Chương 320: Cơm Còn Không Được Ăn, Ta Còn Cần Ngươi Làm Gì

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,369 lượt đọc

Chương 320: Cơm Còn Không Được Ăn, Ta Còn Cần Ngươi Làm Gì

“Thương thể của ta do ta quyết định?”

Nghe vậy, Tú Linh cả người tê dại, không, vết thương này còn có thể tự khống chế sao?

Nhưng trạng thái bây giờ của Từ Kiệt cùng trước kia hoàn toàn bất đồng, nếu như nói trước kia hắn tựa hồ giống như mang dáng vẻ sắp xuống lỗ, hiện tại đừng nói là còn sống khỏe mạnh, hắn tuyệt đối có sức đánh thêm một trận nữa.

Tuy rằng so với trạng thái đỉnh phong còn có một sự chênh lệch không nhỏ, nhưng nếu như muốn đối phó Tu Linh chỉ có Nguyên Anh cảnh viên mãn thì như vậy cũng là dễ như trở bàn tay.

“Từ sư huynh, ngươi…”

Trong khi vừa phải chống lại đòn công kích của Từ Kiệt, Tú Linh vừa phải nói với vẻ mặt phức tạp.

Đối với cái này, Từ Kiệt thở dài.

Ta còn tưởng rằng sư muội Tú Linh là kẻ thức thời, nhưng đáng tiếc cuối cùng vẫn phải động thủ. Nếu đã như vậy, sư huynh cũng sẽ không giả bộ nữa. Bữa tối hôm nay vẫn là do sư huynh ta ăn chắc rồi.”

Cuối cùng, Tú Linh vẫn là kẻ bại trận, thua trên tay Từ Kiệt.

Thất bại lần này khiến Tú Linh biết thế nào là nham hiểm, cảm giác tội lỗi và thiện cảm mà nàng dành cho Từ Kiệt trước đây đã tan thành mây khói.

Nhìn thấy dáng vẻ Từ Kiệt hớn hở đánh hút chén canh khiến Tú Linh nghiến răng nghiến lợi. Cùng lúc đó, những sư muội khác ở phía bên này cũng vô cùng đau lòng nói.

“Tam sư tỷ, đệ tử Đạo Nhất tông bọn họ…… Bọn họ chơi quá xấu.”

Những đệ tử Khô Mộc Am này được tính là một, lại còn bị đám đệ tử của Đạo Nhất tông xoay cho vòng vòng.

Trước đó mặc dù không có động thủ nhưng nguyên một đám lại bị trọng thương, máu không ngừng phun ra.

Nhưng trong nháy mắt vạn vật đều có hai mặt, nói thì cũng không hiểu, sức chiến đấu so với dự đoán mạnh hơn rất nhiều cho nên đệ tử của Khô Mộc Am không phải là đối thủ.

Bọn gia hỏa này căn bản chỉ là giả vờ thôi, thật ra vết thương của bọn họ cũng không nghiêm trọng như vậy.

Tâm lý uỷ khuất nhưng không thể nói ra, cảm giác cơ hội ăn cơm gần ngay trước mắt cứ thế vụt mất.

“Sư tỷ, khi nào thì chúng ta mới có thể ăn tối đây?”

“Khi chúng ta trở nên cường đại hơn.”

Nghe vậy, Tú Linh nhìn chằm chằm Từ Kiệt, trong mắt tràn đầy kiên định, tựa hồ đã hạ quyết tâm, vì ăn cơm, nàng không chút do dự trở thành một loại người giống như Từ Kiệt sư huynh.

Khi những lời của Tú Linh rơi xuống, có những âm thanh răng rắc, đây là âm thanh của trái tim Phật bị phá vỡ.

Nghe thấy giọng nói, tất cả các đệ tử của Khô Mộc Am ngay lập tức chết lặng.

“Tam sư tỷ, Phật tâm của ngươi… Phật tâm hỏng rồi.”

