Chương 267: Thanh Thế To Lớn Của Địch Nhâ
Ngay lúc Hải Sâm Yêu Vương còn đang hoài nghi nhân sinh thì cách đó không xa đã có tiếng đánh nhau truyền tới.
“Nhanh, nhanh lên. Bắt lấy nó.”
“Bách Hoa sư muội chủ công, ta vây khốn nó”
“Thanh Thạch, còn một con nữa, ngươi mau câu nhanh lên.”
Nó nhìn theo hướng phát ra âm thanh thì thấy Bào Ngư Vương đang bị Bách Hoa Tiên Tử và Trương Thiên Trận vây công, sắt mặt Hải Sâm Yêu Vương thay đổi nhanh chóng:
“Mẹ kiếp, Đạo Nhất tông.”
Lại là mấy tên này, Hải Sâm Yêu Vương đã sớm quen với bản mặt của ba kẻ này, đây chính là mấy kẻ như bóng ma bao trùm trên đầu Thủy Tộc.
Hải Sâm Yêu Vương thấy Bào Ngư Vương không cứu được nữa thì nhanh chóng muốn chạy trốn. Chẳng qua nó vẫn chậm một bước, Thanh Thạch đã vung móc câu lên, hơn nữa còn dự đoán trước hành động của nó.
Nó lắc mình né tránh thế nhưng ai ngờ vừa nghiêng người một cái thì móc câu cũng ghim thẳng vào mặt.
“Muốn chạy? Xem móc của ta.”
Móc câu tinh chuẩn móc vào Hải Sâm Yêu Vương, sau đó Thanh Thạch giật mạnh lại, Hải Sâm Yêu Vương bị kéo tới.
Nó đã né rồi, chỉ tiếc Thanh Thạch đã đoán chuẩn được hành động của nó.
Đáng chết, tên này càng ngày câu càng chuẩn rồi.
Hai con Đại Yêu Vương đều bị bắt lại, chiến đấu kinh ngủng cũng khiến cho Bào Ngư Tộc ở xung quanh chú ý.
Rất nhiều cường giả Bào Ngư Tộc vội vàng chạy tới hỗ trợ, chỉ tiếc thực lực chúng nó nhỏ yếu, không có cách nào cứu Yêu Vương của nhà mình ra khỏi tay của ba người này.
Nhất là Bách Hoa Tiên Tử, nàng nào có dáng vẻ dịu dàng ngày xưa nữa, bây giờ quanh thân là kiếm khí dày đặc như một tôn sát thần.
Những Thủy Tộc tu vi thấp kém này muốn tới gần người cũng làm không được
Còn về phần Trương Thiên Trận thì càng không hợp thói thường, hắn tung ra mười cái trận bàn ngăn cản đám thủy tộc ở bên ngoài.
Hắn là Trận Pháp Sư, vô cùng xông xênh, hễ dùng tới trận bàn là quăng ra cả nắm.
Ba người vây giết hai con Yêu Vương, Bao Ngư Vương và Hải Sâm Yêu Vương đã cố gắng hết sức nhưng kết quả cuối cùng vẫn không tránh được.
Từ khi đám bọn chúng bị Thanh Thạch móc trúng, thì kết quả đã được định trước.
“Đáng chết, Long Vương sẽ không bỏ qua cho Đạo Nhất tông các ngươi…”
Theo tiếng gầm lên của Hải Sâm Yêu Vương, hai con Yêu Vương chất ngay tại chỗ.
Sau khi thành công, Thanh Thạch thu lại thi thể của chúng, ba người không lưu lại lại mà phóng nhanh như chớp bay về phía trận pháp.
Bên kia, trong Long Cung, Long Ngạo Thiên vừa mới trở về còn chưa kịp ngồi ấm chỗ đã mang gương mặt khó coi nhìn chằm chằm vào thủ hạ trước mắt:
“Ngươi nói cái gì? Đạo Nhất tông lại tới nữa? Là ai?”
“Là bọn Thanh Thạch, Bào Ngư Vương và Hải Sâm Yêu Vương đã bị bọn họ giết hại.”
“Bạt nạt yêu quá mức, bọn hắn coi Đông Hải của bổn vương là nơi nào chứ, muốn tới thì tới muốn đi thì đi sao? Bọn hắn cho rằng Đông Hải chúng ta là ao cá của Đạo Nhất tông bay sao?”
“Truyền lệnh của bổn vương xuống dưới, toàn lực đuổi giết.”
Long Ngạo Thiên tức giận hét lớn, vị trí Long Vương hắn còn ngôi chưa ổn, Đạo Nhất tông này lại tới nữa, sĩ có thể giết nhưng không thể nhục.
Mệnh lệnh của Long Ngạo Thiên ban xuống, trong Đông Hải, vô số Yêu Vương Thủy Tộc lên đường xuất phát, chúng dẫn theo đám yêu dưới trướng tiến hành chặn đánh ba người kia.
“Tiếp tục như vậy không được.”
Bọn họ đã gặp phải mấy lần chặn đánh, nếu còn tiếp tục như vậy sớm muộn gì cũng sẽ bị bao vây.
Ba người hiên ngang xông vào Đông Hải quả thật có phần mạo hiểm.
Mấy người còn đang nói chuyện thì đã có vài con yêu Vương khác xông tới, bọn hắn vội vàng trốn vào đám tảo biển bên cạnh.
“Phản ứng thật nhanh, Thanh Thạch, câu một con tới đây.”
Ba người lấp trong tảo biển nhìn năm con Yêu Vương Thủy Tộc tới gần, Bách Hoa Tiên Tử thì thầm nói, nếu bọn họ lấy cúng đối cứng thì chắc chắn không ổn.
