Chương 271: Ngươi Ăn Thịt Rồi
“Ài, tiểu nha đầu ngươi, làm sao không nghe lời như vậy, lời của lão phu nói ngươi nghe không hiểu sao?”
“Tiền bối bớt giận, đệ tử thật sự không thể phản bội sư tôn mà.”
“Mẹ nó ngươi có tin là lão phu đánh ngươi hay không.”
“Cho dù đánh ta, ta cũng sẽ không phản bội sư tôn.”
Nói cái gì Tú Linh cũng không đồng ý, còn bày ra bộ dạng thấy chết không sờn, chuyện này làm cho Hồng Tôn tức giận dựng râu trừng mắt.
Một tiểu cô nương nhìn qua thông minh như thế, sao lại cứng đầu như vậy, nói cái gì nghe không hiểu.
Nhìn thấy Hồng Tôn càng ngày càng tức giận, Từ Kiệt vội vàng tiến lên.
“Sư tôn, bớt giận, lấy thân phận của người làm sao có thể tức giận cùng với một tiểu bối, chuyện này truyền đi không phải sẽ làm giảm uy danh của người hay sao.”
“Cút, ngươi nhìn xem người ta một chút, rồi nhìn lại các ngươi xem, một đám nghịch đồ, thời thời khắc khắc đều nghĩ cách tính kế sư tôn.”
Vốn là định an ủi, lại bị đổ ập xuống đầu một trận mắng, đối với chuyện này, Từ Kiệt cũng không tức giận, vẫn nở nụ cười như cũ nói.
“Sư tôn, nếu không thì người giao nàng ta cho ta đi, ta nhất định có thể thuyết phục nàng.”
Từ Kiệt vỗ vỗ ngực đảm bảo, thấy thế, Hồng Tôn tạm thời cũng không có biện pháp tốt nào, chỉ có thể gật đầu đồng ý với hắn, để tiểu tử này thử một chút xem sao.
Sau đó, Tú Linh được Từ Kiệt đưa tới một gian phòng, cột vào trên ghế, đối với cái này, Tú Linh có chút bối rối, thận trọng hỏi.
“Tam sư huynh, người muốn làm gì thế?”
“Làm cái gì? Sư muội đã không chịu hợp tác, vậy sư huynh tất nhiên chỉ có thể dùng hình.’
“Dùng hình?”
“Đúng, Đạo Nhất tông ta hình phạt cực kỳ tàn khốc, thế nào, bây giờ sư muội hối hận vẫn còn kịp.”
“Sư huynh, ta thật sự không thể phản bội sư tôn, nếu không ngươi thả ta ra, giả vờ như hôm nay ta chưa từng đến?”
“Vậy không được, hoặc là giúp chúng ta, hoặc là đừng trách sư huynh độc ác.”
Nghe thấy Từ Kiệt muốn dùng hình phạt tàn khốc nhất để đối phó mình, khuôn mặt Tú Linh tái nhợt.
Thật ra cùng là thiên kiêu của thế hệ trẻ tuổi, nàng và đám người Từ Kiệt, Triệu Chính Bình đều quen biết, đối với Lục Du Du càng là không thể thân thuộc hơn, trước đây còn hẹn nhau đi ra ngoài lịch luyện.
Lúc này nhìn vào Từ Kiệt, khuôn mặt đầy vẻ sợ hãi nói.
“Sư huynh, không cần phải như thế, chúng ta…”
“Muội không đồng ý giúp đỡ, sư huynh cũng không có cách nào.”
“Thế nhưng ta thật sự không thể phản bội sư tôn mà.”
“Vậy thì đừng quản sư huynh.”
Nói xong, cửa phòng đột nhiên bị gõ vang, đám người Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Triệu Nhu, Liễu Sương, Lục Du Du đi đến, thấy thế hai mắt Từ Kiệt tỏa sáng hỏi.
“Đều chuẩn bị xong rồi?”
“Xác định thật sự có tác dụng sao?”
Vẻ mặt Diệp Trường Thanh vô cùng nghi ngờ, mà Tú Linh lại vội vàng hô về phía Lục Du Du.
“Du Du, cứu ta.”
Mấy người từng người mang từng đĩa đồ ăn đi vào căn phòng, đặt lên chiếc bàn ở trước Tú Linh, nhất thời cả phòng đều là mùi thơm.
Lúc này Tú Linh đang cầu cứu Lục Du Du sững sờ, ngửi thấy mùi thơm đập vào mặt kia, trong mắt tràn ngập vẻ nghi hoặc, không phải nói là dùng hình sao? Sao lại còn được ăn thế?
