Chương 326: Đến Cùng Ngươi Xảy Ra Chuyện Gì?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,943 lượt đọc

Chương 326: Đến Cùng Ngươi Xảy Ra Chuyện Gì?

Giác Tâm tức giận chửi ầm lên, dù sao từ sau khi Đạo Nhất tông đến, không có một ngày nào mà hắn được sống yên ổn.

Chỉ là lời nói còn chưa phát ra, đột nhiên, dư âm chiến đấu kinh khủng kia lại biến mất.

“Hả ???”

Nhướng mày một cái, vội vàng triển khai thánh niệm dò xét, một giây sau, người Giác Tâm sững sờ tại chỗ.

Chỉ thấy trên chiến trường đã không chỉ có hai người Thạch Tùng, Giác Viễn bọn họ, còn có thêm cả ba người Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận.

Bốn người vây một vòng xung quanh Giác Viễn đá một trận, đi vòng vòng đá, còn vừa đá vừa mắng.

“Lần trước ở Viêm Phong quốc vẫn còn chưa tính sổ với ngươi, ngược lại ngươi lại tự đưa mình tới cửa?”

“Sao thế, ngươi cho rằng nơi này là Phổ Đà tự, sư huynh sư đệ chúng ta không dám đánh ngươi sao?”

“Hôm nay Phật Tổ tới cũng không cứu được ngươi.”

“Nói lời vô dụng với hắn làm gì, đánh hắn, con lừa trọc này ba lần bốn lần tranh đoạn sư thái với ta, không tha cho hắn được.”

Đối mặt với bốn sư huynh đệ Hồng Tôn điên cuồng bao vây, Giác Viễn một chút sức hoàn thủ cũng không có, trực tiếp bị đánh chạy trối chết, kêu rên liên tục.

“Thạch Tùng, ngươi không nên ăn hiếp người quá đáng.”

“Còn dám cãi lại? Thanh Thạch, câu hắn.”

“Nhìn ta câu đây.”

“Thanh Thạch, mịa nhà ngươi.”

Dùng lưỡi câu giữ chặt, sư huynh đệ bốn người lập tức cùng nhau tiến lên, mà bốn phía quanh chiến trường thì có một đạo trận pháp, cùng nhờ đạo trận pháp này đã cản trở những dư âm chiến đấu kia.

Không cần nghi ngờ gì, đây chính là tác phẩm của Trương Thiên Trận.

Nhìn thấy một màn thê thảm như thế, Giác Tâm cũng không quan tâm tới việc mắng nữa, liền lắc mình một cái bay đến hướng chiến trường, hắn sợ nếu mình còn đến muộn thêm chút nữa, Giác Viễn sẽ trực tiếp bị bốn người này giết chết.

“Sư huynh, sẽ không đánh tiếp nữa chứ?”

Có đệ tử mở miệng hỏi, nghe vậy, sư huynh không sợ chút nào trả lời.

“Sợ hắn làm gì, chúng ta đều đã khôi phục, cùng lắm thì liều mạng thôi, đám người phong chủ cũng đều ra tay mà.”

Chuyện hôm nay, chúng đệ tử cũng không rõ ràng là chuyện gì, dù sao đột ngột như vậy, Hồng Tôn bọn họ cũng ra tay rồi.

Mà phong chủ đều đã lên, những người như bọn họ làm đệ tử chẳng lẽ còn có thể nhìn không bất động?

Cùng ngồi một chỗ với mấy người Triệu Chính Bình, ánh mắt của Diệp Trường Thanh tràn đầy nghi ngờ hỏi.

“Đây là vì sao đánh nhau rồi?”

“Không biết nữa, có điều xem ra có lẽ là Giác Viễn lại gây ra chuyện nhiễu sự gì đó, nếu không sao hơn nửa đêm lại còn ra chỗ đó.”

Vị trí của chiến trường cách nơi ở của Tuyệt Tình sư thái không xa, hiển nhiên Giác Viễn không phải ở chỗ này.

Mà đêm hôm khuya khoắt lại xuất hiện ở đó, chắc chắn không có khả năng là đang tản bộ nha.

Chúng đệ tử cấp tốc chạy đến chiến trường, mà trên chiến trường, Giác Viễn đã bị đánh sưng mặt sưng mũi, lúc này dùng khuôn mặt hung tợn nhìn vào Thạch Tùng.

Đối với ánh mắt này của hắn, trong mắt Thạch Tùng cũng chỉ có sát ý dạt dào.

Đại đao nằm trong tay chậm rãi dơ lên, thấy thế, Hồng Tôn liền vội vàng tiếng lên giữ chặt lấy.

“Sư huynh, ngươi làm gì vậy?”

“Giết hắn.”

Hả ???

Ngươi làm thật đó à? Hồng Tôn sững sờ, còn may lúc này bọn người Giác Tâm kịp thời đuổi đến, vẫn còn cách rất xa đã mở miệng hô.

“Dừng tay.”

Vội vàng tiến lên bảo vệ Giác Viễn, nhìn thấy Giác Viễn thê thảm vô cùng, Giác Tâm cau mày nói.

“Xảy ra chuyện gì?”

“Tên này đêm hôm khuya khoắt đến nơi này tìm chúng ta, ta nghi ngờ hắn có ý định gây rối.”

Đối với chuyện này, Hồng Tôn không chút do dự nói, mà lúc này Giác Viễn lại tức giận phản bác.

“Đánh rắm, lão nạp tới đây là…”

Chỉ nói đến một nửa, không biết nói ra thế nào nữa, sự tình về Vô Hạ Tâm hẳn là không thể nói cho bất cứ người nào biết, bao gồm cả sư huynh của bọn họ.

