Chương 300: Nghiệt Súc, Dám Khinh Thường Sự Trong Sạch Của Ta
Một đám Hổ tộc Yêu Vương đã nhận ra vấn đề.
Lạc Hà tông này không phải là đến tấn công Hổ Lĩnh sao, vì cái gì lại không chiến đấu, gặp liền chạy đi?
Mà sau một trận chiến, bên Hổ Lĩnh cũng không tổn thất bao nhiêu yêu thú, đa số đều là bị trận pháp, phù triện, dược phấn vây khốn, mê choáng đi.
Hoàn toàn không giống như trải qua một trận chiến.
Đám Yêu Vương cau mày, Trí Hổ Yêu Vương càng có cảm giác chỗ nào đó không đúng lắm, hơn nữa là vô cùng không thích hợp.
Trái lo phải nghĩ, chăm chăm tìm kiếm có sơ suất chỗ nào không, đột nhiên, Trí Hổ Yêu Vương giống như nghĩ đến đều gì đó, nói với đám Yêu Vương.
“Tất cả Yêu Vương đều ở nơi này sao?”
Nghe vậy, đám Yêu Vương hai mắt nhìn nhau.
“Chuyện đó… Bạch Hổ Yêu Vương không ở đây, dù sao chuyện chiến đấu này, nàng tới…”
Bạch Hổ không ở đây? Nghe lời nói này, tim Trí Hổ Yêu Vương trầm xuống một nhịp, lúc này nói với thủ hạ.
“Nhanh, đi đến động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương, nhìn một cái xem nàng có ở đó hay không, nhất định phải tận mắt nhìn thấy nàng, xác định nàng an toàn.”
“Để ta đi.”
Có Yêu Vương xung phong nhận việc nói, sau đó lập tức đi thẳng đến động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương.
Trong lòng cầu nguyện hy vọng là mình chỉ cả nghĩ, có điều vấn đề này cũng chỉ sợ là sợ điều gì sẽ gặp điều đó.
Rất nhanh, tên chạy đến động phủ của Bạch Hổ Yêu Vương truyền tin tức về, không thấy Bạch Hổ, yêu thú trong động phủ cũng mất tích toàn bộ.
Toàn bộ động phủ đều rỗng tuếch, ngay cả một vật sống còn thở cũng không có.
Nghe thấy lời này, Trí Hổ Yêu Vương cùng một đám Hổ tộc Yêu Vương đang chờ sắc mặt trở nên trầm xuống.
“Mẹ nó, mục tiêu của bọn họ ngay từ đầu cũng không phải là đánh một trận cùng chúng ta, mà là muốn ra tay với Bạch Hổ Yêu Vương.”
“Nhân loại bỉ ổi, khó trách trước đó bọn chúng lại không đánh mà lui.”
“Ba ngày, ba Yêu Vương, khinh hổ quá đáng, khinh hổ quá đáng mà.”
Vỏn vẹn ba ngày ngắn ngủi, ba Yêu Vương của Hổ tộc đều không còn nữa, quả thật là không hợp luân thường đạo lí.
Ngay cả Trí Hổ Yêu Vương luôn luôn tỉnh táo, sắc mặc lúc này cũng rất khó coi.
Đám nhân loại này sao dám làm vậy, bọn chúng làm sao dám làm như vậy, lại dám ra tay với Bạch Hổ?
“Không được, nhất định phải bắt đám nhân tộc này thả Bạch Hổ Yêu Vương trở về.”
“Đúng vậy, nhất định phải thả Bạch Hổ trở về.”
Một đám Yêu Vương nổi giận đùng đùng nói ra, chẳng qua nhìn lại một cái, đây đều là Yêu Vương đực.
Đối với cái này, vài con Yêu Vương cái tức giận nói.
“Còn Hắc Hổ Yêu Vương, Huyết Hổ Yêu Vương, các ngươi lại thật sự không thèm đề cập đến à.”
