Chương 316: Súp Vịt
Vào lúc này, một đám Thánh giả của Phổ Đà tự đều cảm thấy tê rần cả người.
Tại sao Đạo Nhất tông còn đánh nhau nữa vậy, không phải là bị điên rồi chứ.
“Ta cảm thấy chúng ta tốt hơn hết nên giữ một khoảng cách nhất định với Đạo Nhất tông bọn họ thì hơn?”
“Giác Minh sư đệ, cái lúc mà ngươi đi chiêu đãi Đạo Nhất tông nhất định phải cẩn thận, đám người này nhất định có vấn đề.”
Ngay cả Giác Tâm cũng có biểu cảm kỳ lạ trên khuôn mặt, trong lúc nhất thời không biết nên nói gì đánh im lặng một lúc, sau đó nói một câu.
“Để mắt đến bọn họ, nhưng đừng lại gần quá.”
Trong mắt đám Thánh giả của Phổ Đà tự, Đạo Nhất tông này không chỉ có một mình Thạch Tùng phát điên, mà người nào người nấy đều điên điên khùng khùng.
Một bên khác, thời gian quay trở lại trước đó, ở bên trong trụ sở của Đạo Nhất tông vừa mới dàn xếp ổn thoả mọi người.
Nhìn đông đảo sư huynh bị trọng thương yếu ớt, Diệp Trường Thanh trong lòng âm thầm tính kế.
“Tu vi Tử Phủ cảnh, cần phải chuẩn bị tốt một chút.”
Tu vi ngày càng tăng lên, hệ thống cũng phát sinh một chút biến hóa, chủ yếu
là trong các món ăn.
Mỗi một loại món ăn đều được hệ thống phân loại, bắt đầu từ loại bình thường thì được chia thành bốn đẳng cấp: bình thường, xuất sắc, hoàn hảo và cực phẩm.
Cùng một món ăn với các cấp độ khác nhau thì hiệu quả mang lại cũng có sự chênh lệch rất lớn.
Với tu vi Tử Phủ cảnh hiện tại của Diệp Trường Thanh, một số món ăn đã đạt đến mức hoàn mỹ, đây cũng là lý do tại sao mà tốc độ tu luyện của đệ tử Thần Kiếm Phong và Ngọc Nữ phong gần đây tăng lên rất nhiều.
Tác dụng phụ của đan dược đối với cấm thuật cũng không mang lại hiệu quả nhiều, nhưng mỹ thực thì lại có thể làm được, chủ yếu là làm nóng người, tăng nhanh tốc độ khôi phục của mọi người.
“Sư huynh, tới hỗ trợ.”
“Trường Thanh sư đệ, sư huynh thật sự không còn sức.”
Về phía đám người Từ Kiệt mà nói, sau khi nghe thấy lời đó, Từ Kiệt âm u đầy sự chết chóc trả lời một câu, hắn hiện tại ngay cả một ngón tay cũng không muốn di chuyển.
Diệp Trường Thanh kỳ thật cũng rất yếu, nhưng nếu cứ nằm như vậy, khi nào mới có thể hồi phục được.
Hơn nữa hiện tại còn đang ở trong địa bàn của Phật môn, ai biết Phổ Đà Tự sẽ đột nhiên nổi cơn điên lúc nào, chi bằng nhân cơ hội này một phen xông vào đánh bọn họ.
Cho nên, cần phải phục hồi càng sớm càng tốt.
“Ta đi nấu cơm.”
“Sư đệ, nói cho ta biết ngươi cần ta làm gì.”
Nghe nói nấu cơm, Từ Kiệt giãy giụa đứng lên, trong ánh mắt toả ra ánh sáng nói.
Không chỉ có một mình hắn, mà còn có đám người Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao cũng bật dậy.
Vẫn còn suy yếu, nhưng biểu hiện đã hoàn toàn thay đổi, như thể ta có thể, ta có thể làm được.
Diệp Trường Thanh thấy vậy, khóe miệng giật giật như thể biết sẽ thành ra như vậy mà. Mới vừa rồi còn tỏ ra ta sắp chết rồi không muốn động, vừa nghe nói ăn cơm, nguyên một đám giống như những con điên trốn trại vậy.
Phân phó đám người Từ Kiệt đi cắt tiết vịt, còn bản thân Diệp Trường Thành hắn sẽ đi làm một phần súp vịt.
Với cấp độ hiện tại của bản thân, hắn có thể đạt được cấp độ cao hơn.
[ Súp vịt, nước canh trong và ngọt, thơm ngon, mỡ vịt vàng tươi, thịt giòn ngọt, là món ăn dung hợp giữa lương thực và sức khỏe, là một loại thức ăn bổ dưỡng truyền thống, thanh nhiệt và điều trị.]
Thấy hệ thống giới thiệu súp vịt, Diệp Trường Thanh hài lòng gật nhẹ đầu.