Cho dù thực lực ba người có mạnh hơn nữa thì cũng không có khả năng chống lại năm con Yêu Vương Thủy Tộc.
Thanh Thạch nghe vậy gật đầu, bắt đầu vung vẩy móc câu lớn trong tay, nín thở tập trung. Đang lúc Thanh Thanh chuẩn bị ra móc thì một con Yêu Vương trong số chúng lại bới về hướng đám tảo biển này.
Nó vừa bơi còn vừa cười khẩy: “Ta nói này, các ngươi lo lắng thế làm gì? Theo ta thấy bọn Thanh Thạch đã sớm chạy rồi, chẳng nhẽ bọn hắn còn đợi ở đây chờ chết sao? Bọn hắn có điên đâu mà trốn vào trong đám tảo biển này… mẹ nó!”
Nó vừa mới tới gần đám tảo biển, trước mắt nó lập tức xuất hiện hai nam nhân vạm vỡ cộng thêm một mỹ nhân như hoa như ngọc.
“Thanh…”
Tóc gáy dựng ngược, con Yêu Vương này muốn kêu cứu, Trương Thiết Trận nhanh tay bịt miệng nó lại, Bách Hoa tiên Tử thì đâm thẳng kiếm ra một kiếm chọc vào trong miệng nó.”
Nửa người con Yêu Vương này rúc vào trong đám tảo, nửa người còn lại thì ở bên ngoài. Đám Yêu Vương còn lại thấy thế thì thắc mắc hỏi:
“Ngươi bị làm sau thế, còn không mau ra đây?”
Không có ai trả lời, một con Yêu Vương khác khó hiểu tới gần. Tên này làm cái gì thế, cảm đầu trong tảo xem gì vậy? Chẳng nhẽ là bọn Thanh Thạch thật?
Giống hệt như con Yêu Vương lúc trước, nó vừa tiến vào trong đám tảo đã ngay lập tức thấy được ba người Thanh Thạch.
“Mẹ nó, Thanh…”
Vẫn giống hệt như lúc trước, nó còn chưa kịp nói ra một câu đã bị ba người không chế.
Hai con Yêu Vương liên tục làm ra hành động kỳ quái, ba con Yêu Vương còn lại thấy thể cũng nhận ra có bất thường:
“Này, hai ngươi làm sao thế?”
Chúng nó đề phòng nhìn về đám tảo biển, lần này cũng không dám tiến vào nữa. Dưới ánh mắt chăm chú của ba con Yêu Vương, Bách Hoa Tiên Tử và Trương Thiên Trận chủ động bước ra từ trong đám tảo.
Trên tay mỗi người còn cầm thi thể của một con Yêu Vương. Ba con còn lại lập tức sửng sốt:
“Quả nhiên là các người.”
Chúng nó tập trung hết lên hai người Trương Thiên Trận và Bách Hoa Tiên Tử, không để ý tới một cái móc lớn từ trong đám tảo phóng thẳng ra.
“Nguy hiểm.” Cho dù nó đã cảm nhận được, thế nhưng đã trễ. Một con Yêu Vương Thủy Tộc cứ thế bị câu tới.
“Xử nó.”
Trương Thiện Trận thấy thế không chần chừ lại vung ra hơn mười cái trận bàn nữa, Bách Hoa Tiên Tử cũng rút kiếm chém tới. Ba người phối hợp vô cùng ăn kí nhanh chóng vây giết xong con Yêu Vương này.
Năm con Yêu Vương đuổi bắt ba người Thanh Thạch, kết quả gặp một đám tảo ngay lập tức chết ba con.
Gương mặt ba con Yêu Vương còn sót cũng cứng lại, sau khi chiếm ưu thế về nhân số, ba người Thanh Thạch cũng không ẩn núp nữa, mà nghênh ngang đi ra, ánh mắt không có ý tốt nhìn chằm chằm vào hai con Yêu Vương trước mặt.
“Giết.”
Thanh Thạch quát khẽ một tiếng. Hai con Yêu Vương kia không hề do dự quay đầu bỏ chạy, ba người phía sau thì cũng chẳng có ý muốn đuổi theo cũng quay người chạy theo hướng ngược lại lao về doanh trại gần biển.
Hai con Yêu Vương biết bản thân bị chơi xỏ nhìn theo bóng lưng chạy trốn của ba người Hồng Tồn sau đó đưa mắt nhìn nhau:
“Có đuổi theo không?”
“Đuổi theo cái con mẹ, Phong Chủ ba mươi sáu phong của Đạo Nhất tông đều xuất hiện, chúng ta không phải là đối thủ, đã hiểu chưa?”
“Hiểu rõ.”
Năm con Yêu Vương có ba con bị chết, cuối cùng còn không bắt được người, bọn chúng không thể báo cáo với Long Ngạo Thiên như vậy được.
Hai con Yêu Vương may mắn sống sót nhanh chóng đạt thành hiệp nghị, chẳng qua không bao lâu sau, Long Ngạo Thiên đã mang theo một đám Yêu Vương Thủy Tộc chạy tới, hắn không thánh bóng dáng ba người Thanh Thạch đâu thì lạnh giọng hỏi:
“Ngươi đâu?”
“Long Vương, chúng ta đếm thứ, Phong Chủ ba mươi sáu phong của Đạo Nhất tông đều xuất hiện hết, chúng ta không phải là đối thủ?”
“Sao cơ, Phong Chủ ba mươi sáu Phong đều xuất hiện? Các ngươi có chắc không?”
“Chắc chắn, bọn Cá Chình Yêu Vương bị giết hết cả, nếu không phải hai chúng ta liều chết chống cự thì sợ là cũng không chờ được tới khi Long Vương chạy tới.”