhìn Thạch Tùng bằng ánh mắt không thể tin, gương mặt đầy vẻ chấn kinh.

Mẹ nó lão đầu này sao lại chạy đến đây, hơn nữa còn là do bị thủ hạ của hắn mang vào.

Hắn không thể nén giận nhìn về phía thủ hạ, hét lớn.

“Đây chính là tu sĩ mà các ngươi bắt?”

“Tộc trưởng, đây không phải là tu sĩ sao?”

Những Linh Kê phía dưới này căn bản không biết đến Thạch Tùng, hoàn toàn không biết vì sao phản ứng của Tộc trưởng lại lớn như vậy.

Đối mặt với nghi hoặc của đám Linh Kê phía dưới, Linh Kê tộc trưởng quả thật muốn phát điên.

Mẹ nó tên tu sĩ này có thể là thứ ta có thể ăn sao?

Ngược lại Thạch Tùng không để ý đến việc Linh Kê tộc trưởng chấn kinh, đã gặp được chính chủ vậy thì trực tiếp động thủ luôn là được.

“Bên chỗ lão phu nói muốn nấu ăn, vừa hay thiếu một nguyên liệu nấu ăn, cho nên Linh Kê tộc trưởng à, chỉ có thể khiến ngươi thất vọng rồi.”

Hả ???

Làm đồ ăn? Nguyên liệu nấu ăn? Nghe thấy lời nói của Thạch Tùng, Linh Kê tộc trưởng lập tức đứng tại chỗ sững sờ, mẹ nhà nó tự mình nghe thấy lời nói của mình là cảm giác gì.

Chỉ là sau một khắc, còn chưa đợi nó phản ứng lại, Thạch Tùng đã nhanh chóng ra tay.

Đưa một tay ra, bàn tay tràn ra linh lực cực lớn trong nháy mắt đã bắt được Linh Kê tộc trưởng lại.

Cùng lúc này, đám Linh Kê phía dưới cuối cùng cũng đã phản ứng.

“Mẹ nó, dám xuất thủ với tộc trưởng, ngươi muốn chết?”

Nói rồi cùng nhau tiến lên, chẳng qua là một giây sau, chỉ trong nháy mắt tất cả bị đánh bay ra, sau đó đều trơ mắt nhìn Linh Kê tộc trưởng bị Thạch Tùng mang đi.

“Tộc trưởng…”

Đối với đám Linh Kê phổ thông này, Thạch Tùng căn bản không thèm để vào mắt, mà nghe được đám Linh Kê ở dưới hò hét lớn, Linh Kê tộc trưởng chỉ có thể khóc không ra nước mắt.

Ta con mẹ nó thật sự phục các ngươi, người nào cũng có thể bắt về nhà được.

“Cứu ta a.”

Linh Kê tộc trưởng hét to, nhưng đám Linh Kê bên dưới sau khi chứng kiến thấy sự lợi hại của Thạch Tùng, từng tên cũng chỉ có thể khóc lóc vô cùng bi thương, nhưng hoàn toàn không có ý định ra tay cứu người.

Cuối cùng, đám Linh Kê đưa ánh mắt ào ào nhìn về phía một con Linh Kê có hình thể lớn nhất.

Trước mắt nó là tên Linh Kê đứng đầu trong tộc, ngoại trừ tộc trưởng thì nó là tên mạnh nhất.

Đối với ánh nhìn chăm chú của chúng Linh Kê, tên Linh Kê này mặt đầy bi thương nói.

“Tộc trưởng, ngươi chết thảm quá, yên tâm, chúng ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi.”

Bị Thạch Tùng bắt, Linh Kê tộc trưởng vẫn còn chưa bị đưa đi xa, nghe thấy lời này trong nhất thời trợn muốn rách cả mí mắt.

“Con mẹ nó ta còn chưa có chết.”

“Tên Thạch Tùng đáng hận, giám giết tộc trưởng của chúng ta, thù này ta không đội trời chung.”

