Chương 307: Cuối Cùng Cũng Đi Rồi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 263 lượt đọc

Chương 307: Cuối Cùng Cũng Đi Rồi

Mấy ngày kế tiếp, đám người Hồng Tôn vẫn luôn tìm cơ hội, muốn bắt thêm một Hổ Vương giống đực về.

Chỉ tiếc Hổ tộc đã có phòng bị, vẫn luôn không không tìm được bất kỳ cơ hội nào.

Hơn nữa, Hồng Tôn cũng không dám xâm nhập quá sâu, Trí Hổ Yêu Vương được mệnh danh là cố vấn của Hổ tộc, tất nhiên cũng có nguyên nhân trong đó.

Sau khi phát hiện hành động của đám người Hồng Tôn, thế mà nó lại muốn trở tay đánh lại.

Trù tính một lần mai phục, nếu không phải đám người Hồng Tôn phát hiện, kịp thời rút lui, đoán chừng bây giờ đã xong đời rồi.

Từ đó về sau, đám Hồng Tôn cũng không dám liều lĩnh đi sâu vào Hổ Lĩnh nữa.

Dù sao chỉ dựa vào sức lực của ba phong, vẫn không cách nào chống lại toàn bộ Hổ Lĩnh.

Về phần Hắc Hổ Yêu Vương, không biết nghe được tin tức từ chỗ nào, biết Hồng Tôn muốn đổi nó, trong lòng sốt ruột ghê gớm.

Đổi là có ý gì? Tất nhiên không cần nhiều lời, không có giá trị lợi dụng, vậy cũng chỉ có một kết cục mà thôi.

Cho nên Hắc Hổ nghiến răng một cái, dứt khoát cưỡng ép, một lần bắt lấy Huyết Hổ Yêu Vương luôn rồi.

Bây giờ Hắc Hổ đang đi lên đỉnh cao cuộc đời, tay trái Huyết Hổ, tay phải Bạch Hổ.

Mặc dù Huyết Hổ, Bạch Hổ đều hận không thể giết chết nó, nhưng bây giờ Hắc Hổ nào còn để ý đến những thứ này.

Biết được biểu hiện của Hắc Hổ, tâm trạng Hồng Tôn tốt lên một chút.

“Cho nên nói, yêu cũng giống như người, phải có áp lực mới có thể tiến bộ.”

Vốn còn muốn tìm cơ hội nữa, không bắt được Yêu Vương, vậy bắt vài Hổ tộc bình thường cũng không vấn đề gì đâu nhỉ?

Nhưng Tề Hùng đột nhiên liên lạc với Hồng Tôn.

“Ngươi vẫn ở Hổ Lĩnh?”

“Đúng vậy.”

“Vậy thì đi Phổ Đà tự một chuyến, đại diện tông môn tham gia thịnh hội Vạn Phật.”

“Ta đi?”

“Nói nhảm, ngươi ở gần Phổ Đà tự nhất, thuận tiện đi một chuyến.”

Đi thịnh hội Vạn Phật cũng chỉ là có mặt cho có, nên cụ thể là ai đi, Tề Hùng cũng không quá để ý, đúng lúc Hồng Tôn ở gần đó nhất, vậy chính là hắn ta.

Đối với việc này, Diệp Trường Thanh không có ý kiến gì, Thạch Tùng lại càng không, hắn ta còn ước gì có thể luôn ở cạnh Tuyệt Tình sư thái đấy.

Thấy vậy, Hồng Tôn cũng gật đầu đồng ý.

Nhưng mà, Cầm Long ở bên cạnh lại ngồi không yên, nói với Tề Hùng ở bên kia màn ánh sáng trận pháp.

“Đại sư huynh, không được, Hồng Tôn sư huynh không đi được.”

“Không đi được?”

“Đúng vậy, bây giờ Hổ tộc bên này không thành thật, không phải mới hạ Tất Sát Lệnh sao, nếu bây giờ Hồng Tôn sư huynh đi rồi, chỉ dựa vào Long Tượng Phong bọn ta, e rằng không ứng phó được.”

