Chương 321: Chấn Tự Thần Ngưu
Làn sóng hoạt động này của Tú Linh khiến mọi người có mặt choáng váng.
Thật là kỳ quái, không bị giới luật Phật môn ràng buộc, thế mà vẫn có thể luyện công pháp của Phật môn.
“Sư huynh, lợi hại thật đấy.”
Lúc này, các đệ tử Phổ Đà Tự phụ trách giám sát đang đứng ở ngoài sân trong mắt cũng sáng lên.
Chỉ trong một ngày, bọn họ đã bị thức ăn của Đạo Nhất tông thèm đến mức không chịu nổi.
Nếu không phải luân phiên nghỉ ngơi, cộng với sự ràng buộc của giới luật Phật môn, thì đã gia nhập đội quân cướp cơm từ lâu rồi.
Nhưng bây giờ, tận mắt chứng kiến bản thân Tứ Linh sáng tạo ra công pháp tu luyện Phật tâm, trong lòng bọn họ tràn đầy hưng phấn.
Nếu bọn họ cũng làm như vậy, liệu có thể ăn dạng đồ ăn cùng với đám Đạo Nhất tông kia không?
Đương nhiên, dưới tình huống thực tế, đệ tử Đạo Nhất tông nhất định sẽ không cho phép đệ tử Phổ Đà Tự giành đồ ăn, đây là điều không thể.
Nhưng lúc này, làm gì còn ai có thời gian nghĩ nhiều như vậy, những đệ tử này của Phổ Đà Tự chỉ muốn được ăn một miếng thôi.
Sau khi ăn cơm xong, Tú Linh bị Tuyệt Tình sư thái trực tiếp mang đi, hiển nhiên là bởi vì chuyện đúc lại Phật tâm.
Về việc này đám Hồng Tôn cũng không thèm quan tâm, bọn họ không có Phật tâm hay gì đó thì cần gì phải quan tâm.
Mặt khác, Thạch Tùng từ sau khi kết thúc bữa tối đã lẩm bẩm một mình, không biết đang nói gì.
Trong vài ngày tới, Đạo Nhất tông không gây ra bất kỳ rắc rối nào, ngoại trừ một ngày ba bữa cơm, còn lại đều rất yên tĩnh và gần như đắm chìm trong tu luyện.
Nhưng Giác Tâm và các quản lý cấp cao khác của Phổ Đà tự sau vài ngày theo dõi dần dần cũng phát hiện ra bí mật của Đạo Nhất tông.
“Bởi vì ăn cơm mà ra tay đánh nhau?”
“Ta nói cái đám Đạo Nhất tông này rất định có vấn đề, nếu đã là tu sĩ thì con mẹ nó cần ăn cơm làm gì?”
“Nhưng những người bên dưới nói rằng đồ ăn của Đạo Nhất tông rất ngon.”
“Làm gì có chuyện ngon ghẻ gì chứ? Ta cảm thấy cái đám Đạo Nhất tông này nhất định bị điên rồi.”
Bọn họ không trực tiếp trải qua, cho nên không thể tưởng tượng được đồ ăn của Diệp Trường Thanh hấp dẫn như thế nào.
Thân là tu sĩ Phật môn, Giác Tâm và những người khác từ lâu đã gạt bỏ những thứ gọi là cao lương mĩ vị này.
Nhưng lúc này biết vì sao ngày nào đệ tử của Đạo Nhất tông đều muốn ra tay đánh nhau, mọi người cũng coi như yên lòng.
“Giác Minh sư đệ ở bên kia không có vấn đề gì chứ?”
Giác Tâm hỏi.
Nghe vậy, Giác Tuệ trả lời một câu.
“Đã đi bái phỏng đám người Hồng Tôn rồi, không có vấn đề gì đâu.”
“Vậy là tốt rồi, để Giác Minh ổn định Đạo Nhất tông là được rồi, về chuyện bọn hắn đánh nhau giành cơm kia, chúng ta không cần nhúng tay vào.”
“Vâng.”
Giác Tâm gật đầu hài lòng, nhưng chuyện mà đám người bọn họ không biết, ở nơi này không thèm quan tâm thì cả đám đệ tử chịu trách nhiệm giám sát Đạo Nhất tông đã chịu đến giới hạn.
Mỗi khi Đạo Nhất tông đi ăn cơm, những đệ tử này sẽ nằm trên bức tường trong sân và nhìn bọn họ với vẻ ghen tị. Thậm chí sẽ bắt chước đám người Tú Linh của Khô Mộc Am điên cuồng hít mùi thơm.
Tuy nhiên, bởi vì khoảng cách quá xa, mùi hương lưu lại cũng không nhiều, nhưng nếu cẩn thận cảm nhận, vẫn có thể cảm nhận được mùi thơm thoang thoảng.
Cùng với tướng ăn như hổ đói của các đệ tử Đạo Nhất tông, những người háu ăn không thể không chảy nước miếng.
Chỉ đáng tiếc khi Giác Tâm và các quan chức cấp cao khác hoàn toàn không biết về điều này.
Vấn đề chỉ vì một bữa ăn mà có thể đảo lộn đất trời sao?
Mặt khác, hôm nay sau khi ăn cơm trưa xong, Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt, Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao, Triệu Nhu, Chung Linh cùng một đám đệ tử thân truyền trong lúc nhàn rỗi không chuyện gì làm liền muốn ra ngoài tản bộ.
Đương nhiên, dọc đường bọn họ tự nhiên cũng sẽ có đệ tử của Phổ Đà tự tháp tùng, đám hòa thượng này cũng không dám để đệ tử Đạo Nhất tông đi lang thang một mình, ai biết sau đó sẽ phát sinh phiền toái gì.
