Chương 309: Đánh Nhau

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,618 lượt đọc

Chương 309: Đánh Nhau

Còn ghét bỏ chính mình diễn quá giả tạo, ngươi đang nói cái quái gì vậy.

Dù sao, Cầm Long cũng bối rối, vẻ mặt phức tạp nói với Hổ vương.

“Ngươi nghiêm túc chứ?”

Nghe vậy, Hổ vương nghiêm túc nói.

“Chuyện này ta không thể giải thích với ngươi. Đây là kế hoạch của Hổ tộc ta, nhưng có một điều mà Hổ tộc ta có thể đảm bảo, đó chính là sẽ không là địch nhân của Đạo Nhất tông các ngươi, chỉ nhằm vào một mình Lạc Hà tông. Còn có, xin hãy chăm sóc thật tốt cho Bạch Hổ Yêu Vương.”

“Nó thích ăn thịt hươu, thích nhất là gặm thịt sườn. Xin đừng bỏ đói nó…”

Nói chuyện một hồi, chủ đề vẫn quay trở lại chuyện của Bạch Hổ Yêu Vương, nghe thấy điều này Cầm Long cả người đều tê dại.

Ta cả đời đánh nhau, nhưng con mẹ nó chưa từng gặp qua loại tình huống oái oăm này, ngược lại khiến hắn bất lực tại chỗ.

Bên phía của Cầm Long không có chút áp lực nào, nhưng ngược lại, bên phía Dương Hiến không được may mắn như vậy, hắn lại ở trong hoàn cảnh thập tử nhất sinh.

Là đánh nhau thật nha, mà còn là hai đại Hổ Vương hợp sức vây bắt nữa, đám người Trưởng Lão, Chấp Sự, các đệ tử của Lạc Hà tông cũng gặp tình trạng tương tự.

Hổ tộc thực sự đang liều mạng, phong cách hoàn toàn khác so với khi đánh nhau với Đạo Nhất tông.

“Dương Hiến, nạp mạng đi, hôm nay bổn vương nhất định sẽ lấy đầu ngươi để tế cho Bạch Hổ.”

“Con mẹ nó ta đã nói rồi, ta còn chưa từng gặp qua Bạch Hổ Yêu Vương, ngươi còn muốn ta nói lại bao nhiêu lần nữa hả?”

“Đừng nói nhảm nữa, chết cho ta.”

“Ta con mẹ nó…”

Tức muốn hộc máu, nhất là khi lại nhìn đám Đạo Nhất tông bên kia, Dương Hiến hoàn toàn không thể kìm lòng được.

Ta ở bên này chiến đấu quyết liệt đến chết, Đạo Nhất tông ngươi ở bên đó khiêu vũ với nhau à?

Thoạt nhìn quả thực giống như khiêu vũ, bởi vì tốc độ công kích rất chậm, lại cố ý bắn trượt, cho nên không có chút nào cảm giác nghiêm nghị nào, ngược lại có một loại cảm giác khó tả.

Không phải nói cùng nhau tác chiến sao? Cũng là đánh nhau, dựa vào cái gì mà phía bên này ta sống ngươi chết, trong khi Đạo Nhất tông các ngươi lại giống như lại anh anh em em chứ?

Nhìn chằm chằm vào hai vị Hổ vương trước mặt, Dương Hiến hét lớn.

“Các ngươi thật con mẹ nó đều là lũ đầu heo, ta đã sớm nói cho các ngươi, chuyện này đều là do Đạo Nhất tông làm.”

“Phi, tên tiểu nhân vô liêm sỉ, dám làm không dám nhận, còn hãm hại đồng tộc, chúng ta đều xem thường ngươi.”

Nhưng kết quả lại bị Hổ vương mắng.

Nghe được những lời này phát ra từ miệng của hai con Hổ vương, hắn cảm thấy khó chịu như táp phải ruồi.

Ngươi mở to lỗ tai xem mình đang nói cái gì đi, nói ta vu hãm Đạo Nhất tông? Con mắt ngươi mọc trên mông à?