“Ta còn sống, cứu ta với.”

“Tộc trưởng, lên đường bình an.”

“Ta nguyền rủa ngươi tên chết tiệt.”

Chỉ là bị bắt đi, nhưng ở trong miệng đám Linh Kê, tộc trưởng giống như đã bị giết chết rồi.

Trơ mắt nhìn tộc trưởng bị bắt đi, sau đó Tộc Linh Kê liền nhanh chóng đề cử tộc trưởng mới, thậm chí còn vì tộc trưởng tiền nhiệm dựng lên một cái mộ chôn vào đó quần áo cùng di vật.

Đối với những thứ này, tất nhiên là Thạch Tùng không thèm để ý, sau khi bắt được Linh Kê tộc trưởng liền nhanh chóng chạy về Đế Đô.

Đồng thời trong lúc Thạch Tùng gấp gáp trở về, Hồng Tôn cũng bắt Hỏa Ngưu tộc trưởng đến.

Nhìn hai tộc trưởng đại yêu thú trước mắt, khóe miệng Diệp Trường Thanh giật giật, mẹ nó thật sự bắt được đấy à.

“Trường Thanh tiểu đệ ngươi xem có thể làm không? Không được chúng ta lại đi đổi.”

Thạch Tùng ở bên cạnh hỏi, nghe vậy, khóe miệng Diệp Trường Thanh tiếp tục co giật, nhưng vẫn gật đầu liên tục.

“đủ rồi, rất đầy đủ.”

Mà Linh Kê tộc trường và Hỏa Ngưu tộc trưởng hai mắt nhìn nhau, không nghĩ tới rằng sẽ có ngày gặp nhau bằng cách này.

“Cái này, ngươi cũng thế…”

“Ừm, ta cũng thế.”

“Nhân loại đáng chết.”

“Tàn bạo tột cùng.”

Cùng to miệng mắng ầm lên, thế nhưng vẫn như cũ không thể thay đổi được gì, rất nhanh, hai Đại Trưởng Lão dưới sự chỉ đạo của Diệp Trường Thanh đều bị lột da cắt tiết.

“Đám người Thanh Thạch đoán chừng còn cần vài ngày nữa mới có thể trở về được.”

Bởi vì cách doanh trại gần biển khoảng cách xa nhất, hơn nữa, bọn họ còn cần phải về tông môn thông báo một chuyến, lấy được lệnh bài mới có thể tiến nhập trận pháp. Cho nên thời gian chắc chắn phải lâu hơn một chút.

Đối với việc này, Diệp Trường Thanh gật đầu nhẹ.

“Không sao, làm nước dùng trước.”

Bào ngư, hải sâm, những thứ này không cần vội vàng làm trước, mấu chốt quan trọng nhất của món phật nhảy tường vẫn là nước dùng.

Vậy dùng Linh Kê tộc trưởng cùng Hỏa Ngưu tộc trưởng làm nước dùng trước.

Một chiếc nồi lớn được đặt lên kệ, sau đó đem Linh Kê tộc trưởng cùng Hỏa Ngưu tộc trưởng bỏ vào.

Sau đó châm lửa hầm nhừ, thời gian không được quá ngắn, dù sao cũng là đang làm nước dùng.

Một bên khác, ba người Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, Bách Hoa tiên tử đầu tiên là trở về Đạo Nhất tông một chuyến, tự mình tìm đến Tề Hùng xin lệnh bài.

Đối với việc này, Tề Hùng thấy rất kỳ quái, đám người này đột nhiên muốn lệnh bài của doanh trại gần biển làm cái gì? Đối với chuyện này, Trương Thiên Trận nói mình có mấy khối trận bàn rơi vào nơi đóng quân, muốn trở về để lấy một chút.

Tề Hùng cũng không nghĩ nhiều, rất khảng khái đem lệch bài đưa cho ba người, dù sao thì lúc này doanh trại gần biển cũng không có chuyện gì, Thủy Tộc cũng rất thành thật, hơn nữa, không phải còn có Lâm Bá Thiên Phong Chủ Bá Thương Phong tọa trấn ở đó sao.

