Chương 318: Hắc Hổ Ra Tay Không Tệ

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 269 lượt đọc

Chương 318: Hắc Hổ Ra Tay Không Tệ

Sau khi cuộc đại chiến của Đạo Nhất tông kết thúc, thú sủng cũng đến tham gia cuộc vui, lúc này, nhiều đệ tử của Phổ Đà Tự đã tập trung xung quanh khu vực mà đám bọn Hắc Hổ Yêu Vương đang chiến đấu.

“Làm sao đây? Có cần ra tay ngăn cản không?”

Có đệ tử mở miệng hỏi nhưng đối với vấn đề này thì sắc mặt của các Trưởng Lão u ám nói.

“Đã thông báo cho bên Đạo Nhất chưa?”

“Đã phái người đi thông báo rồi.”

“Vậy thì chờ một chút, để Đạo Nhất tông tự mình xử lý.”

Phương trượng đã ra lệnh cấm, tuyên bố rằng không thể vô cớ đắc tội với Đạo Nhất tông, còn những con thú cưng này hiện cũng không dễ đối phó, cho nên tạm thời để như vậy trước đã.

Chỉ cần không để chúng mở rộng chiến trường và lan rộng ra những nơi khác là được.

Trận chiến diễn ra vô cùng ác liệt, đặc biệt là Huyết Hổ Yêu Vương và Bạch Hổ Yêu Vương đang liều mạng chiến đấu.

Đáng tiếc tu vi bị cấm chế, tất cả những thứ này đều vô dụng, chí ít trước mặt Hắc Hổ Yêu Vương, bọn họ không có chút biện pháp đối phó.

Vào thời hoàng kim, Huyết Hổ tuyệt đối mạnh hơn Hắc Hổ, huống chi Bạch Hổ chỉ là một cái bình hoa di động mà thôi.

Nhưng hiện tại, lấy một địch hai, Hắc Hổ lại chiếm ưu thế tuyệt đối.

“Đối mặt với thực tế rồi suy nghĩ cho thật kỹ vào. Ở lại Đạo Nhất tông thực sự khá tốt mà.”

Hắc Hổ vừa xuất thủ vừa hướng bọn họ khuyên nhủ, dù sao cũng là bạn lữ của mình, Hắc Hổ thực sự không muốn làm tổn thương họ.

Vừa nghe lời này, Huyết Hổ Yêu Vương càng thêm tức giận.

“Cút cho ta, muốn thần phục là chuyện của một mình ngươi, thần phục nhân loại là thứ mà chúng ta tuyệt đối không làm.”

“Ai da, các ngươi hà tất phải làm như vậy chứ.”

“Bớt nhiều lời, nếu không một là ngươi giết chết chúng ta đi, hai là hôm nay cái chết của ngươi sẽ do chúng ta làm.”

Sát khí trong mắt Huyết Hổ Yêu Vương càng ngày càng mạnh, đúng lúc này, Hồng Tôn, Thanh Thạch, Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt bọn người rốt cuộc cũng tới.

Nhưng mà người nào người này đều có một bát súp trong tay là có ý gì?

Hơn nữa, còn chưa thấy bóng người, mùi thơm của súp khiến tất cả các đệ tử của Phổ Đà Tự không khỏi cau mày.

“Thơm quá.”

Ánh mắt không tự chủ được nhìn hướng bọn người Hồng Tôn, nhưng sau khi chạy tới chiến trường, Hồng Tôn không có ý định ra tay.

Vừa thoải mái uống canh, vừa xem trận chiến của những con yêu thú Hổ Lĩnh này, thỉnh thoảng lại thở dài thán phục.

“Món canh này ăn thật ngon.”

“Hồng Tôn Phong Chủ, ngươi xem …”

Một vị Trưởng Lão của Phổ Đà tự bước tới nói, trong khi nói, ánh mắt của hắn dán chặt vào bát canh trong tay Hồng Tôn.