Đây là hình phạt được cho là tàn khốc nhất mà Từ Kiệt nói sao, bắt Tú Linh phải nhìn mọi người ăn đồ ăn của Diệp Trường Thanh nấu.
Mọi người ngồi xuống bàn, bắt đầu ăn như vũ bão, đêm hôm khuya khoắt thế này còn có thể ăn khuya, thật sự chính là chuyện hạnh phúc nhất đời.
Vì để cho Diệp Trường Thanh làm bữa cơm này, Thạch Tùng Trưởng Lão đây còn phải đưa ra một khối đan dược thất phẩm nha.
Chỉ là dối với biện pháp này Diệp Trường Thanh luôn cảm giác có chút không đáng tin cậy, chỉ chuyện này mà có thể làm cho Tú Linh đầu hàng?
Thích ý ăn hai miếng, quay đầu nhìn về phía Tú Linh, chỉ một khắc Diệp Trường Thanh cũng cảm ngây ngẩn cả người.
Chỉ thấy miệng của Tú Linh không khống chế được chảy nước miếng, con mắt dán chặt vào trên bàn đầy món ngon mĩ vị không thể rời, trong mắt tựa như tỏa ra lửa lớn cháy bỏng.
Mùi thơm kia càng làm cho bụng nàng kêu ùng ục.
“Sư huynh, cho ta ăn một miếng.”
“Du Du, cầu xin ngươi, cho ta ăn một miếng, chỉ một miếng thôi.”
Hoàn toàn không thể nhịn được, chỉ một lúc đã mở miệng cầu xin, chỉ là đối với sự cầu xin đó, Từ Kiệt lại nhàn nhạt nói.
“Ngươi đồng ý giúp chúng ta, chúng ta liền để ngươi ăn, thế nào Tú Linh sư muội?”
“Ta… Ta không thể phản bội sư tôn được mà.”
Lời nói này rõ ràng có thể nghe ra, sự kiên quyết trong đó đã hoàn toàn biến mất.
Mẹ nó còn thật sự có tác dụng luôn? Thấy thế, Diệp Trường Thanh cũng có chút bó tay, như vậy mà cũng được?
Bây giờ Tú Linh đang cố gắng giữ lại ranh giới cuối cùng, giãy dụa lần cuối.
Thế nhưng đối với mỹ thực trước mặt như vậy cũng chỉ là tốn công vô ích.
Cả người bị trói trên ghế, điên cuồng giãy dụa nhưng hoàn toàn không có chút tác dụng nào, nàng tham lam hít lấy mùi thơm trong không khí, nhưng làm vậy chỉ khiến nàng càng khó chịu hơn.
Sau cùng, chỉ trong thời gian một chén trà nhỏ Tú Linh cũng đầu hàng.
“Sư huynh, ta đồng ý với người, ta đồng ý.”
“Hả, sư muội không nên miễn cưỡng đồng ý nha.”
Nghe vậy, mấy người Từ Kiệt liếc nhau, sau đó Lục Du Du đứng dậy cởi trói trên người Tú Linh ra.
Sau khi được tự do, Tú Linh không chút do dự nào, phóng tới bàn ăn giống như hổ đói vồ mồi, bưng lên một đĩa thịt xào ngấu nghiến ăn.
Một bên đám người Từ Kiệt nở nụ cười.
“Tú Linh sư muội, đồ ăn ngon ngươi đang ăn hình như là đồ ăn mặn nha, từ bỏ giới luật Phật môn sao?”
“Hu hu hu, dù sao sư tôn cũng muốn hoàn tục, đến lúc đó khẳng định ta cũng phải hoàn tục.”
Mỹ vị ngon như vậy ở trước mặt, giới luật tính là cái rắm.
Một bữa cơm, không đúng, phải nói là một bữa liếm sạch đến đáy bát xong, Tú Linh hoàn toàn bị chinh phục.
Món nào nàng ăn cũng bị liếm sạch sẽ vô cùng, mẹ nó sạch đến nỗi có thể dùng làm gương soi.
Nhìn vào Tú Linh dung mạo xinh đẹp, nếu như không phải tận mắt chứng kiến, đoán chừng Diệp Trường Thanh sẽ không có cách nào tưởng tượng ra đây là chuyện nàng có thể làm.
“Sư muội, thế nào, về sau có còn muốn ăn đồ ăn như vậy nữa không?”
Đối mặt với lời hỏi thăm của Từ Kiệt, Tú Linh không chút do dự gật đầu nói.
“Muốn.”
“Vậy ngươi biết nên làm thế nào rồi chứ?”
“Ừm.”