Nghe nói lý do của Cầm Long, Tề Hùng nhíu mày, tỏ vẻ nghi ngờ nói.

“Tất Sát Lệnh là nhằm vào Lạc Hà tông, Hổ tộc không thành thật, đó cũng là nhằm vào Lạc Hà tông, liên quan gì đến Đạo Nhất tông chúng ta?”

Dưới cái nhìn của Tề Hùng, từ đầu đến cuối chuyện của Hổ tộc đều không liên quan gì đến Đạo Nhất tông, có đau đầu hơn nữa thì cũng là Tô Lạc Tinh đau đầu, liên quan gì đến hắn ta.

Trông thấy lý do này không được, Cầm Long nhanh chóng suy nghĩ, lập tức nói ra.

“Vậy ta cũng đi cùng Hồng Tôn sư huynh nhé?”

“Ngươi đi làm gì?”

“Nhiều người an toàn một chút?”

An toàn? Mẹ nó tham gia thịnh hội Vạn Phật thì có nguy hiểm gì?

“Không được, ngươi phải ở lại, sao Hổ Lĩnh có thể không người tọa trấn chứ.”

Mặc dù chuyện ở Hổ Lĩnh là phiền phức của Lạc Hà tông, nhưng nơi này vẫn phải có người tọa trấn, Long Tượng Phong không thể đi được, nếu không đến lúc đó Hổ Lĩnh này còn có quan hệ gì với Đạo Nhất tông bọn họ nữa?

Nghe vậy, Cầm Long vô cùng buồn phiền, còn muốn đấu tranh thêm nữa, nhưng Tề Hùng hoàn toàn không cho hắn ta cơ hội, ném lại một câu cho Hồng Tôn.

“Ngươi chuẩn bị một chút, mau chóng lên đường đi.”

Nói xong thì cắt đứt trận pháp, khiến cho Cầm Long nhìn mà ngu người luôn.

“Sư huynh, làm thế nào bây giờ?”

Buồn bực quay đầu nhìn về phía Hồng Tôn, trong giọng nói đã mang cả nghẹn ngào.

“Còn có thể làm thế nào nữa, chẳng lẽ ngươi dám tự ý rời khỏi cương vị? Cẩn thận đại sư huynh xử ngươi.”

“Nhưng ta không nỡ xa ngươi.”

“Ngươi là không nỡ rời xa đồ ăn?”

Cầm Long và đông đảo đệ tử Long Tượng Phong vô cùng không muốn, nhưng hết cách rồi, đây là mệnh lệnh của Tề Hùng.

Khi tạm biệt đông đảo đệ tử Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ Phong, Cầm Long khóc, đệ tử Long Tượng Phong cũng khóc.

Lần này rời đi, mọi người không dùng tinh hạm nữa, mà mỗi người cưỡi một con yêu thú.

Không sai, chính là yêu thú.

Bắt được mấy vạn yêu thú trong Hổ Lĩnh, trừ số mấy ngày nay ăn ra, còn thừa lại hơn hai vạn con.

Không thể thu vật sống vào nhẫn không gian, hơn nữa nhiều yêu thú như vậy, cũng không thể nào cùng cưỡi tinh hạm với mọi người.

Cho nên cách tốt nhất chính là trở thành vật cưỡi.

Dựa theo tu vi cao thấp, mỗi người đều được chia một con yêu thú.

Trong lúc nhất thời, ở nơi đóng quân Hổ Lĩnh, mấy vạn yêu thú phóng lên tận trời, dưới sự thúc giục của đệ tử hai phong mà bay về nơi xa.

Mà tất nhiên cảnh tượng này kinh động đến không ít người, đông đảo tán tu nghẹn họng nhìn trân trối.

Mẹ nó tình huống gì đây, đâu ra nhiều yêu thú như vậy.