Mau ổn định tâm trạng, chúng ta sẽ giúp ngươi hộ pháp.”

“Tĩnh tâm đan, tam sư muội mau ăn đi.”

Không ai biết tại sao lúc này Phật tâm của Tu Linh lại đột nhiên vỡ vụn, rõ ràng trước đó ăn thịt cũng không có ảnh hưởng gì.

Đối mặt với sự căng thẳng và lo lắng của chúng sư muội, Tú Linh không chút quan tâm, vẻ mặt lãnh đạm, lời nói vô cùng chắc chắn.

“Cơm còn không được ăn thì Phật tâm này của ta còn có tác dụng gì.”

Lời này vừa nói ra, một cỗ linh lực cuồng bạo từ trong cơ thể Tu Linh đột nhiên dâng lên, Phật Tâm hoàn toàn vỡ vụn.

“Hỏng rồi…”

Tất cả chúng sư muội sắc mặt tái nhợt, Phật tâm là thứ trọng yếu nhất, không có Phật tâm thì một thân tu vi kia coi như tiêu tùng.

Không chỉ chúng sư muội, mà ngay cả Tuyệt Tình sư thái đang ăn tối cũng nhận thấy sự thay đổi của Tú Linh, nhíu mày, lập tức đứng dậy muốn đi đến chỗ này.

Chỉ là lúc này Phật gia tâm đã triệt để bị phá nát, cho dù là nàng, cũng không thể làm gì.

Sao tự nhiên lại bị hỏng rồi, không phải trước đây vẫn ổn sao.

Phế rồi, đệ tử duy nhất của mình bị phế bỏ, trong lòng Tuyệt Tình sư thái mang cảm xúc lẫn lộn, tại sao, chính xác là tại sao.

“Mẹ kiếp, cái này sao lại hỏng rồi?”

“Cái này không có vấn đề gì chứ?”

“Ngươi xem nếu như Phật tâm của ngươi bị hỏng rồi thì có sao không.”

“Cho dù ngươi có cửu phẩm đan dược cũng vô dụng.”

Các đệ tử của Đạo Nhất tông ở xung quanh cũng nhìn về phía Tú Linh với vẻ mặt lo lắng, dù sao thì tâm cảnh của tu sĩ mới thực sự quan trọng.

Chỉ tiếc là đối với vấn đề này bọn họ cũng không thể làm gì được.

Hồng Tôn và những người khác cũng lắc đầu, cho dù là Thánh giả cũng không có cách nào đảo ngược điều này, bất luận điều gì liên quan đến thứ được gọi là tâm cảnh đều chỉ có thể dựa vào chính mình.

Nghĩ ra được thì có thể ổn định tâm trạng, không nghĩ ra được thì người khác có thuyết phục thế nào cũng vô ích.

Ngay khi mọi người đang lắc đầu tiếc nuối, Phật tâm ban đầu của Tú Linh đã bị phá vỡ và tu vi đang trở nên bất ổn. Đột nhiên, Phật tâm lại bắt đầu cô đọng lại.

Hả? ? ?

Đây là loại tình hình gì thế? Phật tâm bị tan nát rồi thì làm sao hàn gắn lại được thế?

“Thật là vô lý.”

“Con mẹ nó, còn có thể chơi như vậy sao?”

Trong thời gian không đến mười hơi thở, Tú Linh lại một lần nữa thu thập một khoảng Phật tâm, khiến mọi người xung quanh kinh ngạc.

Con mẹ nó ngươi đang chơi cái trò gì với Phật tâm bị hỏng này vậy?

Chỉ có bản thân Tú Linh biết Phật tâm của nàng đã hoàn toàn khác so với trước đây.

“Sư tỷ, ngươi cảm thấy thế nào rồi?”

Tiểu sư muội ở một bên lo lắng hỏi, Tú Linh bình tĩnh gật đầu.

“Rất tốt, chưa bao giờ tốt như thế này.”

Hả? ? ? Tại sao lại có cảm giác sư tỷ khác với trước đây ta.

