Chương 272: Phật Tâm Rạn Nứt

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,930 lượt đọc

Chương 272: Phật Tâm Rạn Nứt

Tú Linh quay về nơi ở của am Khô Mộc, Pháp Hội tới gần nên mấy ngày gần đây sư thái vẫn đang bận rộn chuẩn bị cho Pháp Hội.

Tú Linh đi vào gian phòng của Tuyệt Tình sư thái làm bộ như không có chuyện gì xảy ra, cung kính hô:

“Sư tôn.”

“Ừ.”

Sư thái gật đầu ra hiệu, Tú Linh thấy thế ngoan ngoãn tiến tới giúp sư tôn chuẩn bị kinh thư cần dùng trong Pháp Hội.

Nhìn qua Tú Linh không có gì khác biệt nhưng nàng vẫn nhân lúc sửa soạn mà tìm cơ hội hỏi thăm.

“Sư tôn, ngươi thấy Thạch Tùng tiền bối thế nào?”

“Hửm? Sao tự nhiên lại hỏi chuyện này?”

Tuyệt Tình sư thái nghi ngờ nhìn nàng một cái, Tú Linh cười đáp:

“Không có gì đâu, ta tò mò chút thôi.”

Sư thái đột nhiên bị hỏi vậy cũng không nghĩ tới quá nhiều. Bình thường Tuyệt Tình Sư thái và Tú Linh vẫn hay trò chuyện với nhau, quan hệ hai sư đố rất thân cận.

“Cũng được, Thạch Tùng đạo hữu là người tốt.”

“Chỉ có như vậy thôi sao?”

“Không thì còn gì nữa?”

“Ví dụ như sư tôn có cảm giác gì không giống bình thường với Thạch Tùng tiền bối không?”

“Nha đầu nhà ngươi nói năng gì đấy, chúng ta là người trong Phật Môn sao có thể nói tới những chuyện tình yêu nam nữ này được?”

Tuyệt Tình sư thái không vui quát lớn một câu, Tú Linh thất vậy cũng không dám nói tiếp.

Chẳng qua mấy ngày sau, cứ hễ có cơ hội là tiểu nha đầu này sẽ nói tốt cho Thạch Tùng trước mặt Tuyệt Tình sư thái, nào là Thạch Tùng tiền bối có lực lực cao cường này, nào là Thạch Tùng tiền bối là Nhị Trưởng Lão của Đạo Nhất Tông, nào là Thạch Tùng tiền bối là người đáng đế phó thác cả đời,… v.v…

Nhưng mỗi lần Tú Linh nhắc tới những việc này thì đều bị Tuyệt Tình sư thái cắt ngang, Từ đó có thể thấy được sư thái để tâm tới giới luật biết bao nhiêu.

Tú Linh thất vọng, có vẻ nàng khó mà thay đổi được ý nghĩ của sư tôn ròi, chỉ có thể chờ bên phía Diệp Trường thanh xem sao.

Ba người Thanh Thạch trở về sớm, nhanh chóng giao thi thể của Bào Ngư Vương và Hải Sâm Yêu Vương cho Diệp Trường Thanh.

Bây giờ đã có đủ nguyên liệu nấu ăn, có thể tiến hành bước tiếp theo trong quy trình chế biến món Phật nhảy tường.

Đầu tiên, Diệp Trường Thanh vớt bỏ xác của Linh Kê tộc trưởng và Hỏa Ngưu tộc trưởng ra ngoài. Sau khi hầm nhiều ngày, nước súp đã sớm hấp thu hết tinh hoa từ bên trong.

Nước súp có màu đậm đà, hương thơm hấp dẫn.

Sau đó lấy hũ nhỏ đã chuẩn bị tử trước, bỏ Bảo Ngư Vương và Hải Sâm Yêu Vương đã được sơ chế vào trong.

Tổng cộng bỏ đầy năm nghìn cái hũ, tiếp theo là tưới nước súp lên trên. Cuối cùng đặt hũ vào trong lồng hấp tiếp tục hầm cách thủy.

Một bước này cũng cần có thời gian, phải để cho Bào Ngư Vương và Hải Sâm Yêu Vương hấp thu hết những tinh hoa trong nước súp, khiến các hương vị hòa quyện vào nhau hoàn toàn thì mới được.

