Chương 317: Muốn Đi, Đã Hỏi Qua Ý Kiến Của Bổn Vương Chưa
“Các huynh đệ, ai cũng đều có phần, các ngươi không cần cướp đâu.”
Cứ tưởng như thế này thì mọi người sẽ bình tĩnh lại, nào ngờ con mẹ nó lại vì người nào tới trước người nào tới sau mà lao vào đánh nhau.
Trong viện loạn thành một đoàn, thoạt nhìn giống như một đám lão nhân đang đánh nhau.
Nắm đấm mềm nhũn, động tác run rẩy, thậm chí có lúc ra đòn, người còn chứa đánh trúng mà bản thân đã ngã lăn ra đất bốn chân chổng lên trời.
Vừa đánh vừa chậm rãi đi đến bên cạnh nồi, Diệp Trường Thanh cho mọi người rót canh, cứ như vậy mới có thể từ từ bình tĩnh lại.
Sau khi một bát canh vịt được nuốt vào bụng, tất cả mọi người đều cảm thấy trong người ấm áp, thân thể vốn vô lực thì lúc này đã khôi phục rất nhiều.
“Được nha Trường Thanh sư đệ, bát canh vịt của ngươi hiệu nghiệm hơn đan dược nhiều lắm nha.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Còn nữa không? Cho ta thêm bát nữa.”
“Ngươi con mẹ nó nghĩ còn muốn ăn cái rắm, muốn tới cũng là do ta tới, cấm thuật của ta là cao giai, tác dụng phụ càng mạnh.”
“Nói thì nói nhưng thời gian sử dụng của ta lâu hơn ngươi.”
“Mẹ kiếp, muốn so thì phải xem ta đã xử lý bao nhiêu con lừa trọc, vừa rồi ta đánh được một trăm con, muốn thêm canh cũng phải là ta tới trước.”
“Đánh có một trăm con mà cũng đòi khoe, bản thân ta con mẹ nó bị nguyên một đàn năm trăm con đánh, còn chưa nói cái gì đó.”
“Được rồi, được rồi, mấy cái này của các ngươi thì tính là gì, thứ mà lão phu đối phó chính là cái đám Trưởng Lão của Phổ Đà Tự đấy, tổng cộng hai mươi đứa.”
“Phụt, các vị huynh đệ, các ngươi xem ta hộc máu rồi nè.”
Vì thêm canh, tất cả đệ tử lại cãi nhau, hơn nữa khí huyết trực tiếp bị đảo ngược, cưỡng ép phun ra một ngụm máu, chỉ vì muốn uống thêm một ngụm canh.
Sau khi uống một bát canh vịt, trạng thái của các đệ tử dường như đã hồi phục lại một chút, nói chuyện cũng có sức lực.
Để thêm canh, tự nhiên lại diễn ra thêm một cuộc chiến khốc liệt khác.
Về phần đệ tử Phổ Đà Tự ở ngoài viện, ngửi thấy mùi thơm không ngừng từ trong viện phảng phất không ngừng bay ra, người nào người nấy đều cảm thấy cực kỳ khó chịu.
“Thơm quá.”
“Bọn họ đang ăn cơm sao?”
“Ta chưa từng ngửi thấy mùi nào thơm như cả.”
“Chư vị sư đệ cần phải biết nhịn, đừng quên chúng ta là đệ tử Phật môn.”
“Nhưng mà ta nhịn không được mà, sư huynh.”
“Đây chính là thời điểm khảo nghiệm Phật tâm của chúng ta.”
Các đệ tử của Phổ Đà tự đã chịu đựng rất khó khăn, thậm chí còn có người bỏ đi đến một nơi không còn ngửi thấy mùi gì nữa.
“Đây chính là bài kiểm tra mà Phật Tổ đã đưa ra cho chúng ta. các sư đệ, đến đây, theo ta cùng nhau tụng niệm Tĩnh Tâm Chú.”
Đã nhịn không được thì chớ còn phải niệm Phật pháp nữa.
Nhưng dù vậy, mùi hương kia vẫn xộc thẳng vào lỗ mũi, bụng còn không ngừng phát ra tiếng kêu ọc ọc.
Ở phía bên kia, ở nơi chuyên giam giữ tất cả yêu thú, lúc này một số yêu thú đã tập trung xung quanh Huyết Hổ Quỷ Vương và Bạch Hổ Quỷ Vương.
Chỉ có Huyết Hổ Yêu Vương thì thào nói.
“Cơ hội của chúng ta đã tới rồi, đại chiến vừa rồi các ngươi xem qua chưa?”
Nghe vậy, tất cả yêu thú đều đồng loạt gật đầu, Huyết Hổ hưng phấn nói.
“Hiện tại toàn bộ đệ tử của Đạo Nhất tông là bởi vì tác dụng phụ của cấm thuật nên yếu ớt vô cùng, đây là thời cơ tốt để chúng ta chạy trốn, bọn họ muốn ngăn cũng không ngăn được.”
