Chương 310: Làm Chút Não Thần Đan Đưa Cho Hắn Đi
Nhìn về phía đầu bên kia của trận pháp, nhìn đôi mắt đỏ hoe, giọng nói còn mang chút nghẹn ngào của Tô Lạc Tinh, hai người Tề Hùng và Ngô Thọ đều sững sờ.
Có ý gì chứ? Ngươi con mẹ nó tự mình mang quân đi đánh nhau với với Hổ Lĩnh, giờ nói cái này làm gì nữa?
Tề Hùng tỏ vẻ chán nản, dù sao thì hắn và Đạo Nhất tông cũng không liên quan gì đến chuyện này.
Về phần Tô Lạc Tinh, bộ dáng hiện tại của hắn vào lúc này mang đến một cảm giác giống như… như thể con trai ở bên ngoài chịu uỷ khuất, cho nên về nhà kể khổ với cha của mình vậy.
Nhưng ta không phải là cha của ngươi, bản thân ngươi đánh không lại con nhà người ta mà, chứ liên quan cái rắm gì đến ta?
Nhưng thấy tâm tình lúc này của Tô Lạc Tinh có vẻ không ổn lắm, Tề Hùng vẫn kiên nhẫn nói.
“Ân, trước mắt thì ngươi cứ bình tĩnh lại một chút, dù sao Hổ Lĩnh cũng là một trong tứ đại thánh địa của Yêu tộc, chỉ bằng vào…”
“Ta không nghe, ta không nghe.”
Con mẹ nhà anh, nhìn Tô Lạc Tinh giống như bát phụ, khóe miệng Tề Hùng giật giật, trong nháy mắt có cảm giác muốn giết người ngay lập tức.
Là ngươi liên hệ với ta trước mà? Là ngươi tới tố khổ trước nha, hiện tại lại mẹ nó không nghe?
Căn bản hoàn toàn không nghe những gì Tề Hùng nói, chịu cục tức trong lòng, Tô Lạc Tinh lại tức giận nói.
“Tề Hùng, đều là lỗi của ngươi, đều là tại ngươi.”
“Liên quan gì đến ta?”
“Thì trách ngươi.”
“Ngươi trách ta cái gì?’
“Ngươi cho tới bây giờ cũng không biết mình sai ở chỗ nào à?”
“Ngươi lên cơn ngáo đá à.”
Trực tiếp treo trận pháp, trạng thái của Tô Lạc Tinh lúc này càng ngày càng kém, nhưng trong giây tiếp theo, trận bàn lại sáng lên, sau khi hắn kết nối lại, vẫn là Tô Lạc Tinh.
“Tề Hùng, ngươi dám treo trận pháp của ta?”
Lúc này Tề Hùng thật sự có chút mệt mỏi, nhìn Tô Lạc Tinh ở trong màn sáng của trận pháp, im lặng nói.
“Ngươi rốt cuộc muốn nói cái gì?”
“Ta chỉ muốn hỏi ngươi, ngươi có sai hay không?”
“Ta đã làm gì sai?”
“Ngươi không biết mình sai chỗ nào, còn nói mình đúng.”
“Tô Tông Chủ, có thời gian đến Bách Thảo phong chúng ta một chuyến, hoặc là đi Đan Các cũng được, tìm một được một tên luyện đan sư càng tốt, luyện chế mấy viên não đan có thể trị thương.”
“Ngươi nói ta có bệnh sao?”
“Ai… . .”
“Tề Hùng, ngươi chờ đó cho ta, chờ sau khi ta chiếm được Hổ lĩnh, ta với ngươi không xong đâu.”
Lần này là Tô Lạc Tinh treo trận pháp, nhìn thần sắc phức tạp của Tô Lạc Tinh ở trong màn sáng biến mất, Ngô Thọ đứng một bên mở miệng nói.
“Dù sao Tô Lạc Tinh này cũng là một đời xuất chúng, sao lại biến thành bộ dạng này rồi.”
Trong lời nói tràn đầy tiếng thở dài, bọn họ đều là cùng một thế hệ. Khi còn trẻ, mặc dù không cùng tông môn, nhưng Tô Lạc Tinh đã từng tỏa sáng giống như đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt.