Đệ tử của Phổ Đà tự phụ trách đi tùng tên là Minh Trần, là đệ tử của Giác Minh hoà thượng.
Hắn đi cùng Diệp Trường Thanh bọn người là vừa vặn, hai người đều có thân phận cùng địa vị tương đương, hơn nữa đều là tuổi trẻ kiêu ngạo.
Hơn nữa, tính cách của Minh Trần cũng giống như Kỳ Sư Tôn Giác Minh hoà thượng của mình, đều là loại người khoan dung, hòa nhã, khiêm tốn và lễ độ, sẽ không phát sinh bất kỳ mâu thuẫn nào với các đệ tử của Đạo Nhất tông.
Trên đường đi, Minh Trần đã giới thiệu về phong cảnh, kiến trúc và lịch sử của Phổ Đà tự.
Mọi người ở chung coi như hòa đồng vui vẻ, cũng nói chuyện với nhau rất nhiều.
Sau đó, dưới sự dẫn dắt của Minh Trần, mọi người đến một toà sân tên là Thần Ngưu cư.
“Minh Trần huynh, đây là… .”
Vừa vào sân, Diệp Trường Thanh liền tò mò hỏi, bởi vì trong viện chỉ có một cái chuồng trâu sang trọng cùng một cái ao lớn có cái tên kỳ lạ.
Nghe vậy, Minh Trần mỉm cười và mang mọi người đến đầm nước, nơi đó vừa vặn có một con trâu đực lớn màu xanh lục đang ngâm mình trong nước, nhìn thấy đám đông, còn uể oải trâu….ò… một tiếng.
“Mọi người xem con trâu này có cái gì khác biệt.”
“Nó chỉ là một con trâu xanh bình thường, thậm chí so với yêu thú cũng không bằng.
Mọi người đối với vấn đề này đều cảm thấy khó hiểu, Minh Trần gật đầu nói.
“Không tồi, đây là một con trâu xanh bình thường, nhưng lại là chấn tự Thần Ngưu của Phổ Đà bọn ta.”
“Chấn tự Thần Ngưu?”
Nghe vậy, mọi người đều cảm thấy nghi ngờ, Phổ Đà tự này lại để một con trâu đực lớn màu xanh bình thường làm chấn tự Thần Ngưu sao?
Thấy mọi người không hiểu, Minh Thần giải thích.
“Con trâu này mặc dù còn chưa hóa yêu, nhưng nó đã sống ba trăm sáu mươi lăm năm, ngay cả phương trượng cũng có chút kinh ngạc, trâu xanh bình thường làm sao có thể sống lâu như vậy?”
“Thứ hai, con trâu này tinh thông Phật học, mỗi khi nghe đệ tử chùa chúng ta tụng kinh Phật, nó đều chăm chú nghe theo. Nó một lòng hướng Phật nên được sư phương trượng xem như chấn tự Thần Ngưu.”
Sau khi nghe Minh Trần giải thích, mọi người cuối cùng cũng hiểu, quả nhiên cũng thuộc một phe với đám người Phật môn.
Có thể đoán được câu nói của đám người Phật môn, chẳng qua là ngay cả súc vật trong nhà và dã thú đều có Phật tâm, thân là người đứng đầu trong chuỗi thức ăn, làm sao có thể thua kém dã thú.
Cứ lặp đi lặp lại như vậy, nhưng mọi người cũng không thèm quan tâm, Phật môn muốn nói gì cũng không liên quan đến bọn họ.
Lúc này, Lục Du Du, Vương Dao, Chung Linh, ba người đã đi vào hồ nước, trêu chọc con trâu xanh già.
Lão Thanh Ngưu tựa hồ cũng rất thích ba nữ nhân này, đặc biệt là lúc hắn lặn xuống, ba vị nữ tử không khỏi khen ngợi hắn, điều này làm cho hắn phi thường đắc ý.
“Ê, con trâu xanh già này đang đắc ý kìa.”
Khi mấy người Từ Kiệt chạy đến bên ao cũng nhìn thấy cảnh này, cười nói một câu, nhưng khí tức này ngay lập tức khiến Vương Dao trở nên bất mãn.
“Tam sư huynh, cái này làm sao có thể gọi là đắc ý chứ, rõ ràng rất đáng yêu mà. Ngưu Ngưu, đến đây, chúng ta lại lặn một cái đi cho bọn người sư huynh xem.”
Nghe vậy, con trâu xanh già trâu….ò… một tiếng, sau đó lặn cả người xuống ao.
Vương Dao thấy vậy liền vỗ tay khen ngợi.
“Oa, Ngưu Ngưu thật lợi hại nha.”
Nghe Vương Dao khen ngợi, con trâu xanh lớn còn ở trong nước thổi bong bóng.
Con Đại Thanh Ngưu này quả nhiên chơi vui vẻ, mặc dù không hoá thành yêu, nhưng xem ra cũng mang trong mình một chút linh trí.
Chỉ là tiếng cười không kéo dài được bao lâu, một lúc sau, đám người Diệp Trường Thanh đang đứng bên ao trịnh trọng nhìn con trâu lớn màu xanh lục đã lật bụng nằm bất động, trầm giọng nói.
“Cái này chắc chết rồi nhỉ?”
“Không thể nào.”
“Vậy tại sao nó lại không nhúc nhích thế?”
“Chẳng lẽ nó đang giở trò đồi bại với bọn người sư muội Vương Dao sao?”
“Sư muội, ngươi thử gọi nó một tiếng coi, xem nó có phản ứng lại hay không.”
“Ngưu Ngưu, ngươi còn ở đó không? Thổi bong bóng đi.”
Vương Dao mở miệng gọi, nhưng con trâu xanh lớn trong ao không phản ứng chút nào cũng không di chuyển.