Chương 299: Mỹ Yêu Đệ Nhất Hổ Tộc

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,213 lượt đọc

Chương 299: Mỹ Yêu Đệ Nhất Hổ Tộc

Một đám đệ tử tạp dịch, tu vi cao nhất cũng chỉ là Kết Đan Cảnh, dưới tình huống bình thường, tất nhiên Diệp Trường Thanh muốn bảo vệ bọn họ chu toàn.

Hơn nữa nói thật lòng, một đám phàm yêu chẳng có uy hiếp gì đối với Diệp Trường Thanh cả.

Chỉ là thấy đám đệ tử rời đi, các yêu thú cũng hơi buồn bực.

Không phải vừa rồi còn bảo vệ dữ lắm à, sao bây giờ lại chạy mất rồi? Rốt cuộc các ngươi có ý gì?

“Mặc kệ, cứ bắt hắn đã.”

Có điều con Hắc Lang yêu vừa nói chuyện vẫn tức giận quát lên, dù sao bất kể nhìn như thế nào, chắc hẳn thân phận của Diệp Trường Thanh không đơn giản.

Chỉ là ngay sau đó, dao làm bếp của Diệp Trường Thanh rút ra khỏi vỏ, một dao vung ra, hơn mười con yêu thú trực tiếp bị chém giết, đám phàm yêu này nhìn mà trợn tròn hai mắt.

Chết lặng nhìn Diệp Trường Thanh, mạnh như vậy sao?

Mẹ nó thực lực của ngươi mạnh như vậy, vì sao trước đó còn cần người khác che chở cho ngươi, không phải là ngươi bảo vệ bọn họ sao?

Có yêu thú không nhịn được gào lên giận dữ.

“Loài người ti tiện, ngươi lừa ta…”

Nghe vậy, Diệp Trường Thanh chẳng hiểu ra sao, ta lừa ngươi cái gì? Ngay cả một lời ta cũng chưa nói mà!

“Quả nhiên loài người các ngươi đều là đồ hèn hạ vô sỉ, có thực lực mạnh mẽ như vậy, lại còn giả heo ăn thịt hổ.”

“Hèn hạ vô sỉ, ti tiện cùng cực.”

Một đám phàm yêu tức giận mắng lớn, ngươi sớm nói ngươi có thực lực mạnh như vậy, bọn ta còn có thể tiến lên tìm lấy cái chết hay sao?

Trong lúc nhất thời, đám yêu thú không dám lên nữa, thấy vậy, Diệp Trường Thanh cũng không dừng lại mà xoay người rời đi.

Đám yêu thú chẳng hiểu ra sao, nói cái gì cũng nghe không hiểu.

Bên này dựa vào bẫy rập đã chuẩn bị từ trước, các đệ tử và đám yêu thú xông vào đánh nhau, vẫn luôn không ngừng có yêu thú chạy tới.

Mà một bên khác, mấy người Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử, Thạch Tùng đang nhanh chóng đánh vào sâu trong Hổ Lĩnh.

“Ngươi biết động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương ở chỗ nào không?”

Vừa đi đường, Thanh Thạch vừa lên tiếng hỏi, nghe vậy, Thạch Tùng gật đầu.

“Trước đó đã từng tới một lần.”

Hả???

Ánh mắt mang theo kỳ lạ nhìn Thạch Tùng, sao cứ cảm thấy con hàng này có rất nhiều bí mật nhỉ?

Bạch Hổ Yêu Vương là ai, chính là yêu được xưng là mỹ yêu đệ nhất Hổ tộc đấy.

Mặc dù có tu vi Yêu Vương, nhưng nghe nói là dựa vào thiên tài địa bảo và trợ giúp của một đám Yêu Vương khác, vậy mới có thể đột phá.

Nói trắng ra là một bình hoa, thực lực coi như yếu nhất trong những Yêu Vương của Hổ tộc.

Nhưng mà rất nhiều người theo đuổi, dường như hơn tám phần Yêu Vương Hổ tộc đều có ý với Bạch Hổ Yêu Vương.

Ngay cả Nhân tộc cũng biết những tin đồn này, nhưng cũng chỉ là một con hổ nổi tiếng là xinh đẹp, Thạch Tùng ngươi đến động phủ của người ta làm gì?

Nhận thấy ánh nhìn chăm chú của Thanh Thạch, đặc biệt là Tuyệt Tình sư thái ở bên cạnh cũng đang nhìn mình, Thạch Tùng tức giận nói.

“Mẹ nó ngươi nhìn ta như vậy làm gì?”

“Không có gì, ta chỉ là tò mò, ngươi đến động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương này làm gì, dường như người và hổ là không thể đến với nhau?”

Thanh Thạch thản nhiên nói ra, nghe vậy, Thạch Tùng vội vàng giải thích với Tuyệt Tình sư thái.

“Ta không… ta không có ý đó, sư thái ngươi tin ta.”

“Ta không nói gì.”

“Lúc ấy ta đến động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương là vì nó mời ta đến.”

“Hả? Nó mời ngươi đến? Nói vậy vẫn là tình chàng ý thiếp?”

“Nói láo, không phải như ngươi nghĩ, là bởi vì chuyện thiên tài địa bảo, lúc ấy tông môn cần một gốc linh thảo cửu phẩm, chỉ Hổ Lĩnh mới có, ta phụng mệnh sư tôn đi tìm, đúng lúc trên tay Bạch Hổ Yêu Vương có một gốc, cho nên ta mới qua đó.”

“Cho nên vì một gốc linh thảo cửu phẩm, ngươi bèn cùng Bạch Hổ Yêu Vương…”

“Thanh Thạch, mẹ nó ngươi tin hay không, ta giết chết ngươi.”