Lấy được lệnh bài, ba người đi thẳng đến doanh trại gần biển, trên đường người ngựa không ngừng lại chút nào đi về phía doanh trại gần biển.

Phong Chủ của Bá Thương Phong Lâm Bá Thiên nhìn thấy ba người cũng thấy kỳ quái nói.

“Sư muội, sao các ngươi lại tới đây?”

“Hả, làm rớt chút đồ ở Đông Hải, tới đây lấy một chút.”

Hả ? ? ?

Rớt đồ ở Đông Hải? Đây là ý gì? Các ngươi có thứ gì có thể rơi ở trong Đông Hải?

Thế nhưng không muốn giải thích quá nhiều, ba người vội vã thông qua trận pháp tiến vào Đông Hải.

Đoán rằng gần đây Long Ngạo Thiên cũng bề bộn nhiều việc, tình huống nội bộ của Thủy tộc cũng không ổn định, cho nên xung quanh trận pháp hoàn toàn không nhìn thấy bóng người nào của Thủy tộc.

“Tộc Mỹ Bảo hình như là ở chỗ này nhỉ?”

Thanh Thạch xác định phương hướng một chút, nghe vậy Trương Thiên Trận gật đầu.

“Chính là ở phía đông.”

“Vậy đi thôi.”

Ba người dẫn nhau đi về hướng tộc Mỹ Bảo, đi một đường đều rất thuận lợi, ba Thánh cảnh cường giả cùng đi với nhau, như vậy nhất định là thuận lợi vô cùng.

“Không cần hạng phổ thông, tốt nhất phải là Mỹ Bảo Yêu Vương mới được.”

“Ừm, nếu thật sự không bắt được Yêu Vương thì bắt con nối dõi cũng tạm được.”

Đám Mỹ Bảo phổ thông, tất nhiên ba người Thanh Thạch đều chướng mắt, mục tiêu hàng đầu cũng phải là Bảo vương, tiếp theo là con nối dõi của Bảo vương.

Đi thẳng đến chỗ cung điện của Bảo vương, trên đường không ít tộc nhân của Mỹ Bảo đụng mặt bọn họ đều bị chém giết, đương nhiên cũng không thể để lãng phí thi thể, tất cả thu lại, mặc dù không thể làm phật nhảy tường nhưng giữ lại làm nguyên liệu nấu ăn vẫn có thể.

Bí mật lẻn vào cung điện Bảo vương, vừa vặn lúc này Bảo vương đang nói chuyện phiếm cùng Hải Sâm Yêu Vương.

Trong nháy mắt mắt ba người sáng lên.

“Mẹ nó, còn có niềm vui ngoài ý muốn này.”

“Tốt, cùng bắt về.”

“Thanh Thạch huynh.”

“Yên tâm, giao cho ta.”

Hai tên Yêu Vương còn chưa biết nguy hiểm đến gần, lúc này Bảo vương cùng Hải Sâm Yêu Vương nói chuyện.

“Gần đây Thủy tộc thật sự là không yên ổn gì.”

“Đúng vậy, từ khi tên Long Ngạo Thiên kia lên làm đến nay đã giết không ít Thủy tộc.”

“Được rồi, cứ cái đà này, ta và ngươi cũng không ngăn cản nổi, vẫn là…”

Đang nói dở được nửa câu, bóng người Bảo vương đột nhiên biến mất tại chỗ, chỉ để lại Hải Sâm Yêu Vương một mặt khó hiểu, chuyện này mẹ nó, cảm giác quen thuộc đáng chết này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Vì sao có cảm giác giống như đã trải qua tình cảnh này, Lão Long Vương trước đây không phải cũng biến mất khó hiểu như vậy sao.

Hơn nữa, vừa nãy hình như còn nhìn thấy có bóng đen chợt lóe lên, hình dáng giống như là… giống như là một cái lưỡi câu lớn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right