Chỉ nói phải cứu được Bạch Hổ về, vậy mà Huyết Hổ và Hắc Hổ lại không hề nhắc đến chút nào, mẹ nó các ngươi đến cùng là trốn tránh cách gì?
Nghe vậy, một đám Yêu Vương đực ngượng ngùng cười một tiếng.
“Đều cứu, khẳng định là đều cứu mà.”
“Đúng vậy, chúng ra làm sao có thể vứt bỏ Hắc Hổ và Huyết Hổ chứ.”
“A…”
“Tốt, sự tình lần này Hổ Lĩnh ta tuyệt đối không thể bỏ qua, bây giờ đi ngay, bắt Lạc Hà tông giao người.”
Một đám Hổ tộc Yêu Vương, dẫn theo một đám đông yêu thú nghìn nghịt hướng về phía trung tâm của nhân loại đi đến.
Một bên khác, mọi người ở Đạo Nhất tông đã trở về trước một bước, vừa về đến đã có đệ tử bẩm báo đến.
“Không xong rồi, Dương Hiến chạy rồi.”
Trong phòng không còn bóng dáng của Dương Hiến, chỉ là nghe thấy lời này, Hồng Tôn lại chẳng có ý bất mãn nào nói ra.
“Chạy thì chạy thôi, dù sao sự tình cũng xong xuôi rồi.”
Nói xong, lại đưa mắt nhìn Bạch Hổ Yêu Vương , đạt được mục đích rồi, Dương Hiến chạy thì cứ chạy thôi.
Hồng Tôn một mặt không thèm để ý, cả đám lập tức vây quanh Bạch Hổ Yêu Vương, chỉ trỏ nói.
“Đây chính là danh xưng đệ nhất mĩ nhân Hổ Tộc Bạch Hổ Yêu Vương sao?”
“Dáng người không tệ, nhưng một thân toàn lông này thì có chút…”
“Ngươi biết cái gì, lông này cảm giác sờ vào không tệ nha.”
Triệu Chính Bình ngồi xổm ở trước mặt Bạch Hổ Yêu Vương, khuôn mặt hưởng thụ vuốt ve, mà mặt của Bạch Hổ Yêu Vương thì đầy hoảng sợ.
“Triệu Chính Bình, làm sao, bây giờ ngươi ngay cả yêu thú cũng không buông tha nữa?”
Chỉ là vừa dứt lời, một giọng nữ lạnh lùng truyền tới, Triệu Nhu không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng.
Nghe vậy, Triệu Chính Bình sững sờ, lập tức cười nói.
“Không có, ta đây còn chưa tiếp xúc qua với con Yêu Vương Hổ tộc này.”
“A, vậy có phải còn muốn tiếp xúc khoảng cách gần với nó một chút hay không?”
“Nói lung tung, ta làm sao có thể có loại suy nghĩ đó chứ…”
Bên trong Hổ tộc, đích thật là Bạch Hổ Yêu Vương trưởng thành lên trông rất đẹp, bộ lông màu trắng, vô cùng mềm mại, một đôi mắt hổ kia không có sự hung hãn giống những tên Hổ tộc khác, ngược lại là có nhút nhu tình.
Triệu Chính Bình thu tay về, lúc này Bạch Hổ Yêu Vương nhìn về phía Thạch Tùng, nước mắt lưng tròng nói.
“Thạch Tùng, ngươi bắt ta tới đây, rốt cuộc là có ý gì?”
“Không phải đã nói là tìm nhà mới cho ngươi à.”
Vừa nghe, Thạch Tùng bĩu môi, còn Bạch Hổ Yêu Vương thì không cầm được nước mắt giọt lớn giọt nhỏ rơi xuống, ánh mắt nhìn về phía Thạch Cùng tràn đầy u oán, giống như là một tiểu cô nương chịu phải ủy khuất.
“Ngươi… Ngươi không thể đối với ta như vậy, giao tình đêm hôm đó ngươi quên rồi sao, ngay cả gốc cây cửu phẩm linh thảo kia ta cũng đưa cho ngươi.”
