Chương 319: Thương Thế Của Ta Do Ta Quyết Định

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,721 lượt đọc

Chương 319: Thương Thế Của Ta Do Ta Quyết Định

Nhìn thấy vẻ mặt ngoan ngoãn nịnh nọt của Hắc Hổ, đám người Diệp Trường Thanh và Từ Kiệt bọn họ đứng phía sau không khỏi có chút sững sờ.

Chẳng lẽ sư tôn còn có khả năng thuần hóa dã thú sao?

Nhưng đó không phải là kỹ năng giữ nhà của Ngự Thú phong sao, chưa từng thấy sư tôn luyện qua bất kỳ phương pháp nào của Ngự Thú môn hết.

Nhưng bây giờ Hắc Hổ thân là một tên Yêu Vương, thực sự đã bị Hồng Tôn thu phục dạy bảo.

Sau khi giao một lũ yêu thú cho Hắc Hổ quản lý, trên đường trở về, Từ Kiệt nhịn không được hỏi.

Chủ nhân, ngươi còn có khống chế dã thú năng lực, chúng ta trước đây cũng không biết.

“Sư tôn, ngươi vậy mà cũng có tay điều khiển dã thú đấy, sao trước đây ta lại không biết thế.”

Đúng vậy, thân là đệ tử, thế mà lại không biết sư tôn cũng có thể điều khiển dã thú.

Ngay cả những sư huynh đệ cùng thế hệ với Hồng Tôn, trong mắt của Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, Thạch Tùng, Bách Hoa tiên tử tràn ngập vẻ kỳ lạ, Hồng Tôn vậy mà có thể điều khiển thú sao? Không thể nào.

Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú của mọi người, Hồng Tôn lại lộ ra nụ cười thần bí.

“Điều khiển dã thú sao, nói trắng ra chỉ cần một câu thôi.”

“Là câu gì?”

Đám người Từ Kiệt dựng thẳng tai nghe ngóng.

“Rất đơn giản, công tâm mới là ưu tiên hàng đầu, thủ đoạn chỉ xếp thứ hai.”

“Công tâm trước sao?”

Cao cả như vậy, đây chẳng lẽ là ý nghĩa thực sự của ngự thú sao?

Trong mắt Triệu Chính Bình và các đệ tử khác chậm rãi hiện lên một tia kính phục, sư tôn quả nhiên vẫn là sư tôn.

Có thể là bởi vì tâm tình tốt, cũng có thể là đã lâu không được đệ tử ái mộ đối đãi như vậy, Hồng Tôn không bỏ lỡ cơ hội khoe khoang nói.

“Các đồ nhi, sư tôn xin hỏi các ngươi, Hắc Hổ Yêu Vương có phải là rất lợi hại không?”

“Đó là điều chắc chắn, dù sao thì hắn cũng từng là Yêu Vương của Hổ Lĩnh.”

“Vậy hắn vì cái gì mà đối với vi sư một mặt cung kính như vậy?”

“Không biết………..”

Mọi người lắc đầu, thấy vậy, Hồng Tôn dừng lại một chút, cực kỳ tự tin nói.

“Bởi vì tôi nuôi nó.”

“Thì ra là thế.”

Bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt như bừng tỉnh đại ngộ, mà Diệp Trường Thanh thì là một mặt cổ quái.

Hả? ? ? Có vẻ như mình đã nghe từ này ở đâu rồi nhỉ……

Trở lại chỗ ở, buổi chiều mọi người cũng không có tiếp tục náo nhiệt nữa, mà là cản trọng nghỉ ngơi dưỡng sức.

Về điều này, Giác Tâm và những người điều hành Phổ Đà tự khác cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng an tĩnh lại rồi.

“Ta đã nói rồi, cho dù là Đạo Nhất tông thì cũng chỉ là người trần mắt thịt, còn có thể tiếp tục ầm ĩ sao?”

Rồi cũng sẽ có lúc mệt mỏi, huống chi bọn họ còn thi triển cấm thuật nữa.”

“Hy vọng có thể duy trì cho đến lúc kết thúc Đại hội Vạn Phật.”

