Chương 315: Cũng Bởi Vì Cái Này Thôi Sao?
Nghĩ đến chuyện hình như trong chuyện này có chút hiểu lầm, là do bản thân nghĩ sai rồi, tâm lý của Giác Tâm cũng có chút bùng nổ.
Trong kế hoạch của hắn, tạm thời sẽ không thể trở mặt thành thù với Đạo Nhất tông, nếu trước đó không phải đoán được Đạo Nhất tông muốn công kích Phật môn, hắn cũng sẽ không bốc đồng như vậy.
Nhưng bây giờ, con mẹ nó tại sao lại nói ta đang hiểu lầm chỗ nào chứ?
Sắc mặt khó coi, Giác Tâm nghiến răng nói ra.
“Nếu là như vậy. bần tăng cũng chỉ là bởi vì Thanh Thạch động thủ với Giác Tuệ sư đệ cho nên mới xuất thủ. Hồng Tôn sư huynh có biết tại sao hai người họ lại đánh nhau không?
Nghe vậy, trên mặt Hồng Tôn cũng lộ ra vẻ cổ quái, trong trường hợp ngươi không biết chuyện gì xảy ra? Vậy con mẹ nó ngươi ra tay đánh người làm gì.
Hai người bốn mắt nhìn nhau, sau đó Hồng Tôn lên tiếng.
“Kỳ thật là bởi vì Giác Tuệ hình như có nói thêm mấy câu với Tuyệt Tình sư thái. Mà sư huynh nhà ta thì, đối với Tuyệt Tình sư thái có chút …”
Hả? ? ?
Sau khi nghe câu giải thích của Hồng Tôn, Giác Tâm cảm thấy mình không thể kìm nén được nữa.
Mẹ nó thì ra là vì cái này sao? Cho nên bọn họ mới bạo phát mà nổ ra một trận đại chiến như vậy.
Giác Tâm không có ý định tiếp tục chiến đấu, mà Hồng Tôn cũng vậy.
Đầu tiên là lo lắng bị đại sư huynh trách phạt, dù sao sư huynh trước khi đi đã nhiều lần giải thích, không nên mâu thuẫn với đám Phật môn.
Nếu không phải lúc đó nhìn thấy Thạch Tùng bị bao vây trước, Hồng Tôn cũng sẽ không ra tay.
Thứ hai, một người như Hồng Tôn hắn hoàn toàn không có khuynh hướng muốn đâm đầu tự sát, ở địa bàn nhà người ta rõ ràng đánh không lại, nếu cứ tiếp tục ra tay oánh lộn vậy thì khó có thể giải thích mọi chuyện, vậy thì vô vị quá.
Bây giờ lời đã nói ra, mọi chuyện thực sự chỉ là một sự hiểu lầm, Hồng Tôn cũng dừng việc đang làm.
“Dừng tay, tất cả dừng tay.”
Sau khi hai người hét lên, trận chiến mới dần dần lắng xuống, may mắn là sau một trận ác chiến, song phương mặc dù có rất nhiều người đều bị thương nặng, nhưng không có ai tử vong.
Phổ Đà Tự chiếm thế thượng phong vì nhân số, một khi bị thương sẽ lập tức thối lui về phía sau.
Đối với các đệ tử của Đạo Nhất tông, đơn giản là vì mệnh thằng nào thằng đấy cứng cho nên Phổ Đà Tự cũng không hạ tử thủ.
Liếc nhìn khoảng sân đã hoàn toàn bị bỏ hoang vì trận chiến, Giác Tâm khóe miệng co giật, chắp tay nói với Hồng Tôn.
“Hồng Tôn huynh, lần này thật sự chỉ là một sự hiểu lầm, là Phổ Đà Tự ta chiêu đãi không tốt.”
Vừa mới nói xong, còn hung hăng trừng mắt nhìn về phía Giác Tuệ.
Ngươi nói bậy bạ cái gì thế, nói cái gì mà Đạo Nhất tông muốn công kích Phổ Đà Tự, còn không biết tại sao mà lại ra tay đánh nhau, mắt ngươi bị chó tha rồi à.