Ở Đông Châu lưu lại rất nhiều truyền kỳ thuộc về hắn.
Chỉ là bây giờ nhìn lại, ôi thôi, thời gian thật sự là một con dao đồ tể, đối với Tô Lạc Tinh mà nói, tựa hồ mỗi nhát dao đều chém vào não.
Nghe vậy, Tề Hùng cũng thở dài cảm thán, nói với Ngô Thọ.
“Để cho Mục U sư đệ luyện chế một lò Não Thần đan đưa cho hắn đi.”
Não thần đan, là bát phẩm đan dược, nhưng trên cơ bản sẽ không có luyện đan sư luyện chế, bởi vì thứ này là trị liệu não bộ.
Mà đám tu sĩ thường sẽ không cần thứ này.
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện với Tề Hùng, Tô Lạc Tinh càng nghĩ càng tức giận, ngay lập tức gọi mọi người lại và đi thẳng đến Hổ Lĩnh.
“Không phải, sư huynh, ngươi ngày hôm qua mới đánh một trận, hôm nay sao lại tới rồi?”
Lần này, ngay cả Dương Hiến cũng không nhịn được nói ra, không phải là nghỉ ngơi sao? Vết thương của hắn còn chưa lành đâu, sao lại đi đánh nhau rồi?
Tô Lạc Tinh hung ác nói.
“Tề Hùng, ta sẽ không bỏ qua ngươi đâu.”
Hả? ? ?
Nghe vậy, Dương Hiến không hiểu ra sao, ta với ngươi đang bàn chuyện về Hổ tộc sao lại lôi Tề Hùng vô rồi?
Mà lại hiện tại đến lúc nào rồi, ngươi còn nghĩ đến Tề Hùng?
Nhưng trước khi hắn kịp nghĩ về điều đó, mọi người đã lao vào bên trong Hổ Lĩnh, mà một chúng Yêu Vương của Hổ tộc đối với cái này, cũng là giận không nhịn nổi.
Tô Lạc Tinh này không xong rồi? Cho rằng chúng ta sợ ngươi sao?
Không có ngoài ý muốn, song phương gặp mặt liền trực tiếp lao vào đánh nhau.
Trong vài ngày qua, bất cứ lúc nào trụ sở của Nhân tộc cũng có thể cảm nhận được hậu quả của trận chiến kinh hoàng từ Hổ Lĩnh truyền đến.
Đó là dư âm của cuộc đại chiến giữa mấy chục vị Thánh cảnh, Yêu Vương, cùng đông đảo tu sĩ, yêu thú.
Có thể nói, Hổ Lĩnh hiện tại dường như đã trở thành một nơi cấm địa.
Tu sĩ Nhân tộc sợ hãi không dám vào, ai biết khi nào thì Lạc Hà tông sẽ gây chiến với Hổ tộc.
Đến lúc đó mà đánh nhau, yêu thú sẽ không quan tâm ngươi có phải là đệ tử của Lạc Hà tông hay không, là người thì giết.
Theo thống kê sơ bộ, kể từ khi Tô Lạc Tinh dẫn người đuổi tới, chỉ trong vòng mười ngày, song phương đã bảy lần xảy ra xích mích.
Trung bình cứ hai ngày là gọi lên đánh nhau tiếp.
“Lại đánh nhau rồi.”
Trong Thanh Vân tông ở Linh Thành, một đám Trưởng Lão tụ tập một chỗ nói chuyện phiếm.
“Có cách nào không? Hai bên thực sự đánh nhau rồi.”
“Cái này thực sự là đánh đến mức ngươi chết ta sống, so với thù giết cha cũng không hơn không kém.”
Sự phát triển của vấn đề này dù sao cũng khiến người xem không thể hiểu được, rốt cuộc cuối cùng tại sao Lạc Hà tông và Hổ Lĩnh lại đánh nhau túi bụi vậy không biết.
Hồ tộc ở bên này cũng vô cùng náo nhiệt, một bên khác sau mười ngày đi du lịch, đoàn người Diệp Trường Thanh cuối cùng cũng tiến vào địa bàn của Phật môn.