“Chắc không có chuyện gì đâu. Ngày nào cũng đánh nhau là không được.”

Mọi người lần lượt lên tiếng, nhưng ngữ khí trở nên thoải mái hơn rất nhiều, cái đám Đạo Nhất tông này rốt cuộc cũng yên tĩnh trở lại, bọn họ cũng không cần lại tiếp tục lo lắng đề phòng nữa.

Nhưng lời này vừa dứt, một vị Trưởng Lão từ trong điện chính vội vàng đi vào, trên mặt lộ ra vẻ phức tạp.

“Phương trượng, Đạo Nhất tông bên kia…

“Lại đánh nhau?”

Lần này không cần đối phương nói xong, Giác Tâm đã trực tiếp hỏi.

Nghe vậy, Trưởng Lão vẻ mặt cay đắng gật đầu, trong lúc nhất thời, vẻ mặt đám người Giác Tâm xấu xí như táp phải ruồi.

Vừa rồi mới nói ra khỏi miệng xong, đám đệ tử của Đạo Nhất tông đều là con người, không thể ngày nào cũng xuất thủ đánh nhau được.

Nhưng chỉ được một lúc, con mẹ nó lại oánh lộn.

“Lần cuối cùng bọn họ đánh lộn là……”

“Ba canh giờ trước.”

Có người mở miệng, có người tức giận đáp. Con mẹ nó, mới qua có ba canh giờ, lũ súc sinh chết tiệt này cũng chỉ nghỉ ngơi có ba canh giờ, sau đó lại bắt đầu đánh nhau.

Con mẹ nó, cấm thuật của các ngươi không có tác dụng phụ hay sao?

Nhưng rõ ràng khí tức xác thực cực kỳ yếu ớt, rõ ràng là do tác dụng phụ, nhưng vì sao vẫn còn có sức chiến đấu chứ?

Bực cả mình, cái đám đệ tử của Đạo Nhất tông này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì chứ.

Đám người Giác Tâm ở bên này đang đau đầu nhức óc, trong khi đó ở bên trong trụ sở của Đạo Nhất tông, chúng đệ tử đang oánh lộn quyết liệt.

So với lúc trưa, mọi người hiển nhiên khôi phục rất nhiều.

Lúc ra chiêu cũng có nhiều khí lực hơn, thi triển thuật pháp so với lúc giữa trưa tốt hơn nhiều.

“Lưu Quang Bộ.”

“Sư huynh, Lưu Quang Bộ có nửa mét của ngươi tốt hơn hết là không nên xuất ra thì hơn, kẻo lại mất hết mặt mũi.”

Hai đệ tử kích chiến một trận, lúc này bị sư đệ cười nhạo một tiếng là do vào lúc trưa vị sư huynh thi triển Lưu Quang Bộ này sải bước ra chỉ có nửa mét cho nên.

Thế nhưng đối với vấn đề này, vị sư huynh này trên mặt lại lộ ra vẻ tự tin, tiến lên một bước, thân thể trong nháy mắt…. nhảy ra một thước, trực tiếp xuất hiện ở trước mặt vị sư đệ kia.

Cái này làm sư đệ giật nảy mình, buổi trưa không phải chỉ có thể động nửa thước sao?

“Sư đệ, ngươi quá xem thường sư huynh, sư huynh đã khôi phục lại không ít, cho nên làm sao có thể so sánh với nhau được, ăn một chưởng của ta đây, Miên Chưởng.”

Vừa nói, hắn vừa vỗ một chưởng, linh lực trong một chưởng so với lúc trưa còn rắn chắc hơn nhiều.

“Trước đó ta có hỏi sư huynh khôi phục bao nhiêu phần trăm rồi, sư huynh rõ ràng đã nói chưa khôi phục được nhiều lắm, sư đệ còn cho ngươi một viên đan dược.”

“Ha ha, cái này còn không phải vì cơm tối mà phải ném đá giấu tay sao, đan dược này sư huynh rất lấy làm cảm tạ, nhưng vì cơm tối, đành khiến sư đệ ngươi chịu uỷ khuất rồi.”

