Chương 306: Học Thông Minh
“Cơ hội gì?”
“Mẹ nó ngươi giả ngu đúng không? Ta đã tìm cả bầu bạn cho ngươi, vậy mà ngươi cứ như vậy, mẹ nó ta phải đợi tới khi nào?”
Vì Hắc Hổ Yêu Vương, có thể nói Hồng Tôn bọn họ đã phí hết tâm tư.
Cân nhắc đến tốc độ sinh sôi của Hổ tộc không cách nào sánh với Thủy tộc và Linh Thiền nhất tộc.
Lo lắng một mình Huyết Hổ Yêu Vương hiệu suất quá chậm, bọn họ còn tốn biết bao công sức mang Bạch Hổ Yêu Vương về.
Nhưng mẹ nó Hắc Hổ Yêu Vương lại không cố gắng, ngươi nói phải làm sao bây giờ?
Bị Hồng Tôn trách mắng, Hắc Hổ Yêu Vương ấm ức nói.
“Ta cũng không có cách nào, nó không cho ta vào cửa, ta có thể làm gì.”
“Mẹ nó ngươi bị ngu à, nó không cho ngươi vào cửa là ngươi không vào cửa luôn à?”
“Chuyện này… không tốt lắm, dù nói thế nào thì ta vẫn là một con hổ đực, vẫn phải có chút phong độ…”
“Mẹ nó bây giờ ngươi còn muốn phong độ gì.”
Nghe thấy Hắc Hổ Yêu Vương nhắc đến phong độ gì đó, Hồng Tôn suýt nữa tức chết.
Một súc sinh như ngươi mà cũng dám nói chuyện phong độ với ta?
Ngay cả đám Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt, Thanh Thạch, Thạch Tùng ở sau lưng cũng lộ ra vẻ mặt cổ quái, vẫn là lần đầu tiên nghe thấy yêu thú cũng cần phong độ.
Nhìn vẻ mặt vô cùng oan ức của Hắc Hổ Yêu Vương, Hồng Tôn nghiến răng nói.
“Qua đây.”
Nghe vậy, Hắc Hổ Yêu Vương ngơ ngác ngẩng đầu, nhưng khi trông thấy ánh nhìn chết chóc của Hồng Tôn, cuối cùng vẫn ngượng ngùng đứng dậy, nó vừa nhìn thấy trong tay Hồng Tôn có bạo cổ, sát ý như có như không khiến nó không nhịn được giật mình thon thót.
Ngoan ngoãn theo sau Hồng Tôn, nhưng trong lòng vẫn không nhịn được oán giận.
Đâu phải tại nó, rõ ràng Huyết Hổ Yêu Vương không cho nó vào phòng, nó có thể làm gì đây?
“Không đi tìm Huyết Hổ Yêu Vương, tìm ta làm gì chứ, có bản lĩnh ngươi khiến nó cho ta vào đi.”
Đi sau lưng, cứ liên tục nhỏ giọng thầm thì gì đó, Hồng Tôn đi ở phía trước đột nhiên quay lại, trừng mắt lườm nó.
“Mẹ nó ngươi ở phía sau nói linh tinh cái gì đấy?”
“A? Ta không nói gì cả.”
Nghe vậy, Hắc Hổ Yêu Vương sững sờ, cẩn thận nói ra, nhưng Hồng Tôn lại lạnh lùng nói.
“Bây giờ ta rất tức giận, tốt nhất ngươi đừng khiêu chiến ta nữa, hiểu không?”
“Hiểu rồi, hiểu rồi.”
Liên tục gật đầu, thái độ muốn bao nhiêu hèn mọn thì có bấy nhiêu hèn mọn, nhưng Hắc Hổ Yêu Vương càng như vậy, Hồng Tôn lại càng giận không có chỗ trút.
Đều đã làm đến mức này rồi mà con hàng này ngay cả cửa cũng không vào được, đúng là mất hết mặt mũi loài hổ.
Không nhịn được cho một phát tát, không hiểu sao bị tát, trong lòng Hắc Hổ Yêu Vương tràn đầy ấm ức.
Nhưng mà ấm ức cũng không duy trì quá lâu, khoảnh khắc nó nhìn thấy Bạch Hổ Yêu Vương, Hắc Hổ Yêu Vương lập tức sững sờ.
Là người tình trong mộng của đông đảo Yêu Vương Hổ tộc, tất nhiên Hắc Hổ Yêu Vương cũng không ngoại lệ.
Nhưng trước đây Hắc Hổ Yêu Vương vẫn tự hiểu lấy mình, so với các Yêu Vương khác, nó căn bản không có sức cạnh tranh, cho nên vẫn luôn chỉ có thể đứng xa nhìn Bạch Hổ Yêu Vương xinh đẹp, chưa bao giờ có cơ hội âu yếm.
