Chương 270: Hình Phạt Tàn Khốc Nhất
Thế nhưng chỉ trong một chớp mắt, rất nhiều đệ tử Đạo Nhất tông đã vọt vào nhà bếp, bao vây xung quanh Tú Linh.
Nhìn thấy bốn phía bị vây kín đều là đệ tử của Đạo Nhất tông, Tú Linh nuốt một ngụm nước bọt, khuôn mặt khẩn trương nói.
“Chuyện này… Các vị sư huynh, ta… thật sự ta không nhịn được, quá thơm rồi.”
Đến lúc này, Tú Linh cũng không dám ngụy biện gì nữa, đành phải thành thành thật thật thừa nhận.
Nghe vậy, các đệ tử gắt gao nhìn nàng chằm chằm, không ai lên tiếng.
Ngay tại thời điểm trong lòng Tú Linh đầy hoảng loạn, Lục Du Du đi từ trong hậu viện ra.
“Tú Linh.”
“Du Du tỷ.”
Hai người rất rõ ràng là quen nhau, hơn nữa nhìn vào cũng có thể thấy dường như quan hệ không tệ lắm.
Nhìn thấy Lục Du Du, Tú Linh thở dài một hơi, vội vàng chạy đến bên cạnh nàng.
“Đi Thôi, đám người sư tôn muốn gặp ngươi.”
Nàng nhìn Tú Linh cười nói, nghe thế, tuy trong lòng Tú Linh có chút sợ hãi, nhưng hiển nhiên là, nàng cũng không có quyền để cự tuyệt.
“Tất cả giải tán đi, đêm hôm khuya khoắt, đừng tu luyện nữa.”
Nói với các đệ tử một câu xong, Lục Du Du liền dẫn Tú Linh đi tới hậu viện, mà các đệ tử thấy thế, cũng giải tán rất nhanh.
Một đường đi đến gian phòng của Hồng Tôn, Thạch Tùng, lúc này đám người Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Từ Kiệt, Chung Linh cũng ở đó.
Bị dẫn đến gian phòng, bộ dạng của Tú Linh ngoan ngoãn như một cô bé, cúi đầu, không dám nhìn lung tung.
Ngược lại đám người Thạch Tùng lại vô cùng hòa ái cười nói.
“Không cần căng thẳng như vậy, chúng ta cũng không làm gì.”
“Tiền bối, ta… Thật sự là ta không nhịn được, cho nên mới…”
“Ta hiểu ta hiểu, nhưng mà nửa đêm ngươi lén lén lút lút lẻn vào thế này, nói thẳng ra so với ăn trộm thì không có gì khác nhau, đúng hay không?”
Thạch Tùng chậm rãi nói ra, bị coi thành trộm, Tú Linh gấp gáp.
“Ta không có… Không phải, ta không muốn trộm đồ, chẳng qua ta muốn ngửi một chút mùi thơm.”
“Ta biết, cho nên mới nói ngươi không cần căng thẳng như vậy, chúng ta cũng không làm gì ngươi, chỉ là, có một vấn đề nhỏ muốn ngươi có thể giúp đỡ một chút.”
Giúp đỡ?
Nghe thấy lời này, Tú Linh cuối cùng cũng ngẩng đầu lên thận trọng nhìn về phía Thạch Tùng, bản thân mình chỉ là một đệ tử nhỏ nhoi, có thể hỗ trợ cái gì đây?
Nhìn thấy vẻ mặt Tú Linh vô cùng nghi ngờ, Thạch Tùng cũng không thừa nước đục thả câu, nói thẳng.
“Nói thật đi, lão phu trước giờ vẫn luôn thích sư tôn của ngươi, chỉ là đáng tiếc, sư tôn của ngươi lại là người trong Phật môn, cho nên ta hy vọng ngươi có thể giúp ta khuyên sư tôn ngươi hoàn tục.”
“Cái gì?”
Nghe vậy, Tú Linh trực tiếp chết trân, khuyên sư tôn mình hoàn tục? chuyện này không phải là giống như phản bội sư tôn ư.
Lập tức lắc đầu, không chút do dự nói.
“Không được không được, ta không thể phản bội sư tôn.”
Thấy thế, Thạch Tùng kiên nhẫn khuyên bảo.
“Như thế sao có thể tính là phản bội được, ngược lại, đây là ngươi giúp sư tôn của ngươi nha.”
“Giúp sư tôn?”