Nghe vậy, ánh mắt của tất cả lũ yêu thú đều sáng lên, đúng vậy, hiện tại chính là thời điểm Đạo Nhất Tông suy yếu nhất, từ Thánh giả như Hồng Tôn, Thanh Thạch cho đến đám đệ tử tạp kỹ, người nào người nấy đều cực kỳ suy yếu.
Lúc này, cơ hội trốn thoát là rất lớn.
Nhìn thấy ánh mắt của tất cả yêu thú đều tỏa sáng, Huyết Hổ Yêu Vương biết rằng cơ hội cuối cùng đã đến.
Từ khi bị bắt, Huyết Hổ Yêu Vương luôn một mực chờ đợi ngày này, hắn là Yêu Vương của Hổ tộc, sao có thể bị người khác thu thành sủng vật?
Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, nó đã bị sỉ nhục đến cực điểm, tên khốn Hắc Hổ đó ngày nào cũng làm chuyện như vậy với nó.
Càng khoa trương hơn chính là, Hồng Tôn không có phong cấm tu vi của Hắc Hổ, mà hắn và Bạch Hổ Yêu Vương lại phong cấm hơn phân nửa tu vi, mục đích là tên súc sinh Hắc Hổ làm việc dễ dàng hơn.
Bây giờ cơ hội đến, nó phải làm là nắm chắc cơ hội này.
“Chư vị, nếu không chạy trốn vào lúc này thì khi nào mới trốn đi được, sau đó liền quay trở về Hổ Lĩnh.”
“Trở về Hổ Lĩnh.”
“Trở về Hổ Lĩnh.”
Nghe vậy, tất cả yêu thú đều rất phấn khích, nhưng nếu quan sát kỹ, không khó để phát hiện ra rằng hầu hết tất cả yêu thú tập trung ở đây đều là yêu thú giống cái.
Về phần yêu thú là giống đực, chính là cùng Hắc Hổ Yêu Vương ở sân bên kia.
Một đám yêu thú giống đực, trong mắt lóe lên một tia sáng khó giải thích được, bất động thanh sắc nhìn chằm chằm bọn đàn bà kia.
“Yêu Vương , bọn họ hình như muốn bỏ chạy.”
Một con yêu thú nói với Hắc Hổ, nghe vậy, Hắc Hổ cũng hơi híp hai mắt lại, trong lòng không ngừng xoắn xuýt.
Theo lý mà nói, nó cũng là Yêu Vương của Hổ tộc, bây giờ có cơ hội đương nhiên muốn cùng đám người Huyết Hổ và Bạch Hổ cùng nhau trả thù, liên thủ thoát khỏi nanh vuốt của Đạo Nhất tông.
Tuy nhiên, khi nghĩ đến cuộc sống của mình trong khoảng thời gian này, Hắc Hổ Yêu Vương thực sự cảm thấy hơi tiếc nuối.
Huyết Hổ ơi, Bạch Hổ à, trái ôm phải ấp, đây không phải là đang ở chốn bồng lai sao?
Một khi bọn họ trốn về Hổ Lĩnh sẽ xảy ra chuyện gì chứ?
Đến lúc đó, nó còn có thể ở bên cạnh Huyết Hổ Yêu Vương cùng Bạch Hổ Yêu Vương như thế này nữa không? Nơi đó đã sớm không còn chỗ cho nó, đặc biệt là đối với Bạch Hổ Yêu Vương thì càng không.
Huống chi, những hổ Yêu Vương khác đều coi thường nó, nếu như lại bị Huyết Hổ và Bạch Hổ cáo trạng, như vậy chỉ sợ nó đã trực tiếp trở thành đại địch của đông đảo Yêu Vương Hổ tộc.
Nghĩ đi nghĩ lại, trong lòng Hắc Hổ Yêu Vương càng rối rắm, nên đi hay nên ở?
Ngay tại thời điểm Hắc Hổ Yêu Vương còn đang do dự, Huyết Hổ cùng Bạch Hổ ở phía bên kia đã thương lượng xong, bọn hắn đứng dậy định chạy trốn.
Thấy vậy, Hắc Hổ biết rằng mình phải đưa ra lựa chọn.
Nhìn bóng dáng yêu kiều của Huyết Hổ và Bạch Hổ, lại nhớ lại những ngày tháng thần tiên trong khoảng thời gian này, Hắc Hổ cuối cùng cũng ra quyết định mà tránh trước mặt hai con hổ kia.
Nhìn con Hắc Hổ trước mắt, Huyết Hổ Yêu Vương giận dữ hét lên.
“Hắc Hổ, ngươi muốn làm gì?”
“Các ngươi muốn chạy trốn sao?”
“Hừ, không liên quan đến ngươi, ngươi chính là sự sỉ nhục của Hổ tộc bọn ta, ngươi nguyện ý lưu lại nơi này làm sủng vật của bọn Đạo Nhất tông, đó là chuyện của bản thân ngươi, mà những Hổ vương của Hổ tộc như chúng ta, làm sao chúng ta có thể phục tùng là thuộc hạ của loài người chứ.”