Món này sẽ giúp mọi người nhanh chóng hồi phục.
Thực phẩm và đan dược có sự khác biệt, nói một cách đơn giản chính là đan dược là phương pháp trị liệu cứng rắn, trong khi thực phẩm nói chung được phổ biến là chất dinh dưỡng mềm.
Biết được chuyện Diệp Trường Thanh muốn nấu ăn, tất cả chúng đệ tử đều không khỏi kích động.
Đầu tiên rửa sạch máu vịt rồi chặt thành các miếng nhỏ, sau đó gọt bỏ vỏ khoai mỡ rồi cắt thành miếng nhỏ, hạt sen đem đi rửa sạch.
Cho nước sạch vào trong nồi đun lên, đun sôi rồi cho thịt vịt vào, hớt bọt.
Sau đó, cho khoai mỡ và hạt sen từ từ vào, đun nhỏ lửa ninh nhừ trong hai giờ.
Cuối cùng cho quả kỷ tử vào và thêm một lượng muối thích hợp là hoàn thành một nồi canh vịt thơm ngon bổ dưỡng.
Cũng không cần quá nhiều sức lực cho nên Diệp Trường Thanh chỉ cần ngồi bên cạnh nghỉ ngơi, chú ý nhiệt độ là được.
Đọi đến khi súp vịt ở trong nồi được bưng ra, ánh mắt của đông đảo chúng đệ tử đều sáng lên, mặc dù thân thể mệt mỏi, nhưng đối mặt với đồ ăn ngon của Diệp Trường Thanh vẫn nổ ra đánh nhau kịch liệt.
“Sư đệ, cấm thuật của ngươi chỉ là loại nhập môn cho nên tác dụng phụ sẽ rất lớn, chính vì thế ta thấy bữa ăn này không nên cùng sư huynh tranh đoạt.”
“Ha ha, sư huynh đây là đang coi thường ta sao? Triền Thủ.”
“Thanh Lưu Bích.”
Đột nhiên, trong sân các loại thuật pháp lại xuất hiện.
Chỉ là chiêu này có chút kỳ quái, bởi vì tác dụng phụ của cấm thuật, Triền Thủ vốn là ở cấp độ thi triển biến hóa, sau khi thi triển liền con mẹ nó biến thành một sợi linh lực.
Trói chó còn không được, huống chi là đối phó với đệ tử của Đạo Nhất tông.
Tuy nhiên hết lần này đến lần khác khi đối mặt với phiên bản Triền Thủ không hoàn chỉnh này, vị sư huynh Thanh Lưu Bích này thi triển càng quá đáng hơn.
Chưa kể với kích thước bằng lòng bàn tay không nói, con mẹ nó còn mỏng đến mức giống như một tờ giấy, nếu tùy tiện chọc vào là rách luôn.
Cho dù là như thế, các đệ tử vẫn không chịu thua kém, chiến đấu quyết liệt.
“Miên Chưởng.”
Một chưởng đánh ra, bay đi chỉ vẻn vẹn có nửa mét sau đó tiêu tan ngay lập tức.
“Ha ha, sư đệ, chiêu Miêu Chưởng này của ngươi tu luyện không tới nơi tới chốn chút nào ha, nhìn Lưu Quang Bộ của sư huynh đây.”
Vừa mới tiến lên một bước, dưới chân hắn sáng lên một đạo lưu quang, nhưng chỉ cũng trong nháy mắt liền biến mất, khi hắn nhìn lại, thì con mịa nó chỉ mới di chuyển được một khoảng cách không đến nửa mét.
“Con mẹ nó …”
Thông thường, bước đại một bước cũng đã hơn trăm mét, lúc này khó khăn lắm mới thi triển ra Lưu Quang Bộ, thì con mẹ nó chỉ di chuyển chưa đến nửa mét.
Tên đệ tử này tức giận chửi bới.
Còn có người muốn xuất ra một quyền, nhưng thân thể lại lảo đảo, căn bản không phát huy được chút sức lực nào.
Ngoài sân, các đệ tử Phổ Đà Tự phụ trách trông coi nhìn thấy cảnh này, nguyên một đám mang sắc mặt vô cùng kỳ quái.
“Mấy tên đệ tử của Đạo Nhất tông này đang làm cái gì vậy?”
“Đây là đánh nhau sao?”
“Không thể nào, yếu như vậy còn muốn đánh nhau sao?”
“Mau đi thông báo cho phương trượng.”
Chỉ là xem không hiểu, đều đã thành cái dạng như vậy rồi, các ngươi còn muốn ra tay đánh nhau, tự mình đánh mình sao?
Nhìn thấy các sư huynh đánh nhau kịch liệt, Diệp Trường Thanh cũng tái mặt lại, vừa kéo vừa hét.