Tiểu nha đầu càng lúc càng không hiểu, lần này Hồng Tôn trực tiếp mở miệng nói.
“Không sai, ngươi tự mình nghĩ xem, thực lực của Đạo Nhất tông ta mạnh hay là thực lực của am Khô Mộc mạnh?”
“Chắc chắn là Đạo Nhất tông rồi.”
Hai bên hoàn toàn không thể so sánh được, thấy thế, Hồng Tôn gật đầu tiếp tục nói.
“Vậy ngươi cảm thấy là tu luyện ở Đạo Nhất tông tốt hơn, hay là tu luyện tại am Khô Mộc tốt hơn?”
“Đạo Nhất tông.”
“Vậy ngươi hi vọng ngày sau nhìn thấy sư tôn cô độc một mình suốt quãng đời còn lại, hay là muốn thấy sư tôn có người bầu bạn?”
“Hừmm… Có người bầu bạn hình như tốt hơn một chút.”
“Như vậy là đúng rồi, ngươi giúp chúng ta, liền tương đương với việc ngươi giúp sư tôn của ngươi rồi.”
Hồng Tôn lại bắt đầu dắt mũi rồi, mà Tú Linh cũng nhanh chóng bị hắn dẫn dắt như đi vào đám sương mù.
Nghe vào hình như có chút đạo lý nha.
Nhìn thấy Tú Linh rơi vào trầm tư, Hồng Tôn mỉm cười, một tiểu cô nương ngốc nghếch, còn có thể chạy thoát khỏi lòng bàn tay của mình sao?
Vốn cho rằng đã thành công, thế nhưng chỉ một giây sau, Tú Linh dần dần phản ứng lại được.
“Không đúng, sư tôn là người trong phật môn, trong lòng vô cùng tôn sùng đối với Phật pháp, nếu như ta nói giúp các người, vậy khẳng định sư tôn sẽ không vui, cho nên ta không thể đồng ý được.”
Dù nói đi nói lại ngàn vạn lần, chuyện này vẫn là phản bội sư tôn, không được, tuyệt đối không được.
Tú Linh rất hiếu thuận với Tuyệt Tình sư thái, thấy vậy, Hồng Tôn nhướng mày, đồng thời trong lòng còn có chút hâm mộ.
Nhìn xem, mẹ nó cái này mới đúng là dáng vẻ mà một đệ tử nên có, tự nhìn lại đệ tử mà bản thân thu nhận, toàn là cái thứ gì đâu.
Lòng bất mãn liếc mắt nhìn đám người Triệu Chính Bình, người so với người đúng là làm cho người ta tức chết đi, cùng là đồ đệ, vì cái gì mà chênh lệch lớn như vậy chứ.
Người ta đối với sư là tôn một lòng trung thành tuyệt đối, mấy cái tên này thì sao, toàn là hận không thể hố chết Hồng Tôn hắn, một đám nghịch đồ.
Tự nhiên lại bị trừng mắt, bọn người Từ Kiệt cũng sững sờ, thế nào? Chúng ta đâu có nói gì.
Tự bản thân ngươi không thuyết phục được Tú Linh, bắt chúng ta trút giận sao?
Không nhìn nữa, càng nhìn mấy tên nghịch đồ này càng tức giận, quay đầu nhìn về phía Tú Linh, Hồng Tôn tiếp tục dẫn dắt lòng vòng.
“Ngươi giúp chúng ta, không thể thiếu được thứ tốt cho ngươi.”
“Không được, ta tuyệt đối không phản bội sư tôn.”
“Vậy cũng chỉ có thể nói ra chuyện ban đêm ngươi xông vào nội môn của Đạo Nhất tông, ngươi cũng đã biết, chuyện thế này ở Đạo Nhất tông là phải bị nhốt vào địa lao.”
“Cho dù là nhốt vào địa lao, ta cũng sẽ không phản bội sư tôn.”
Uy hiếm dụ dỗ một trận xong, tiểu nha đầu Tú Linh này như thế nào cũng không chịu đồng ý, lắc đầu nguầy nguậy như cũ.
Mềm không được cứng cũng không xong, mặc kệ Hồng Tôn nói như thế nào, dù sao nàng cũng sẽ không phản bội sư tôn, sẽ không trợ giúp đám người Hồng Tôn đi đối phó chính sư tôn của mình.
Cuối cùng, trực tiếp làm cho Hồng Tôn nóng lòng nói.