Lúc này nhìn Bạch Hổ Yêu Vương trước mặt, thế mà sắc mặt con hàng này lại đỏ bừng, ấp úng hồi lâu không nói nên lời.
“Ừm… Bạch Hổ, ngươi cũng tới rồi, ta…”
Ngươi cũng tới rồi? Nghe thấy lời này, Bạch Hổ Yêu Vương sững sờ, ngay sau đó giận tím mặt.
Cái gì gọi là ngươi cũng tới rồi? Mẹ nó ngươi cho rằng ta đến làm khách à? Cho rằng ta muốn đến à?
Về phần Hồng Tôn, giơ chân đá một phát, tức giận nói.
“Mẹ nó ngươi đỏ mặt cái gì? Lão tử đây không bảo ngươi đến nói chuyện yêu đương.”
Mẹ nó ngươi cho rằng đây là xem mắt à, phục ngươi sát đất rồi, tốt xấu gì cũng là Yêu Vương, không thể khiến mình bớt lo như Linh Thiền tinh à?
Ngươi nhìn người ta đi, một ngày mấy vạn nòng nọc đấy, ngươi nhìn lại ngươi đi, đã bao nhiêu ngày rồi, một chút động tĩnh cũng không có, ta còn cần ngươi làm gì?
Nếu không phải trong tay chỉ có một Hổ Vương giống đực là Hắc Hổ, Hồng Tôn sớm đã chém nó mang đi nấu canh rồi.
Dưới ánh mắt soi mói lạnh lùng của Hồng Tôn, Hắc Hổ Yêu Vương không nhịn được giật mình một cái.
Chẳng qua khi nhìn về phía Bạch Hổ Yêu Vương, vẫn không nhịn được mà biểu lộ một chút ngượng ngùng, hiện tại chỉ sợ chính là lúc nó được tiếp xúc gần với Bạch Hổ Yêu Vương nhất rồi.
Trước đó ở Hổ Lĩnh, dù một lần cũng không đến phiên nó, đều là bị những Hổ Vương đực khác thực lực mạnh hơn chiếm mất.
“Hiện tại ta thế mà đã chuẩn bị sẵn đem cả Bạch Hổ Yêu Vương đến cho ngươi, chuyện tiếp theo nếu ngươi còn không vào nổi gian phòng, vậy cũng đừng trách ta.”
Hồng Tôn lạnh lùng cảnh cáo nói, nghe vậy, Hắc Hổ vui vẻ, lời này là có ý gì?
Ánh mắt không tự chủ nhìn về phía Bạch Hổ Yêu Vương, đây là cho ta sao?
Căn bản không kiềm chế nỗi vui sướng trong lòng, còn có chuyện tốt như vậy? Trong lúc nhất thời, Hắc Hổ Yêu Vương bỗng nhiên cảm thấy hình như ở lại Đạo Nhất tông cũng là một lựa chọn tốt.
Dù sao ở đây có Bạch Hổ Yêu Vương a.
“Ngươi nhìn cái gì?”
Phát giác được ánh nhìn chăm chú của Hắc Hổ Yêu Vương, Bạch Hổ Yêu Vương lạnh giọng quát lên, chỉ là lúc này Hắc Hổ lòng đang tràn đầy hưng phấn, căn bản không thèm để ý lời đó, ngược lại là liên tục bảo đảm đối với Hồng Tôn.
“Được được, ta hiểu phải nên làm như thế nào.”
Hả ???
Nhìn thấy Hắc Hổ Yêu Vương trước sau biến hóa nhiều như vậy, Hồng Tôn sững sờ, tên ngốc này nổi điên gì vậy, thế nào còn trở nên cao hứng?
Trái có Huyết Hổ Yêu Vương, phải có Bạch Hổ Yêu Vương, cái này làm sao có thể không cao hứng đây.
Ánh mắt nhìn Hắc Hổ Yêu Vương trở nên cổ quái, Hồng Tôn cũng không có suy nghĩ nhiều, để lại một câu nói liền trực tiếp mang theo mọi người rời đi.
“Đừng để ta phải thất vọng.”
“Vâng vâng vâng…”
Mọi người lập tức rời khỏi tiểu viện, chỉ là vừa ra ngoài chưa được mấy bước liền nghe thấy tiếng cười của Hắc Hổ Yêu Vương cùng tiếng kêu thảm thiết của Bạch Hổ Yêu Vương từ trong viện truyền ra.
“Tiểu bảo bối, ta tới đây.”