“Không cần quản chúng nó chi cho mệt, một đám nghiệp súc đánh đến khi nào mệt thì tự nhiên sẽ nghỉ ngơi.”

Hả? ? ?

Thú sủng đánh nhau, Đạo Nhất tông ngươi mặc kệ?

Nghe vậy, Trưởng Lão Phổ Đà Tự sửng sốt một chút, con mẹ nó rốt cuộc Đạo Nhất tông chết tiệt này đang làm hành động gì vậy? Vì sao càng ngày càng khó hiểu?

Đối mặt với sự nghi ngờ của Trưởng Lão, Hồng Tôn cũng không giải thích nhiều, không phải không muốn quản mà con mẹ nó ta của hiện tại làm cái ách gì còn sức mà chạy lên giải quyết chúng nó chứ?

Chỉ có thể để mặc cho những con nghiệt súc này đánh nhau chí choé.

Nhìn là đoán được những con nghiệt súc này đang nghĩ gì, chúng chỉ muốn nhân cơ hội thời điểm trên dưới Đạo Nhất tông suy yếu nhất chạy trốn.

Chỉ là thứ khiến Hồng Tôn không ngờ rằng Hắc Hổ thế mà lại xuất thủ ngăn cản.

Nhìn Hắc Hổ đang chiến đấu quyết liệt với Huyết Hổ và Bạch Hổ, trong mắt Hồng Tôn lóe lên một tia tán thưởng, Thanh Thạch đứng bên cạnh thậm chí còn nói.

“Lão tửu, ta cảm thấy con Hắc Hổ này không tồi.”

Về vấn đề này, Hồng Tôn gật đầu biểu thị sự đồng ý.

“Ừm, biến hóa tương đối lớn, lần này coi như có công, về sau chúng ta ban thưởng chi nó một chút đi.”

“Được.”

Mới đầu ra chiêu không được tốt nhưng bây giờ thì cũng coi như không tệ, Hắc Hổ từng bước dùng biểu hiện của mình đã dần dần giành được sự khẳng định của đám người Hồng Tôn.

Nhìn về phía ánh mắt của nó cũng có thêm vài phần dịu dàng, con hổ này thực sự không tồi, sau này nếu có cơ hội lại mang về cho nó thêm mấy con Hổ vương giống cái nữa, hai con vẫn là quá ít.

Vừa uống canh vừa xem thú cưng đánh nhau, không phải, không thể gọi là đánh nhau nữa, mà là tử chiến.

Đối mặt với tình cảnh này, các đệ tử của Phổ Đà Tự dù sao cũng chết lặng.

Cùng với mùi thơm của bát canh kia, đông đảo đệ tử không ngừng nhìn chằm chằm đám người Hồng Tôn, nhìn bọn họ uống canh như thế nào, có người không nhịn được nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Mùi thơm quá, thơm quá, thứ này nhất định ăn ngon hơn Ích Cốc đan.

Sau khi chiến đấu ròng rã cả tiếng đồng hồ, dựa vào sức mạnh áp đảo của Hắc Hổ, cuối cùng cũng trấn áp được Huyết Hổ, Bạch Hổ và những con yêu thú giống cái khác.

Thấy vậy, Hồng Tôn mang theo mọi người đi về phía lũ yêu thú.

Một đường đi tới trước mặt Huyết Hổ, Bạch Hổ Yêu Vương , thấy vậy, Hắc Hổ xu nịnh tiến lên phía trước nói.

“Phong Chủ, Phong Chủ, bọn họ muốn chạy trốn, nhưng đã bị ta trấn áp.”

Thấy vậy, Huyết Hổ Yêu Vương cong môi mắng.

“Đáng khinh, thật đúng là một sự sỉ nhục của Hổ tộc.”

Nhìn xem, ngươi còn có một chút khí phách của Yêu Vương Hổ tộc nữa hay không, hay là giống như một con chó vẫy đuôi van xin tha mạng.

Tuy nhiên, Hồng Tôn đối với vấn đề này lại gật đầu hài lòng.

“Làm tốt lắm.”