Sau bữa trưa đã bắt đầu tính toán đường đi nước bước rồi, cho nên sư huynh tự tin nói bữa tối này ta ăn chắc rồi. Nhưng là đối với cái này, sư đệ lại không có biểu hiện ra chút phẫn nộ nào, ngược lại còn cười nhạt nói một câu.

“Thanh Lưu Bích.”

Ngay lập tức, một tấm chắn linh lực như gợn nước xuất hiện trước mặt sư đệ cao bằng nửa người, mà Miên Chưởng đập vào đó nhanh chóng bị triệt tiêu.

Thấy vậy, sư huynh sửng sốt, sau đó nghiến răng nghiến lợi nói.

“Ngươi con mẹ nó lại dám chơi ta?”

“Như nhau cả thôi, sư huynh ngươi không phải cũng ném đấu giấu tay sao.”

“Ha ha, vậy thì đánh rồi biết.”

“Chính là ý đó.”

Bọn họ còn chưa khôi phục nguyên lực, nhưng tất cả đệ tử đều ẩn giấu thực lực.

Điều kỳ quặc nhất là các đệ tử của Đạo Nhất tông ban đầu đều bị thương, nhưng còn các đệ tử của Khô Mộc Am thì hoàn toàn không chút tổn hại.

Những tiểu ni cô này cũng không đành lòng động thủ, dù sao trận chiến trước đó bọn họ cũng không có tham gia vào, trong lòng cảm thấy hổ thẹn.

Hơn nữa, đám đệ tử của Đạo Nhất tông lao lên như những con chó xổng chuồng vậy.

“Sư muội, sư huynh thương thế thật sự nghiêm trọng, có thể nhường vị trí này cho ta không?”

“Sư huynh, nhưng mà ta cũng muốn ăn …”

“Khục, khục …”

“Sư huynh, ngươi không sao chứ?”

“Không sao.”

“Nhưng mà ngươi vừa nôn ra máu.”

“Không sao, uống một bát canh là được.”

“Nhưng mà sư huynh, bản thân ta cũng muốn ăn mà.”

Các đệ tử của Khô Mộc Am ngày thường đều phải nhận đãi ngộ là đứng ngoài hít mùi thơm, lần này vất vả lắm mới có cơ hội này, đương nhiên không muốn bỏ qua.

Ngay cả Tú Linh cũng vậy, cuối cùng sau khi giành được chỗ ngồi, lúc này ở trước mặt Từ Kiệt tỏ ra xấu hổ.

Trong lòng nàng xấu hổ nhưng lại đành chịu, nếu đổi lại là một yêu cầu khác, nàng có lẽ sẽ không nói một lời mà đáp ứng ngay, nhưng đến chuyện ăn cơm thì nàng thực sự không làm được.

“Từ sư huynh, ta… …”

Thấy Từ Kiệt sắc mặt tái nhợt, khóe miệng còn có vết máu, Tu Linh do dự muốn nói lại thôi, thấy vậy, Từ Kiệt bất đắc dĩ thở dài.

“Vốn cho rằng không nên động thủ.”

Hả? ? ?

“Nếu sư muội không nguyện ý nhường chỗ ngồi, vậy không còn cách nào khác đành phải dựa vào thực lực vậy.”

Từ sư huynh muốn động thủ? Nghe vậy, Tú Linh trên mặt lộ ra vẻ khó tin, đều đã thành như vậy rồi, Từ sư huynh còn muốn cùng nàng tranh đoạt sao?

Trong lòng nàng còn đang do dự, Từ Kiệt đã đánh một chưởng về phía nàng, trong nháy mắt Tu Linh trợn to hai mắt.

Không phải bị thương sao? Làm thế nào mà vẫn có thể có sức mạnh như vậy? Hơn nữa, sắc mặt của Từ sư huynh… làm sao lại biến thành hồng hào rồi?

“Từ sư huynh, ngươi không phải là đang bị thương sao?”

“Đúng vậy, nhưng bị thương hay không là do ta quyết định.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right