Nghe vậy, Huyết Hổ Yêu Vương tức giận nói.
Nó hận Hắc Hồ đến tận xương tủy, có cơ hội nhất định sẽ giết chết nó, nhưng tu vi của nó đã bị phong ấn, hiện tại lại không phải là đối thủ Hắc Hồ, cho nên nó chỉ có thể tạm thời chịu đựng.
Sau khi nghe những lời nói này của Huyết Hổ, Hắc Hổ Yêu vương như được thông não, cười khẩy một tiếng.
“Muốn đi sao? Đã có sự cho phép của bổn vương chưa?”
“Ngươi nói cái gì cơ?”
“Ta nói, ngươi muốn đi, đã được bản vương đồng ý chưa?”
“Hắc Hổ, ngươi…”
“Bớt nhiều lời, hôm nay một người cũng đừng hòng bước ra khỏi đây một bước.”
“Ngươi… Ngươi có còn là Yêu Vương của Hổ tộc không? Há có thể làm như vậy.”
“Ha ha, bản vương hiện tại là tọa trấn sơn thú của Đạo Nhất Tông Thần Kiếm Phong, không biết Hổ tộc là cái thá gì.”
“Ngươi ngươi ngươi…”
Nghe những lời này của Hắc Hổ, Huyết Hổ tức muốn xì khói, ngươi con mẹ nó có biết bản thân đang nói cái gì không.
Thần thú thủ hộ của Thần Kiếm phong sao? Ngươi con mẹ nó còn mặt mũi để nói thế à?
“Hắc Hổ, ngươi không xứng là người của Hổ tộc.”
Bạch Hổ Yêu Vương cũng tức giận chửi bới, nhưng đối với Hắc Hổ lại không thèm để ý chút nào.
Nó đã nghĩ kỹ rồi, trong Đạo Nhất Tông còn có Huyết Hổ và Bạch Hổ làm bạn, nhưng nếu trở về Hổ Linh, nó còn có cái gì? Ngoài đôi mắt trắng vô tận và sự chế giễu.
Nó thậm chí còn có thể mất mạng, dù sao nó cũng đã làm chuyện như vậy với Huyết Hổ và Bạch Hổ rồi.
Nếu sau này những con Hổ Vương giống đực khác biết được, họ có thể tha mạng cho hắn sao?
Vì vậy, sau khi cân nhắc rất nhiều, ở lại Đạo Nhất tông dường như là một lựa chọn tốt hơn.
Không nói tới những cái khác, ít nhất khi ở lại Đạo Nhất tông, hắn vẫn có Bạch Hổ và Huyết Hổ làm bạn.
Mặc dù mất đi tôn nghiêm của mình, nhưng thà có một yêu nữ xinh đẹp trong vòng tay còn hơn là quay trở lại Hổ Lĩnh còn đúng cái nịt, thậm chí mất mẹ tính mạng.
Đối mặt với sự ngăn cản của Hắc Hổ Yêu Vương, Huyết Hổ và Bạch Hổ hoàn toàn tức giận đến cực điểm.
“Hắc Hổ, hôm nay ngươi dám ngăn cản ta xem.”
“A, bổn vương nói rồi, các ngươi không thể rời đi.”
Đột nhiên, Hắc Hổ Yêu Vương bắt đầu giao chiến với Huyết Hổ Yêu Vương và Bạch Hổ Yêu Vương.
Điều tương tự cũng xảy ra với đông đảo yêu thú khác.
Nam quái đi theo Hắc Hổ, nữ quái đi theo Huyết Hổ, Bạch Hổ.
Hậu quả của trận chiến kinh hoàng lại bùng lên dữ dội, cường giả trong Phổ Đà Tự nhanh chóng nhận ra sự thay đổi.
“Con mẹ nó tại sao lại đánh nhau nữa rồi? Mau đi xem rốt cuộc có chuyện gì vậy.”
“Hồi Trưởng Lão, là Đạo Nhất tông… .”
“Lại là Đạo Nhất tông, bọn họ lần này lại đánh nhau với ai nữa? Tự mình đánh mình nữa sao?”
“Không phải, là các yêu sủng của Đạo Nhất tông đánh nhau.”
“Thú sủng đánh nhau?”
Nghe vậy, sắc mặt cường giả Phổ Đà tự trầm xuống, Đạo Nhất tông này chắc là có độc.
Các ngươi đánh nhau thì cũng thôi đi, nhưng con mẹ nó vì sao ngay cả thú cưng của các ngươi lại đột nhiên vô cớ đánh nhau rồi.
Từ lúc Đạo Nhất tông đến đây còn chưa đến sáu canh giờ mà tính thêm lần này nữa là đã ra tay oánh lộn không ngừng nghỉ hết mẹ ba lần, con mẹ nó các ngươi định phá hủy Phổ Đà Tự của ta sao?