Nhưng không nói ra như vậy, còn có thể nói thế nào?

Nhìn thấy Giác Viễn ấp a ấp úng không nói ra như vậy, Hồng Tôn càng ra sức.

“Ngươi xem đi, chính hắn cũng không nói rõ ràng, Giác Tâm phương trượng này, người sư đệ này của ngươi tuyệt đối có vấn đề, ta đề nghị Phổ Đà tự các ngươi tra kĩ một chút, nói không chừng còn là ma tu nằm vùng đấy.”

“Ngươi nói bậy, lão nạp căn chính miêu hồng, bái nhập Phổ Đà tự từ nhỏ, làm sao có thể là ma tu nằm vùng.”

“Cái này chưa chắc đã nói được.”

“Đây là ngươi nói xấu ta.”

“Ha, vậy ngược lại ngươi nói một chút xem, đêm hôm khuya khoắt thế này đến địa bàn của Đạo Nhất tông ta là vì cái gì?”

“Ta… Ta đi ra dạo chơi không được à? Nơi này là Phổ Đà tự, ta muốn đi đâu thì đi thôi.”

Giác Viễn có nỗi khổ không nói được, mà nhìn thấy dáng vẻ hắn cực lực giải thích, Hồng Tôn cũng không nói gì thêm, ngược lại làm khuôn mặt trêu ngươi nhìn về phía Giác Tâm.

Biểu tình kia thật giống như đang nói, phương trượng à, lời nói lừa con nít ba tuổi này của sư đệ ngươi, ngươi tin không?

Đối mặt với ánh nhìn chăm chú của Hồng Tôn, khóe miệng Giác Tâm co giật, đối với Giác Viễn còn đang luyên thuyên không ngừng để giải thích, lạnh giọng quát lớn.

“Im miệng.”

Nói xong, lại quay đầu nói với Hồng Tôn.

“Các vị đạo hữu, lần này chỉ là một hiểu lầm, Giác Viễn cũng không có ác ý gì, nếu như có chỗ đắc tội hy vọng đạo hữu có thể thông cảm nhiều hơn.”

“Được thôi, chẳng qua sau này phương trượng phải cẩn thận hơn một chút, hơn nửa đêm chạy đến, rất đáng sợ đó.”

“Yên tâm, tuyệt đối sẽ không có lần sau.”

Còn tốt chuyện lần này không bị làm lớn, sau đó người hai bên đều tự trở về.

Đám người Hồng Tôn tính ra cũng không có chuyện gì, ngược lại Giác Tâm sau khi mang theo một đám cường giả Phổ Đà tự về sau đại điện, nhìn vào Giác Viễn mặt mũi bầm dập hỏi.

“Rốt cục là ngươi xảy ra chuyện gì? Hơn nửa đêm lại chạy đến chỗ của người ta làm gì? Không phải ta sớm đã thông báo không được đi trêu chọc Đạo Nhất tông sao?”

Lúc đó nén giận, hoàn toàn là bởi vì tính huống lúc đó không nói được rõ ràng.

Giác Viễn hiện diện tại đó, vốn dĩ chính là có vấn đề.

Đối mặt với tiếng quát lớn của Giác Tâm, nháy mắt trong mắt Giác Viễn hận ý ngút trời, cắn răng nói ra.

“Vì ta cảm giác được phật tâm của Tuyệt Diệt sư thái bị vỡ rồi, nổi lên lo lắng, cho nên mới đi đến thăm dò, ai biết tên Thạch Tùng kia nửa đường chặn ta lại.”

Hả ???

Lời giải thích này coi như cũng có chút đáng tin, chỉ là khi nghe thấy lời này, bọn người Giác Tâm đều nhíu mày lại.

Phật tâm của Tuyệt Tình sư thái vỡ nát, làm sao ngươi biết?

Những người khác ở đây không phát giác ra, trừ khi là luôn phân ra một phần thánh niệm chú ý đến Tuyệt Tình sư thái.

Thế nhưng Giác Viễn chú ý đến Tuyệt Tình sư thái làm gì? Chẳng lẽ…

Giống như đoán được cái gì, bọn người Giác Tâm nhìn về phía Giác Viễn ánh mắt ai cũng phát sinh biến hóa, hơn nữa có người còn âm trầm nói ra.

“Giác Viễn sư đệ, Phật môn ta coi trọng tứ đại giai không, sao có thể có ham muốn thế này, phật pháp ngươi tu luyện như vậy vẫn là có chỗ không đúng rồi.”

“Ài, Tuyệt Tình sư thái kia là điểm yếu của Thạch Tùng, điểm ấy hẳn đã sớm hiểu, sư đệ hà tất ngươi phải như vậy.”

“Ta không phải, ta không có…”

Đối mặt với sự an ủi của các sư huynh đệ, Giác Viễn lộ ra bộ dạng như ăn trúng ruồi, hắn thật sự không thích Tuyệt Tình sư thái mà.

Thế nhưng đối với lời giải thích của hắn, rõ ràng là các vị huynh đệ không tin, Giác Tuệ còn nói thẳng.

“Đã không thích, vậy hơn nửa đêm ngươi gấp gáp tìm người ta làm gì? Còn luôn luôn lưu một đạo thánh niệm tập trung vào người ta.”

“Sư đệ, không phải ta nói ngươi, cũng không cần lại nhớ thương Tuyệt Tình sư thái, có tên Thạch Tùng kia ở đây, ngươi không nắm được.”

“Ta thật sự không yêu Tuyệt Tình sư thái, thật sự không có mà.”

Giác Viễn hiện tại chỉ cảm giác giống như bùn vàng ở trong đũng quần, không phải cứt cũng là phân, làm sao cũng không thể giải thích rõ ràng.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right