Hơn nữa không chỉ có một mình Đạo Nhất tông, ngoại trừ Lạc Hà tông của hắn, cách chiến đấu của những đại tông môn khác chiến đấu cũng khiến người ta cay mắt.

Ta chỉ muốn nói, diễn xuất của các ngươi có thể có tâm một chút được không?

Thanh Vân tông, Hoàng Cực tông cũng bởi vì động tác này của Hổ tộc làm cho quay cuồng, thực sự là không biết đâu mà lần.

“Hổ tộc các ngươi nhằm vào ta, các ngươi thật sự cho rằng Lạc Hà tông bọn t dễ bắt nạt sao?”

Đã diễn tới mức này rồi mà hắn vẫn còn muốn không hiểu thì Dương Hiến nên tìm miếng đậu hũ đập đầu chết quách đi cho rồi.

Hổ tộc rõ ràng cũng nhằm vào Lạc Hà tông, đối với những tông môn khác, có thể không đắc tội thì sẽ không đắc tội, một lòng một dạ chính là muốn đánh nhau với Lạc Hà tông hắn.

Được, được đấy, con mẹ nó khinh người quá đáng rồi.

Dương Hiến nghiến răng nghiến lợi, nhưng có thể Hổ tộc không nói nhảm, cũng lấy ấn chùy mạnh mẽ về phía Lạc Hà tông.

Toàn bộ chiến trường, ngoại trừ Lạc Hà tông ở phía bên này là đánh thật giết thật thì những nơi khác muốn bao nhiêu “ngọt ngào” có bấy nhiêu “ngọt ngào”.

Nhìn thấy đám ngươi Dương Hiến gặp bất lợi, cuối cùng vẫn là Cầm Long mở miệng hô một câu.

“Con mẹ nó sao không chạy đi? Ngu à.”

Liếc ra cũng có thể thấy đám Hổ tộc là đang nhắm vào Lạc Hà tông ngươi, Sao còn không chạy đi? Thì với chút người này còn muốn chống lại Hổ tộc?

Nghe vậy, Dương Hiến giận dữ gầm lên.

“Ta mẹ nó không cần ngươi quản.”

“Ngươi bị điên à.”

Có lòng nhắc nhở, còn không biết cảm kích.

Sau tiếng gầm, Dương Hiến cũng biết rằng mình không thể tiếp tục vướng vào, vì vậy mang theo chúng đệ tử của Lạc Hà tông lui về phía sau.

Thấy vậy, Hổ tộc muốn đuổi theo, nhưng lúc này lại bị Cầm Long đã dẫn người tới ngăn cản.

“Nơi này không thể tiến vào.”

Nghe vậy, tất cả Yêu vương của Hổ tộc thực sự con mẹ nó dừng lại, do dự một chút rồi bỏ lại một câu.

“Được, hôm nay coi như bố thí cho Đạo Nhất tông ngươi một chút thể diện, nhưng nếu sau này người của Lạc Hà tông còn có gan dám tiến vào Hổ Lĩnh một lần nào nữa, đừng trách ta đến một người giết một người.”

Nói xong trực tiếp rời đi.

Sau trận chiến đầu tiên, Lạc Hà tông thương vong nặng nề, trong khi các tông môn khác bình an vô sự.

Ngay cả một tên tán tu chết tiệt cũng không chết, có thể tin được không?

“Cái kia, Cầm Long huynh ngươi nhìn việc này… .”

Hai mặt nhìn nhau, cuối cùng cường giả dẫn đầu của Hoàng Cực tông nhìn Cầm Long với vẻ mặt phức tạp.

Bọn họ ai cũng đều biết, chuyện xảy ra ở Hổ lĩnh, hoàn toàn là do Đạo Nhất tông làm, không liên quan gì đến Lạc Hà tông.

Nhưng hiện tại con mẹ nó thứ mà Hổ tộc muốn một ngụm cắn chết là Lạc Hà tông, khiến người ta nhất thời không biết nên nói cái gì mới đúng.

Nghe vậy, Cầm Long nhếch miệng nói.

“Ta làm sao biết, đây là chuyện giữa Lạc Hà tông và Hổ Lăng, cho nên không có liên quan gì đến Đạo Nhất tông bọn ta.”