Một lời khen đơn giản khiến Hắc Hổ Yêu Vương cười tít cả con mắt.

Từ một góc độ nào đó, tên này đúng là một con hổ tàn nhẫn, sau khi hạ quyết tâm không quay về Hổ Lĩnh, hắn nhanh chóng thay đổi suy nghĩ và biết mình nên làm gì nếu muốn sống sót ở Đạo Nhất tông và sống một cuộc sống thoải mái.

Về phần trước kia làm Hổ Vương uy nghiêm cùng khí chất gì đó, cái này mà ở Đạo Nhất tông tuyệt đối là một thứ vô dụng.

Nếu muốn sống thoải mái, nhất định phải phục vụ cho các cường giả của Đạo Nhất tông, chỉ có như vậy, Hắc Hổ mới có thể có được chỗ đứng vững chắc trong Đạo Nhất tông.

“Hắc Hổ à …”

“Phong Chủ có thể gọi ta Tiểu Hắc.”

Hả? ? ?

Lời này vừa nói ra, dù là Hồng Tôn cũng không khỏi sửng sốt, vẻ mặt phức tạp nhìn Hắc Hổ Yêu Vương vẫn luôn giữ sự cung kính đứng ở trước mặt.

Thằng này bây giờ ngộ lắm nha?

“Chó mất chủ.”

Huyết Hổ, Bạch Hổ nghiến răng nghiến lợi mắng.

Sau một lúc im lặng, Hồng Tôn cuối cùng cũng lên tiếng.

“Tiểu Hắc à.”

“Chủ nhân, ta ở đây.”

Hả? ? ?

Cách xưng hô cũng thay đổi luôn rồi? Khá lắm, lần này, ngay cả đám người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt đứng phía sau cũng không thể bình tĩnh.

“Ta còn tưởng rằng bản thân mình mạt đã đủ dày rồi, thật là không nghĩ tới…”

Từ Kiệt thở dài, nghe vậy, Diệp Trường Thanh đứng ở bên trả lời.

“Cái này gọi là núi cao còn có núi cao hơn.”

“Không đúng, phải gọi là kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.”

“Hay cho câu kẻ thức thời là trang tuấn kiệt.”

Mọi người xì xào bàn tán, nhưng lúc này Hồng Tôn đã lấy ra một chiếc bình ngọc từ chiếc nhẫn không gian và đưa cho Hắc Hổ.

“Hắc Hổ à …”

“Chủ nhân, mời gọi Tiểu Hắc.”

“Khụ, Tiểu Hắc.”

“Ta ở đây, chủ nhân.”

“Đây là Thất Tình Hợp Hoan Tán của Hợp Hoan tông, ngươi hẳn là biết công dụng của nó rồi, cho nên thưởng cho ngươi, dùng cho tốt.”

Sau khi nhận được bình ngọc, đôi mắt của Hắc Hổ lập tức sáng lên, vô thức liếc nhìn Huyết Hổ Yêu Vương và Bạch Hổ Yêu Vương.

Cảm nhận được ánh mắt như thiêu của Hắc Hổ, ngay lúc này hai con hổ kia lập tức mất đi sự bình tĩnh, nguyên một đám mở miệng phẫn nộ quát.

“Hắc Hổ, ngươi dám.”

“Hồng Tôn, ngươi là tên đê tiện không biết xấu hổ, Hổ Lĩnh ta tuyệt đối sẽ không buông tha cho ngươi.”

“Hắc Hổ, nếu như ngươi dám dùng thứ này, ta nhất định giết ngươi.”

Đối mặt với sự mắng mỏ giận dữ của hai con hổ, Hồng Tôn không quan tâm chút nào, chỉ vỗ vai Hắc Hổ, từ tốn nói.

“Dạy dỗ cho thật tốt, ta cực kỳ coi trọng ngươi đấy.”

“Vâng, chủ nhân yên tâm, Tiểu Hắc nhất định sẽ không phụ lòng mong đợi của chủ nhân.”

“Ừm.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right