Lần này mặc dù Tú Linh có chút do dự, những vẫn gật đầu lên tiếng.
Sư tôn, đừng trách ta, thật sự là cơm này ăn quá ngon.
Thuyết phục được Tú Linh, bọn người Từ Kiệt nhanh chóng đưa nàng đến trước mặt Hồng Tôn, Thạch Tùng, hai lão đầu lúc này cũng đang ăn khuya, lại còn uống rượu.
Nhìn thấy Tú Linh cúi đầu tiến đến, Hồng Tôn đặt chén rượu xuống cười.
“Nghĩ thông suốt rồi?”
“Tiền bối yên tâm, đệ tử biết phải làm gì.”
“Vậy là tốt rồi, đến đây nhận lấy sự tình giao phó cho ngươi, nhớ cho kỹ, đừng xảy ra sơ suất gì.”
“Vâng.”
Nhanh chóng bàn giao xong chuyện cho Tú Linh, chuyện quan trọng nhất chính là mời sư thái đến dùng cơm.
Còn có bình thường ở trước mặt sư thái, cần nói thêm một ít lời tốt đẹp về Thạch Tùng.
Tú Linh ghi lại từng cái, gật đầu đáp, nói xong những thứ này, sắc trời cũng dần sáng lên, nhìn thấy thời gian cũng không còn nhiều lắm, Hồng Tôn nói.
“Tốt, không còn gì nữa chỉ có những điều đó, ngươi đi về trước đi.”
Đã có thể đi, nhưng đúng lúc này, Tú Linh lại do dự nói một câu.
“Cái kia… Ta có thể ăn xong điểm tâm rồi mới đi được không?”
Nàng vẫn chưa ăn no nha, mà rất nhanh đã đến giờ dùng đồ ăn sáng, thời điểm thế này làm sao nàng có thể bỏ qua được.
Nghe vậy, mấy người Hồng Tôn đều sững sờ, tiểu nha đầu này còn là nghiện ăn rồi à?
“Ha ha, được thì có thể được, có điều phải dựa theo quy củ của Đạo Nhất tông chúng ta.”
Muốn ăn cơm không có vấn đề gì, dùng năng lực tới ăn là được.
Đối với cái này, Tú Linh không có ý kiến.
Thời gian ăn sáng rất nhanh đã đến, đệ tử Đạo Nhất tông điên cuồng tranh đoạt, chỉ là lần này, có một tiểu ni cô xâm nhập trong đám người.
“Mẹ nó, đây không phải là tiểu tặc đêm qua sao?”
“Đáng chết, đêm qua không có đắc thủ, hôm nay lại quang minh chính đại đi tới sao?”
“Ngăn nàng trước đi.”
Một đám đệ tử Đạo Nhất tông trực tiếp hướng về phía Tú Linh đánh tới, chẳng qua nói như thế nào thì Tú Linh cũng là đệ tử thân truyền thứ ba của am Khô Mộc, tuy thực lực không bằng được đám người Triệu Chính Bình, nhưng cũng không phải người mà những đệ tử nội môn, ngoại môn này có thể so sánh.
Cuối cùng, Tú Linh đạt được một vị trí như mong muốn, được ăn điểm tâm sáng.
Chưa từng nghĩ tới, trên đời này lại có thứ đồ ăn ngon như thế, tiểu nha đầu căn bản không thể dừng lại được.
Chờ ăn xong điểm tâm, đến lúc phải đi, nàng còn bày ra bộ dạng lưu luyến không muốn rời hỏi Lục Du Du.
“Du Du tỷ, thời điểm ăn cơm trưa ta có thể tới không?”
“Có thể, ta đã nói cũng các vị sư đệ sư muội, bọn họ cũng đã biết ngươi rồi.”
“Vậy ta đi trước đây.”
“Đi đi, đừng quên chuyện sư tôn dặn dò.”
“Sẽ không quên.”
Hai bữa cơm, Tú Linh đã triệt để đem sư tôn bán đi, cao hứng bừng bừng trở về trụ sở của am Khô Mộc, một bên khác, Hồng Tôn nhìn Thạch Tùng đứng bên cạnh, cười nói.
“Thế nào, chuyện này sư huynh cứ yên tâm thôi.”
“Tất cả đều là nhờ vào sư đệ.”
“Vậy mấy bình rượu ngon mà sư huynh trân tàng kia…”
“Đơn giản, trở về tông môn, sư đệ tùy ý uống.”
Hiện tại ngay cả nội ứng cũng đã có, không tin sư thái nàng sẽ không hoàn tục, Phật tổ cũng không thể giữ nàng lại nữa.