“Sư đệ, những thứ này không cần nữa hay sao?”

Từ Kiện nhìn cái xác Linh Kê tộc trưởng và Hỏa Ngưu tộc trưởng bên cạnh, bày ra vẻ mặt không dám tin nói.

Nguyên liệu nấu ăn tốt như thế mà hắn nói bỏ là bỏ sau?

“Ừ, không cần nữa.”

Chế biến Phật nhảy tường vốn là như thế, nhìn qua có hơi lãng phế, nhưng thực tế tinh hoa đã sớm hòa quyện hết vào trong nước súp.

Từ Kiệt thấy Diệp Trường Thanh định vứt đi thì vội vàng tới gần:

“Sư đệ, không bằng ngươi cho ta mấy thứ này đi.”

“Sư huynh muốn mấy thứ này làm gì?”

“Ném đi phí phạm quá, để sư huynh xử lý giúp ngươi.”

Từ Kiệt nói xong vươn tay ra cầm lấy khúc xương bắt đầu gặm, mấy người Triệu Chính Bình thấy thế cũng vội vàng xông tới.

Quả thật bọn họ không lãng phí cái gì cho dù đó có là bã xương cốt đi chăng nữa, cả đám đệ tử Trần Mục cũng nhanh chóng xông lên.

Dù sao trong mắt đám đệ tử bã xương cốt cũng là mỹ vị hiếm có, mùi vị kia quả thật ngon không thể tả.

“Ngon quá, ngon quá!”

“Ôi trời ạ, ngay cả xương gà ngươi cũng muốn cướp à?”

“Ai bảo ngươi cướp đầu gả của ta trước?”

Đám đệ tử tranh nhau tới chết đi sống lại, Diệp Trường Thanh ở bên cạnh nhìn thì lắc đầu không thôi.

Càng tới gần lúc sắp hoàn thành, Phật nhảy tường càng phát ra mùi thơm nồng khó cưỡng, nhất là cái mùi hỗn hợp giữa nhiều loại hải sản của thật khiến người ta muốn ngừng mà không được.

Hoàng Cung, Đế Đô, tất cả các nơi đều đã rối loạn. Ngay cả Tuyệt tình sư thái cũng phải niệm kinh hàng ngày để có thể chống cự không để mùi hương ăn mòn.

Ba ngày thoáng cái đã qua, cuối cùng món ăn Phật nhảy tường tốn bao tâm huyết cũng chế biến hoàn tất.

Hôm nay, Thạch Tùng tự mình tới mời Tuyệt Tình sư thái. Vốn sư thái cũng không muốn đến, nhưng Tú Linh ở bên cạnh mở miệng khuyên bảo mãi:

“Sư tôn, Thạch Tùng tiền bối tự thân đến mời mà ngươi từ chối như vậy có phải không được tốt lắm không?”

“Sao gần đây ngươi hay nói giúp Thạch Tùng thế?”

“Đệ tử có nói sao? Chẳng qua đệ tử cảm thấy quan hệ giữa chúng ta và Đạo Nhất Tông vốn không tệ, sư thái đâu cần vì việc nhỏ này mà đắc tội Thạch Tùng tiền bối?”

“Ngươi nói cũng có đạo lý.”

Thời điểm thế này, công dụng của nội ứng được bộc lộ rõ. Dưới sự thúc đẩy của Tú Linh, cuối cùng Tuyệt Tình sư thái vẫn đồng ý tới.

Ban đêm, Tuyệt Tình sư thái dẫn theo Tú Linh tới nơi ở của Đạo Nhất Tông.

Vì để tiếp đãi sư thái, đám người Hồng Tôn còn dọn riêng ra một cái sân lớn, sau khi mọi người ngồi xuống hết, Phật nhảy tường bắt đầu được bưng lên, tiết mục quan trọng nhất của ngày hôm nay cuối cùng cũng tới.

“Thơm quá đi thôi.”

Đám người Từ Kiệt đã sớm không nhịn được rồi, mà trên chủ vị, Thạch Tùng mang gương mặt ngượng ngùng không hề dám đối diện với sư thái. Hồng Tôn thấy thế thì mở miệng cười nói:

“Sư thái, chẳng mấy khi chúng ta có cơ hội tụ lại cùng nhau thế này, mời sư thái nếm thử mỹ thực của Đạo Nhất Tông ta.”