“Ha ha, đùa thôi, đùa thôi.”

“Lúc ấy ông đây chẳng làm gì cả, chỉ ở một đêm rồi đi.”

Trông thấy ánh mắt của Tuyệt Tình sư thái càng ngày càng kỳ lạ, Thạch Tùng vội vàng giải thích, chỉ là càng nói lại càng bất thường.

Lại còn ở một đêm.

“Một người, một Hổ yêu, còn là mỹ yêu đệ nhất Hổ tộc, các ngươi ở chung trong một động phủ cả đêm, chậc chậc, Thạch Tùng, khẩu vị của ngươi cũng thật…”

“Mẹ nó ta nói là chỉ có hai bọn ta lúc nào, lúc ấy Mạc Du sư đệ cũng ở đó.”

“Ồ, nhóm ba người?”

“Mẹ nó ta giết chết ngươi.”

Hoàn toàn không thể giải thích rõ ràng, sắc mặt Thạch Tùng đỏ lên, đã giận không chịu nổi rồi, mẹ nó hắn ta và Bạch Hổ Yêu Vương căn bản không có cái gì, chỉ đơn thuần trao đổi một gốc linh thảo cửu phẩm mà thôi, trừ cái đó ra thì không còn gì nữa.

Người Thạch Tùng ta yêu là sư thái mà.

Chỉ là càng giải thích, trong lời nói càng lộ rõ bất lực, mãi cho đến khi tới động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương, hắn ta vẫn không giải thích rõ ràng được.

“Được rồi, được rồi, làm việc chính trước đã, cái khác trở về rồi lại nói.”

Thanh Thạch cười nói, Thạch Tùng thì hừ lạnh một tiếng.

Trên đường đi cũng không gặp cản trở gì, đoán chừng đều đến chỗ của đám Hồng Tôn rồi.

Trong động phủ chỉ còn lại mấy con yêu thú, nhưng dễ dàng bị đám Thạch Tùng giải quyết.

Đi thẳng vào nơi sâu nhất trong động phủ, một con hổ toàn thân trắng như tuyết lười biếng nằm sấp ở nơi đó, thoạt nhìn quả thật rất đẹp, không hổ là mỹ yêu đệ nhất Hổ tộc.

Hóa thành hình người, ngoài bộ lông màu trắng xinh đẹp trên người và một cái đầu to lớn ra, thì dáng người cũng rất đáng để kiêu ngạo.

“Chậc chậc, mắt nhìn của Thạch Tùng ngươi cũng được đấy, ngoài việc nhiều lông một chút ra thì vẫn rất hoàn mỹ.”

“Ai?”

Yêu thú xung quanh đều bị giải quyết, đám người Thanh Thạch nghênh ngang đi vào, Bạch Hổ Yêu Vương thấy vậy, trong mắt lập tức lộ ra cảnh giác.

Vì sao động phủ của nó có loài người?

“Thạch Tùng? Tại sao ngươi lại ở chỗ này?”

“Nhớ ngươi chứ sao.”

Thanh Thạch bên cạnh cướp lời.

“Ngươi có tin ta lập tức giết ngươi hay không?”

“Được rồi, được rồi, không nói, không nói nữa.”

Thanh Thạch trêu ghẹo hai người, Bạch Hổ Yêu Vương thì lùi bước về sau, những loài người này tới đây, ắt hẳn không có lòng tốt.

Ngay vừa rồi, Trí Hổ Yêu Vương còn liên lạc với nói, nói là Lạc Hà tông đã tuyên chiến với Hổ Lĩnh, quả thật là ức hiếp hổ quá đáng, đông đảo yêu thú của Hổ Lĩnh đã đến vây đánh đệ tử của Lạc Hà tông.

Trong mắt tràn đầy đề phòng, mà lúc này sắc mặt Thạch Tùng âm trầm, nhìn về phía Bạch Hổ Yêu Vương nói.

“Bạch Hổ, đi theo bọn ta một chuyến.”

“Đi đâu?”

“Tìm nhà mới cho ngươi.”

“Ngươi…”

Không đợi Bạch Hổ Yêu Vương đáp lời, Thạch Tùng đã nhảy lên, nhanh gọn lẹ khống chế Bạch Hổ.

Giống như trong lời đồn, mặc dù là Yêu Vương, nhưng thực lực của Bạch Hổ rất thấp, hoàn toàn không cùng một đẳng cấp với Thạch Tùng.

“Thanh Thạch, tới khiêng.”

“Tại sao lại là ta?”

“Hửm?”

“Được rồi.”

Bạch Hổ Yêu Vương tới tay, trước mắt đã có ba Yêu Vương một đực hai cái, cũng coi như miễn cưỡng được rồi.

Thanh Thạch nâng Bạch Hổ Yêu Vương lên, mọi người lập tức rút lui, đồng thời bên chỗ Hồng Tôn cũng nhận được tin tức mấy người đã xong việc.

Lúc này, dưới sự yểm hộ của bẫy rập, mọi người lần lượt rút lui.

Sớm đã trù tính đường chạy trốn, hơn nữa vòng vây của Hổ tộc còn chưa thành hình, rất nhiều Yêu Vương vẫn chưa đuổi tới.

Đến tận sau khi các đệ tử an toàn rút lui mới có mấy con Yêu Vương nhanh chóng chạy tới, trông thấy chiến đấu kết thúc, có Yêu Vương tức giận nói.

“Người đâu? Những người của Lạc Hà tông kia đâu?”

“Chạy rồi.”

“Chạy rồi? Không phải bọn họ muốn tấn công Hổ Lĩnh à? Sao lại chạy rồi?”

“Ta cũng cảm thấy kỳ lạ, căn bản không có ý định đánh nhau.”

“Chuyện này có gì đó sai sai.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right