“Ngươi đừng tới đây, ngươi muốn làm gì? Ngươi còn như vậy ta sẽ la lên gọi người.”
“Kêu to lên, nơi này là Đạo Nhất tông, cũng không phải là Hổ Lĩnh, ngươi có gọi rách cổ họng cũng không ai có thể cứu ngươi.”
“Ngươi… Thạch Tùng, cứu ta.”
“Đến với ngươi đây.”
Nghe thấy những âm thanh này, khóe miệng của tất cả mọi người đều co giật, Thanh Thạch còn dùng vẻ mặt thành thật nhìn Thạch Tùng nói.
“Ngươi xác định mặc kệ sao? Nếu không ngươi vẫn là mang theo Bạch Hổ Yêu Vương đi.”
Đến thời điểm này, lại còn đang hô tên Thạch Tùng cầu cứu, Thanh Thạch có chút không nỡ nhìn.
Nhưng đối với cái này, Thạch Tùng lại không chút do dự quát.
“Ta mang mẹ nó à, ta nói cho ngươi biết một lần cuối cùng, ta cùng súc sinh kia không có một chút quan hệ nào, mảy may một chút cũng không.”
“Không mang theo thì không mang theo nha, ngươi rống cái gì?”
Trán Thạch Tùng nổi đầy gân xanh bạo phát rống lên, cũng không thèm tiếp tục để ý tới Thanh Thạch, chẳng qua trong lòng lại âm thầm tính toán, tìm một cơ hội nhất định sẽ giết chết con nghiệt súc kia.
Đã ròng rã một ngày sư thái không thèm để ý tới hắn, đều là bởi vì con nghiệt súc này, quả nhiên là lưu lại hậu họa.
Hừ lạnh một tiếng, khuôn mặt Thạch Tùng sa sầm, hướng nhìn về tựa như là nơi ở của Tuyệt Tình sư thái.
“Ta nhìn thấy Hắc Hổ này chịu chức trách lớn có chút quá sức, vẫn nên tìm thêm một con Yêu Vương đáng tin đi.”
Một đường trở về bếp, Hồng Tôn mở miệng nói ra.
“Cũng được.”
“Ngày mai đi xem một chút đi.”
Từ trong lời nói, hiển nhiên là Hắc Hổ Yêu Vương bị đám người Hồng Tôn bỏ qua rồi, cho nó cơ hội nó còn không biết dùng a.
Mà lúc này, Hắc Hổ Yêu Vương đang đạp lên hổ sinh đỉnh phong, đương nhiên vẫn còn chưa biết những điều này, trong mắt đang tràn đầy Bạch Hổ Yêu Vương, chuyện này gọi là đỉnh cao.
“Ha ha, Trí Hổ, các ngươi chưa bao giờ lấy được Bạch Hổ Yêu Vương, bây giờ lại là của ta.”
Thậm chí còn hưng phấn hét lớn, không để ý Bạch Hổ Yêu Vương đang gầm thét dưới thân chút nào.
“Hắc Hổ, ngươi nhất định phải chết, ta sẽ không bỏ qua cho ngươi.”
Một đêm này, tiểu viện giam giữ Hắc Hổ Yêu Vương không ngừng có tiếng mãnh hổ gầm rú truyền ra.
Đến ngày thứ hai, chúng đệ tử vẫn ăn điểm tâm như thường ngày.
Diệp Trường Thanh tùy tiện ăn hai cái bánh bao, sau đó nằm trên ghế xích đu, mang theo tách trà lớn uống nước trà.
Bên cạnh mấy người Từ Kiệt, Triệu Chính Bình ăn xong cũng đi tới tập hợp một chỗ.
“Sư tôn bọn họ ra ngoài rồi?”
“Ừm, hình như là đi Hổ Lĩnh.”
“Đúng rồi, Trường Thanh sư đệ ngươi độ phát được Tử Phủ cảnh rồi à?”
Đang nói, Triệu Chính Bình thuận miệng hỏi một câu, nghe vậy Diệp Trường Thanh cũng không giấu giếm gật đầu thừa nhận.
Mà Từ Kiệt ở một bên thì chậc lưỡi.
“Ta thấy thật kỳ quái, các ngươi nói xem cũng không thấy Trường thanh sư đệ tu luyện bao giờ, làm sao cái tốc độ đột phá này còn nhanh đến vô lý thế chứ?”
“Thiên phú dị bẩm?”
“Ha Ha.”
Tu vi của Diệp Trường Thanh thật sự giống như mũi tên hỏa tiễn tăng lên, lúc này mới trôi qua bao lâu chứ, vậy mà từ Luyện Thể cảnh vèo một đường lên tới Tử Phủ cảnh.