“Sư tỷ, ngươi thật sự không sao chứ?”

“Không có việc gì, chỉ là sư tỷ đã nghĩ thông suốt một ít chân tướng, tái tạo lại phật tâm mà thôi.”

Tái tạo lại Phật tâm? Phật môn còn có thủ đoạn như vậy sao?

Cho tới bây giờ thì đây là lần đầu tiên nghe đến chuyện này cho nên một đám sư muội tò mò hỏi.

“Sư tỷ, cái gì gọi là tái tạo phật tâm cơ?”

“Chính là loại bỏ những thứ ô uế trong Phật tâm nguyên thủy, làm cho Phật tâm thanh tịnh hơn.”

Hả? ? ?

“Vậy sư tỷ đã bỏ đi cái gì vậy?”

“Phật giới.”

Bốn chữ đơn giản, nhưng tất cả mọi người chung quanh đều im lặng, không chỉ có đệ tử của Khô Mộc Am mà còn có đệ tử của Đạo Nhất tông hai mặt nhìn nhau, không khỏi thất thần.

Sau một hồi im lặng, có người mới nhỏ giọng mở miệng nói.

“Sư huynh, nếu Phật tâm này đã bỏ đi giới luật, còn có thể gọi là Phật tâm sao?”

Phật tâm là gì? Phật tâm là Đạo tâm của Phật môn nha, ngươi con mẹ nó đã hoàn toàn loại bỏ giới luật của Phật giáo, con mẹ nó gọi là Phật tâm cái rắm ý, gọi là Đạo tâm mới đúng.

“Quên đi, Tú Linh sư tỷ đây là đang chuyển từ Phật tâm sang Đạo tâm nha.”

“Phật tâm hóa Đạo tâm sao?”

“Đơn giản mà nói, sư tỷ chính là đã hoàn tục rồi.”

“Hoàn tục?”

Theo một nghĩa nào đó, có vẻ như điều này thực sự có thể giải thích như vậy.

Tuy nhiên, trước sự suy đoán của mọi người, Tú Linh đã đưa ra một câu trả lời.

“Sai rồi, ta không phải là hoàn tục, chỉ là không còn bị giới luật của Phật môn ràng buộc nữa.”

Hả? ? ?

“Xin hỏi sư tỷ, cái này có gì khác nhau?”

Ngươi con mẹ nó không bị giới luật Phật môn ràng buộc, thì có khác gì hoàn tục? Sao có thể vẫn là người Phật môn chứ?

Về vấn đề này, Tú Linh một mặt khẳng định.

Có một sự khác biệt, bởi vì ta vẫn có thể tu luyện công pháp của Phật môn.”

“Mẹ kiếp…”

Những lời này vừa nói ra, tất cả chúng đệ tử đều sợ ngây người, ngay cả Hồng Tôn và các Thánh giả khác cũng cảm thấy da đầu tê dại.

Ánh mắt ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào Tú Linh, Thanh Thạch không thể tin được nói.

“Lão tửu, trong Phật giáo còn có thuyết pháp này sao?”

“Ta không biết.”

Hồng Tôn cho tới giờ chưa từng nghe nói về nó, nhưng sau khi nhìn kỹ hơn, phát hiện trên người Tú Linh vẫn còn ánh sáng Phật thanh tịnh, cũng không có vấn đề gì.

Cho nên nói nha đầu này đã tạo ra một con đường tu luyện Phật giáo hoàn toàn mới?

Thạch Tùng đứng ở một bên tuy không nói nhưng ánh mắt dò xét cứ nhìn qua lại giữa Tú Linh và Tuyệt Tình sư thái, trong lòng thầm nghĩ.

“Không bị ràng buộc bởi giới luật Phật giáo, nhưng vẫn có thể giữ cảnh giới tu vi của mình và tiếp tục tu tập công pháp của Phật giáo sao…”

Càng nghĩ, quang mang trong mắt càng sáng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right