Về phần đám người Dương Hiến của Lạc Hà tông, nhìn thấy nhiều yêu thú như vậy thì nghiến răng nghiến lợi.

“Một đám ngu xuẩn, mở to hai mắt ra mà xem, yêu thú đều ở trong tay Đạo Nhất tông, liên quan gì đến Lạc Hà tông ta?”

Mà đám ngu xuẩn trong miệng Dương Hiến, đương nhiên là những Yêu Vương Hổ tộc đó, bây giờ Hổ tộc chắc chắn rằng Lạc Hà tông bọn họ làm, về phần Đạo Nhất tông, chúng nó không đề cập tới.

Nhưng mà điều này cũng là bình thường, bây giờ Hổ tộc căn bản không để ý đến chân tướng, sở dĩ cắn mãi không buông Lạc Hà tông cũng chỉ bởi vì trông Lạc Hà tông dễ chọc hơn Đạo Nhất tông.

Lại thêm khuyến cáo của Long Ngạo Thiên, Trí Hổ Yêu Vương cũng không có ý định chọc vào Đạo Nhất tông nữa.

Thậm chí, sau khi nghe được tin tức đám người Hồng Tôn rời đi, đám Yêu Vương Hổ tộc còn thầm mừng trong lòng.

“Cuối cùng cũng đi rồi.”

“Đúng vậy, mấy ngày nay đều khiến ta sắp điên lên rồi.”

Có thể không điên được sao, gần như mỗi ngày đều đến Hổ Lĩnh dạo một vòng, hơn nữa ai nấy đều xảo quyệt, không bắt lại được.

Bây giờ, cuối cùng cũng đi rồi, các Yêu Vương Hổ tộc cũng có thể thở phào nhẹ nhõm rồi.

Chỉ là có Yêu Vương cảm thán.

“Chỉ tiếc Bạch Hổ Yêu Vương.”

“Đúng vậy, nghĩ đến điều này ta lại tức không chịu nổi, chờ ngày sau có cơ hội, nhất định phải giết mấy cường giả Lạc Hà tông, báo thù cho Bạch Hổ.”

“Đúng vậy, lần này nhất định phải để Lạc Hà tông phải trả giá đắt.”

Một đám Hổ Vương giống đực bùi ngùi mãi thôi, trong lời nói đều là tràn đầy tiếc thương cho Bạch Hổ Yêu Vương.

Nghe thấy những lời này, vài Hổ Vương giống cái đều tỏ ra kỳ lạ.

Trái một câu phải một câu Bạch Hổ Yêu Vương, vậy Huyết Hổ Yêu Vương và Hắc Hổ Yêu Vương thì sao? Các ngươi quên rồi à?

Giống như căn bản chưa từng tồn tại, ngay cả báo thù cũng chỉ nói là báo thù cho Bạch Hổ Yêu Vương.

“Đúng rồi, bây giờ Thần Kiếm Phong đi rồi, chúng ta có thể xử Lạc Hà tông rồi chứ?”

Đột nhiên, có Hổ Vương lên tiếng, trước đó chúng nó kiêng kị Thần Kiếm Phong, nhưng bây giờ Thần Kiếm Phong đi rồi, vậy có phải đã đến lúc Hổ tộc chúng nó vùng dậy?

Không xử được Đạo Nhất tông, chẳng lẽ còn không xử được Lạc Hà tông?

Ít nhất cũng phải để ngoại giới nhìn xem, Hổ tộc chúng nó cũng không dễ chọc đâu.

Nghe vậy, hai mắt các Hổ Vương tỏa sáng, nhưng mà vẫn đưa mắt nhìn về phía Trí Hổ, muốn nghe ý kiến của nó.

Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của mọi người, Trí Hổ Yêu Vương suy ngẫm chốc lát rồi nói.

“Có thể, trước mắt chắc hẳn Lạc Hà tông sẽ không phản ứng nhanh như vậy, chúng ta dễ dàng bắt lấy cơ hội này, cho bọn họ một bài học đắt giá.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right