Sau đó, Phổ Đà tự đã sắp xếp lại nơi ở cho Đạo Nhất tông, cũng ở cạnh chùa chính để tiện theo dõi.
Cũng bởi vì thi triển cấm thuật mà rất nhiều đệ tử và Trưởng Lão, bao gồm cả đám người Hồng Tôn, thân thể đã vô cùng yếu ớt.
Phổ Đà tự bởi vì cảm thấy áy náy cho nên đã đưa tới một số đan dược.
Chỉ là cái thứ cấm thuật này, đan dược có tốt như thế nào cũng không mang lại hiệu quả nhiều, suy yếu nhất định sẽ kéo dài một đoạn thời gian nữa.
Ở phía bên kia, sau khi trở lại chính điện, Giác Tâm, Giác Viễn, Giác Tuệ và các quan chức cấp cao khác của Phổ Đà Tự ngồi cùng nhau.
Nhìn Giác Tuệ, Giác Tâm giận dữ gầm lên.
“Trước khi hiểu rõ sự tình, ngươi có thể đừng nói tào lao bí đao nữa không, có chỗ nào nói Đạo Nhất Tông muốn công kích Phật môn không?”
Như không phải bởi vì Giác Tuệ, Giác Tâm sẽ không dễ dàng xuất thủ như vậy.
Nghe vậy, Giác Tuệ vẻ mặt ngây thơ vô số tội nói.
“Nhưng tên Thạch Tùng kia đột nhiên động thủ như vậy, không phải là vì Đạo Nhất tông thì còn có thể là cái gì?”
Đây hết thảy chỉ là suy đoán của Giác Tuệ, nhưng ngoại trừ lý do này, chẳng lẽ còn nguyên nhân khác sao?
Nghe câu trả lời của Giác Tuệ, khuôn mặt của Giác Tâm trở nên xám xịt.
“Người ta là bởi vì Tuyệt Tình sư thái đó, là bởi vì hắn thích Tuyệt Tình sư thái đó, có biết chưa?”
Hả? ? ?
Nghe vậy, Giác Tuệ sững sờ, sau đó nhìn Giác Tâm với vẻ hoài nghi nói.
“Ý của sư huynh là, cũng bởi vì ta nói thêm có hai câu với Tuyệt Tình sư thái, cho nên Thạch Tùng lên cơn ghen mới động thủ với ta sao?”
“Còn không phải à?”
Con mẹ nó, sau khi biết lý do, Giác Tuệ không những không cảm thấy khá hơn mà tâm lý còn trực tiếp suy sụp.
Mẹ nó, ai có thể nghĩ rằng là vì nguyên do này chứ, cũng chỉ vì nguyên nhân này thôi sao?
Thấy Giác Tuệ có tâm lý muốn nổ tung, Giác Tâm nhịn lại một chút cũng không nói gì thêm, quay sang nhìn về phía những người khác hỏi.
“Việc đã nước lúc này, các ngươi cảm thấy nên làm như thế nào?”
“Chuyện này chung quy chỉ là một sự hiểu lầm, ta thấy đám Đạo Nhất tông kia hẳn là sẽ không truy cứu đâu.”
“Hiện tại bên phía Tề Hùng có biết chuyện này không?”
“Tạm thời gần gũi với đám người Hồng Tôn một chút, tận lực khiến vụ này lắng xuống đi.”
Suy nghĩ của mọi người vẫn nghiêng về việc không trở mặt với Đạo Nhất tông.
Bời vì chuyện bố giáo truyền đạo cho nên bắt buộc phải có sự gật đầu của Đạo Nhất tông. Cho nên vào lúc này Phật môn phải tỏ đủ thiện ý với Đạo Nhất tông.
Về phần chuyện phát sinh lần này, mặc dù nằm ngoài dự kiến, nhưng cũng may không gây ra hậu quả khó cứu vãn.
Rất nhiều đệ tử của Đạo Nhất Môn đều bị trọng thương, nhưng nghỉ ngơi một thời gian thì có thể khôi phục lại, đây là kết quả tốt nhất.
Nghe vậy, Giác Tâm gật đầu đồng ý với ý kiến này, nhưng cuối cùng vẫn là bổ sung thêm một câu.