Tuyệt Tình sư thái nghe vậy thì cố kìm nén xúc động trong lòng, đưa mắt nhìn bát nhỏ trước mặt, lắc đầu nhã nhặn từ chối:

“Hồng Tôn đạo hữu, bần ni là người trong Phật môn không ăn đồ mặn.”

“Thất lễ, là ta đường đột không suy nghĩ chu toàn.”

Dáng vẻ hắn như không hề để ý, Hồng Tôn âm thầm liếc mắt ra hiệu cho Tú Linh ám chỉ: Nha đầu, tới phiên ngươi lên sàn.

Hồng Tôn không tin có người có thể từ chối được mỹ thực do tiểu tử Trường Thanh làm ra, huống hồ chi đây còn là Phật nhảy tường mà Diệp trường Thanh tốn bao công sức mới làm ra được.

Kỳ thật Tuyệt Tình sư thái cũng nhẫn nhịn tới khó chịu. Mùi hương kia giống như có thể xuyên thẳng tới linh hồn khiến người ta khó lòng mà từ chối.

Nàng niệm Phật kinh liên tục cố gắng giữ vững bản tâm, thế nhưng ai ngờ được vào thời điểm này Tú Linh ở bên cạnh lại mở miệng khuyên bảo:

“Sư tôn, thơm thật đấy, hay là chúng ta nếm thử một miếng được không?”

“Hồ đồ, người xuất gia sao có thể ăn thịt.”

“Thế nhưng sư tôn nhịn được thật sao? Món ngon như vậy bỏ lỡ lần này thì không còn cơ hội nữa rồi.”

“Vi sư…”

Tuyệt Tình sư thái vừa định nghiêm khắc răn dạy Tú Linh thì đột nhiên lời nói như mắc nghẹn trong cổ họng không tài nào phát ra được. Hơn nữa đám người Hồng Tôn, Thạch Tùng, Từ Kiệt, Triệu Chính Bình đã ngồi ăn vô cùng ngon miệng.

Tuyệt Tình sư thái nhịn rồi nhịn cuối cùng vẫn phải dơ cờ trắng đầu hàng.

Nàng như bị ma xui quỷ khiến bưng lên bát nhỏ múc một thìa đưa vào miệng. Hương vị thơm nồng lập tức lấp đầy không miệng, đồng thời cùng lúc đó còn có tiếng nứt ra của tâm cảnh.

Đám người Hồng Tôn thấy thế mừng rỡ không thôi, cuối cùng cũng nứt rồi, Phật tâm đã nứt rồi.

Chỉ cần Phật tâm nứt, vậy thì dễ dàng rồi, bọn họ chỉ cần tiếp tục hưởng thụ mỹ thực, chờ đợi Phật tâm của sư thái hoàn toàn vỡ vụn là được.

Đặc biệt là Thạch Tung, hắn là người nôn nóng nhất, trong lòng không ngừng hò hét cổ vũ.

“Vỡ đi, mau vỡ ra cho ta.”

Thế nhưng sau khi truyền ra tiếng rạn nứt ban đầu, bên phía Tuyệt Tình sư thái lại không còn động tĩnh gì nữa. Đám người đợi cả buổi cũng không đợi được cảnh tượng Phật tâm tan vỡ như trong tưởng tượng. Mấy người Hồng Tôn nghi ngờ nhìn nàng một cái thì lập tức trừng mắt.

Bọn họ thấy Tuyệt Tình sư thái ung dung thưởng thức Phật nhảy tường mà trên trái tim nàng có một chùm sáng trắng sạch sẽ tinh khiến lúc ẩn lúc hiện bảo vệ Phật tâm của nàng.

Hai mắt Thạch Tùng như muốn rơi cả ra ngoài:

“Mẹ nó, Vô Hạ Tâm…”

Tại sao chứ? Tại sao sư thái sẽ có Vô Hạ Tâm chứ? Ở thời điểm mấu chốt này Vô Hạ Tâm bảo vệ Phật Tâm của nàng, bởi thế nên tuy Phật Tâm có rạn nứt nhưng lại không hoàn toàn vỡ vụn. Bây giờ phải làm sao đây?

Ngay cả Phật nhảy tường cũng không làm gì được ngươi phải không?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right