Hả ? ? ?
Nhìn thấy biểu hiện không đúng, Bạch Hổ Yêu Vương mặt đầy u oán, đám đệ tử trợn tròn mắt, có ý tứ gì? Ánh mắt không ngừng đảo qua đảo lại trên người Bạch Hổ Yêu Vương và Thạch Tùng.
“Giao tình đêm hôm đó? Sư huynh, ngươi…”
Hồng Tôn càng không thể tin nổi, thấy thế, Thạch Tùng hơi đỏ mặt, sau đó giận dữ hét lên.
“Nghiệt súc, ngươi đang nói bậy bạ gì đó, lão phu và ngươi không có gì hết, ngươi đừng có hồ ngôn loạn ngữ.”
Có lẽ vì chỉ ở đây nó có quan hệ tương đối quen thuộc với Thạch Tùng, Bạch Hổ Yêu Vương liền lựa chọn theo bản năng xin cầu cứu Thạch Tùng.
Còn nữa chính là tính cách của bản thân nó, ở Hổ tộc cũng là so với trà xanh trà xanh còn phải thua, nếu không cũng không có khả năng dễ dàng đối phó lại hết sự theo đuổi của nhiều tên Yêu Vương đến vậy.
Lúc này nghe thấy Thạch Tùng nói thế, mặt của Bạch Hổ Yêu Vương vô cùng ủy khuất nói.
“Đêm đó ngươi ở động phủ của ta, chúng ta rõ ràng đều…”
“Nghiệt súc, ở trước mặt sư thái lại dám khinh thường sự trong sạch của ta, ta giết chết ngươi.”
Mẹ nó càng nói càng không đúng, mấu chốt nhất là, mẹ nó sư thái còn đang ở bên cạnh ta, ngươi đang nói cái gì đây.
Nhìn thấy động tác của Tuyệt Tình sư thái lui về sau nửa bước, Thạch Tùng cũng không nhìn được nữa, lập tức đánh một chưởng về phía Bạch Hổ, nghiệt súc này lưu lại ghê tởm.
Thấy Thạch Tùng bạo phát, Hồng Tôn liền nhanh tay lẹ mắt, một bên ra tay, một bên hô to.
“Ngăn hắn lại.”
Hồng Tôn chặn đòn tấn công về phía Bạch Hổ Yêu Vương lại, hai người Thanh Thạch, Trương Thiên Trận cũng ôm cứng lại Thạch Tùng.
“Thả ta ra, ta muốn giết chết tên chó chết này, nó khinh thường sự trong sạch của ta, nó khinh thường sự trong sạch của ta.”
“Sư huynh, ngươi bình tĩnh một chút, ngươi quên mục đích của chúng ta rồi sao? Không thể giết nó mà.”
“Đúng thế, Thạch Tùng ngươi không thể giết ta, nhân tộc các ngươi đều nói, một đêm giao tình, muôn đời ân ái…”
Phải khuyên nhủ Thạch Tùng, phế đi khí lực lớn như vậy mới bắt được Bạch Hổ Yêu Vương đem về, ngươi lại giết đi thì không phải là công toi bận rộn một trận à.
Có điều sau khi Bạch Hổ Yêu Vương vừa nói ra như vậy, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận tất cả ngây ngẩn cả người.
Nửa ngày sau, Thạch Tùng mới giật mình tỉnh lại, vốn dĩ tâm tình đã bình tĩnh một chút, trong nháy mắt lại kích động lên, điên cuồng giãy giụa nói.
“Ngươi nghe đi, chính các ngươi nghe một chút nó đang nói cái gì, nghiệt súc, ngươi ở đó sủa bậy cái gì, hôm nay thật sự không thể để ngươi sống tiếp, chết đi cho ta.”
“Sư huynh, tỉnh táo lại, không thể giết, giết thì làm sao để con đây.”
Thấy thế, Hồng Tôn cũng tiến lên, ba người ôm cứng lấy Thạch Tùng, trong miệng không ngừng an ủi.