“Cố gắng đừng để Hồng Tôn nói với Tề Hùng chuyện này. Chúng ta có thể tự mình giải quyết. Giác Minh, ngươi đến phụ trách chiêu đãi Đạo Nhất Tông.”
Nói xong, Giác Tâm nhìn về phía tên hòa thượng béo là người có sự khác biệt với Giác Tuệ.
Giác Minh mang dáng dấp trắng trắng mập mập, nhìn qua thì trông rất tốt bụng, tạo cho người ta cảm giác thân thiết.
Hơn nữa, tính cách của Giác Minh cũng là người dịu dàng nhất và cũng là người kiên nhẫn nhất trong số rất nhiều Thánh giả ở Phổ Đà tự, là ứng cử viên sáng giá nhất để chiêu đãi Đạo Nhất tông.
Giác Minh nghe vậy cũng không từ chối, chắp tay trước ngực gật đầu đáp ứng.
“Vâng, sư huynh.”
“Nhớ kỹ, đừng cùng Tuyệt Tình sư thái nói quá nhiều.”
Trận chiến này xảy ra cũng là bởi vì Giác Tuệ khăng khăng muốn nói chuyện với sư thái.
Để Giác Minh đi, tốt nhất là né Tuyệt Tình sư thái càng xa càng tốt, để không cho chứng loạn thần của Thạch Tùng có cơ hội phát tác nữa.
Đây cũng là điểm quan trọng nhất, Giác Tâm nhiều lần nhắc nhở hắn, Giác Minh cũng nhớ kỹ trong lòng.
Kết quả xử lý sự việc đại khái là như vậy, quan trọng nhất vẫn là kết bạn, Đạo Nhất tông không có ý đồ ra tay với Phật môn, cho nên Phật môn không được chủ động chọc tức Đạo Nhất tông.
Giác Tâm vừa dứt lời, một tên hòa thượng đột nhiên chạy ra, là một Trưởng Lão từ chính điện.
“Phương trượng, không xong rồi, Đạo Nhất tông bên kia… . .”
“Đạo Nhất tông lại làm sao?”
“Đánh nhau, Đạo Nhất tông bên kia lại đánh nhau rồi.”
Hả? ? ?
Nghe vậy, Giác Tâm, Giác Minh, Giác Tuệ, Giác Viễn, mọi người có mặt đều sững sờ, sao lại đánh nhau rồi?
Đệ tử của Đạo Nhất tông này cũng không phải xảy ra chuyện gì, bọn họ vừa mới trải qua một trận đại chiến, người nào người đấy cũng đều đã thi triển qua cấm thuật, hiện tại không phải là thời điểm suy yếu nhất sao?
Lần này lại vì cái gì mà oánh lộn nữa rồi?
Hơn nữa còn cùng ai đánh nhau cơ? Chẳng lẽ lại cùng đệ tử của Phổ Đà Tự bọn hắn à?
Nghĩ đến đây, sắc mặt Giác Viễn u ám nói.
“Cái đám Đạo Nhất tông này đúng là khinh người quá đáng, chúng ta xin lỗi thì cũng đã xin lỗi rồi, đan dược thì cũng đã đưa rồi. Bọn họ còn muốn thế nào nữa?”
Quả thực có chút quá đáng, các Thánh giả khác của Phổ Đà Tự cũng mang sắc mặt khó coi.
Nhưng đối với cái này, Trưởng Lão đến báo cáo nói với vẻ mặt phức tạp.
“Cái kia… Không phải oánh lộn với đệ tử của Phổ Đà Tự chúng ta, là bọn hắn… bọn hắn tự mình đánh nhau.”
Hả? ? ?
Lúc này, mọi người càng thêm hoang mang, tự mình đánh mình sao? Đây lại là thao tác gì vậy?
Có phải vừa rồi đánh nhau không đã tay, cho nên lại thêm một cú nữa?
Một đám cao tăng hai mặt nhìn nhau, có người lên tiếng.
“Chẳng lẽ đám người Đạo Nhất tông này đều bị điên hết rồi sao?”