Lãnh thổ của Phật môn ở Đông Châu được gọi là Phật Quốc.
Mặc dù tên có chứa một ký tự là Quốc, nhưng trên thực tế, không có hoàng triều quốc gia nào tồn tại trong Phật quốc.
Thay vào đó, nó hoàn toàn nằm dưới sự lãnh đạo của Phật môn.
Không giống như các tông môn khác ở Đông Châu. Ở trong Phật quốc, ngay cả những chủng tộc nhân loại bình thường cũng nằm dưới sự quản lý của Phật môn.
Tu sĩ quản lý người phàm, điều mà có lẽ chỉ có ở Phật quốc mới thấy được.
Dưới tình huống bình thường, quốc gia phàm tục do phàm nhân tự mình cai quản, tu sĩ rất ít khi can thiệp, chỉ cần theo định kỳ gửi tài nguyên là được.
Trong Phật quốc, đâu đâu cũng có những ngôi chùa lớn nhỏ, chưa kể thành phố, ngay cả những ngôi làng lớn hơn cũng có chùa.
Đây là thủ đoạn của Phật môn, có thể gọi là tốc độ và khả năng lan truyền kinh hoàng.
Hơn nữa, so với những nơi khác ở Đông Châu, Phật quốc rất kín, người ngoài muốn vào phải được Phật môn cho phép.
Toàn bộ Phật quốc cũng được bao phủ bởi một trận đồ lớn, nghe nói trận đồ này được truyền lại từ cõi yên vui ở Tây Châu.
Có một lối ra đặc biệt, và cách duy nhất để ra vào là đi qua đây.
Và vì Lễ hội Vạn Phật đang đến gần, lối vào cực kỳ náo nhiệt, nhưng vào ngày này, một số tên hoà thượng phụ trách bảo vệ lối vào đã nhìn thấy đám đông dày đặc lít nha lít nhít hơn hai vạn người và hơn hai vạn yêu thú chạy đến trước mặt họ, nhìn mà hoa mắt chóng mặt.
Người lãnh đạo đến gặp Hồng Tôn, cẩn thận nói.
“Cái kia, tiền bối tới đây tham gia Vạn Phật Đại Hội sao?”
“Ngươi nghĩ sao?”
“Vậy bọn hắn… . .”
“Như nhau.”
Như nhau? ? ?
Mí mắt giật giật, âm thầm liếc nhìn thứ ở sau lưng Hồng Tôn, đám đệ tử, Trưởng Lão của Đạo Nhất tông không phải cưỡi hộ thì cũng là cưỡi gấu, điều này khiến lão hoà thượng váng hết cả đầu.
Ngươi mẹ nó có thấy ai mang hơn 2 vạn người tới tham gia Vạn Phật Đại Hội chưa?
Tông môn nhà người ta nhiều nhất cũng chỉ là vài trăm người đã không tầm thường rồi, con mẹ nó còn các ngươi lại chạy đến đây hơn hai vạn người. Nếu có bị nói là đến công thành Phật quốc không chừng cũng không có ai dám hoài nghi.
Nhưng vào lúc này, một vấn đề nan giải bày ra ngay trước mặt lão hòa thượng, chính là chúng đệ tử Đạo Nhất tông có được thông qua đi vào trong hay không?
Nếu chấp thuận, với số lượng hai vạn người này, chỉ tưởng tượng thôi cũng khiến người ta cảm thấy non nớp lo sợ.
Nhưng nếu cự tuyệt từ chối, người ta lại nhận lời mời chạy đến đây, ngươi lại đứng ở cửa từ chối không cho qua, vậy cũng thật là không còn gì để nói.
Không phải là không cho hắn đi, mà là lão sư đứng ngẩn ra.
Chủ yếu nhất là cái này khiến hắn sợ hãi, đứng trước mặt hơn hai vạn đệ tử của Đạo Nhất tông. Hắn sợ bản thân nếu dám nói một chữ “Không”, rất có thể sẽ bị bọn họ xé thành từng mảnh.