Tốc độ như vậy, ngươi đừng nói đến đệ tử bình thường, ngay cả đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt bọn họ là đệ tử thân truyền đều chưa từng trải qua.
Đương nhiên, bọn họ cũng không có ý muốn đánh vỡ nồi đất hỏi đến cùng, chỉ là trong lúc rảnh rỗi lấy ra trêu chọc một chút.
Ở bên trong Đạo Nhất tông, các đệ tử gặp được kỳ ngộ rất nhiều, chẳng qua cơ hồ sẽ không xuất hiện sự việc vì cơ duyên mà tàn sát lẫn nhau.
Đừng nhìn đệ tử Thần Kiếm phong giống như đều vô tâm, đó chỉ là đối với người ngoài, đối với người mình, ngoại trừ lúc ăn cơm sẽ dùng tới một số tiểu thủ đoạn ra cũng không có gì nữa.
Ngược lại còn rất đoàn kết.
Thoải mái phơi nắng ở trong viện, đợi đến thời gian cơm trưa mấy người Hồng Tôn mới trở về.
Chỉ là vừa đi, Hồng Tôn vừa mắng về phía Thanh Thạch.
“Ngươi câu hụt nó, cơ hội tốt như vậy.”
“Làm sao ta biết nó chạy nhanh như vậy, lưỡi câu của ta còn chưa ra nó đã chạy không thấy bóng dáng.”
Đi dạo ở Hổ Lĩnh một vòng, mấy người Hồng Tôn phát hiện, mẹ nó đám Yêu Vương Hổ tộc này thế mà lại tập trung toàn bộ ở động phủ của Trí Hổ Yêu Vương.
Hơn nữa còn có vẻ dự định ở lâu, mẹ nó cả nhà lớn nhỏ đều mang theo.
Cũng không rời khỏi động phủ, ngay cả uống ngụm nước cũng là ba bốn Yêu Vương kết bạn đi cùng.
Chuyện này khiến cho đám người Hồng Tôn trực tiếp trợn tròn mắt, Hổ tộc này đang làm gì? Sợ hãi đến thế sao?
Chỉ mới bắt ba đầu Yêu Vương mà các ngươi lại như vậy?
Hổ tộc thật sự là cẩn thận từng li từng tí, sau đó tính sẽ bắt đám Hổ tộc phổ thông đi, nhưng mà một cơ hội cũng không có.
Ngay cả Hổ tộc phổ thông cũng tập hợp thành từng đám từng đám, trước sau không lạc đàn.
Cơ hội duy nhất là trên đường trở về, đúng lúc gặp Sát Hổ.
Cũng không biết tên ngốc này làm cái gì, một mình ghé qua Hổ Lĩnh, bị đám người Hồng Tôn gặp được.
Gặp gỡ được thế này là chuyện tốt, Hồng Tôn sao có thể buông tha? Hiển nhiên là không thể nào được, lúc đó liền để Thanh Thạch câu.
Thanh Thạch cũng nghiêm túc, làm ra phản ứng trước tiên.
Có điều so với bọn người Hồng Tôn, tốc độ của Sát Hổ hiển nhiên là nhanh hơn.
Song phương gặp mặt đối diện, Sát Hổ hoàn toàn không có một chút do dự nào liền quay đầu chạy, mà tốc độ vèo một cái đã biến mất ở chân trời.
Cuối cùng cho dù là Thạch Tùng tự mình ra tay cũng không thể đuổi kịp nó.
Cái này mẹ nó một con Nguyên Yêu, tốc độ so với đám Thánh Giả bọn hắn còn nhanh hơn, cũng không biết là xảy ra chuyện gì.
Nghe thấy lời này của Thanh Thạch, Hồng Tôn cắn răng, đối với Sát Hổ vẫn còn chút ấn tượng, theo Hắc Hổ Uyên chạy đến Hổ Lĩnh, ba lần bảy lượt nó đều chạy trốn được.
“Tên này có vấn đề, Nguyên Yêu không có khả năng có tốc độ nhanh như vậy.”
“Không phải là cái gì năng lực huyết mạch chứ.”
“Có khả năng, chẳng qua chờ lần sau gặp mặt hắn, nhất định phải bắt được hắn, ta cũng không tin nó có thể chạy thoát được Ngũ Chỉ Sơn của Hồng mỗ ta.”
Hung hăng nói một câu, đám người Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt ở một bên nghe vậy sắc mặt của cả đám cũng trở nên quái dị.
Lại là tên Sát Hổ này? Ngay cả đám ngươi sư tôn ra tay cũng đều không bắt được nó?