Hả? ? ?

Ngươi làm sao có thể vô liêm sỉ nói ra những lời này chứ?

Sau khi dẫn người trở về, Diệp Trường Thanh rời đi, không có dùng bữa, Cầm Long vốn đã chán nản, tự nhiên không có tâm trạng để ý mấy chuyện vớ vẩn này.

Chỉ cần Hổ tộc không động thủ, hắn cũng không muốn đi đối phó những thứ rác rưởi này.

Ở phía bên kia, sau trận chiến này, trong Lạc Hà tông, tiếng gầm của Tô Lạc Tinh lại vang lên.

“Khinh người quá đáng, thực sự là khinh người quá đáng, nghiệt súc, một đám nghiệt súc, ta muốn giết chết các ngươi.”

Vào ngày thứ hai, trong Lạc Hà tông, từng chiếc Tinh Hạm bay lên trời, từng đạo khí tức bắn thẳng lên bầu trời.

Nhìn phương hướng mà những chiếc Tinh Hạm bay đi, rõ ràng là hướng về phía Hổ lĩnh, xem ra Tô Lạc Tinh thật sự muốn cùng Hổ Lĩnh giao thủ.

Trên thực tế đó cũng là sự thật, ba ngày sau, khi Tô Lạc Tinh dẫn người đuổi đến Hổ Lĩnh, hắn lập tức lao vào Hổ Lĩnh triển khai giết chóc.

Một trận chiến kinh hoàng đã nổ ra giữa hai bên ở Hổ Lĩnh.

Không giống như trận chiến trước đó, trận chiến này còn tàn khốc hơn cả cuộc chiến giữa hai gia tộc, đây là một cuộc chiến thực sự và cả hai bên đều giết đỏ cả mắt.

“Nghiệp súc, các ngươi cho rằng Lạc Hà tông bọn ta không có người sao?”

“Tô Lạc Tinh, để mạng chó của ngươi ở đây cho ta.”

“Nghiệp súc, chết cho ta.”

“San bằng Lạc Hà tông, vì Bạch Hổ báo thù.”

“Ta sẽ giết chết các ngươi.”

Trận chiến này diễn ra đến mức trời long đất lở, chờ đến khi Lạc Hà tông trở về trụ sở, ngay cả Tô Lạc Tinh cũng bị thương, chưa kể các đệ tử và Trưởng Lão dưới quyền.

Về phần Hổ tộc, hiển nhiên cũng không khá hơn bao nhiêu, nghe nói bọn họ cũng tổn thất nặng nề.

Bên trong Đạo Nhất tông, Tề Hùng nghe Ngô Thọ báo cáo, sắc mặt cổ quái nói. “Đánh nhau thật sao?”

“Ừ, nghe nói thương vong không nhỏ, Lạc Hà tông đã tổn thất hai vị Trưởng Lão Thiên Nhân cảnh, Thánh cảnh cũng có mấy người bị thương, bao gồm cả bản thân Tô Lạc Tinh.”

Người đạt cảnh giới Thiên Nhân cảnh cũng xuất ra rồi, mức độ bi thảm có thể tưởng tượng được, hắn khẽ cau mày, bất đắc dĩ nói một câu.

“Tên gia hỏa này lại lên cơn gì nữa đây?”

Theo điểm của Tề Hùng, trận chiến này hoàn toàn không có lý do gì, sao lại muốn đánh nhau chứ? Có phải vì tài nguyên hay lãnh thổ, có vẻ như không phải vậy.

Tự nhiên không không đi đánh nhau, mà cả hai phương đều đem hết toàn lực, một bộ tư thế nghiêm chỉnh liều chết không thôi.

Đang lúc Tề Hùng còn đang buồn bực, Hiển Ảnh trận đột nhiên phát sáng.

Vừa được kết nối, gương mặt già nua của Tô Lạc Tinh xuất hiện ngay phía trên màn sáng của trận pháp, còn không đợi Tề Hùng nói chuyện, hắn liền giận dữ hét.

“Tề Hùng, đều là bởi vì ngươi, ta bị trọng thương, ta mẹ nó bị trọng thương đấy, ngươi biết không?”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right