Chương 327: Lại Có Chuyện Gì?
Mặc kệ Giác Viễn nói gì, bọn người Giác Tâm đều không tin.
Dù sao nếu ngươi không nhớ thương người ta, hơn nửa đêm còn treo thánh niệm trên thân của sư thái người ta làm gì?
Hơn nữa, phật tâm của sư thái người ta vỡ nát, ngươi căng thẳng như vậy là có ý tứ gì?
Giác Viễn nhảy lên gấp gáp, nhưng một mực lại không thể nói ra chuyện của Vô Hạ Tâm được.
Cuối cùng chỉ có thể chọn cách trầm mặc không nói gì, thấy thế, Giác Tâm nhiệt tình khuyên.
“Sư đệ, nghe lời khuyên của sư huynh, không nên đi trêu chọc Tuyệt Tình sư thái nữa, càng không nên đi trêu chọc Đạo Nhất tông.”
“Ngươi nhìn vấn đề hôm nay, rõ ràng chính là ngươi đưa mình đến cửa đó.”
“Sư huynh, ta….”
“Tốt, việc này dừng ở đây thôi, các ngươi đều nhớ kỹ, đừng đi trêu chọc Đạo Nhất tông thêm nữa, không được gây thêm chuyện, an an tĩnh tĩnh, vững vững vàng vàng qua hết Vạn Phật thịnh hội, có thể chứ?”
Giác Tâm thật sự là có chút mệt mỏi, nghe vậy, tất cả mọi người gật đầu đáp.
Thấy thế, lúc này Giác Tâm mới khoát tay áo ra hiệu cho mọi người rời đi.
Nhìn Giác Viễn khập khiễng đi ra khỏi đại điện, Giác Tâm thở dài một hơi, Phật môn ta vốn phải là chi địa thanh tịnh, van cầu các ngươi, đừng có tìm phiền toái nữa.
Qua một đêm đại chiến, cũng không tạo thành hậu quả gì quá nghiêm trọng, ngoại trừ việc Giác Viễn bị đánh một trận tơi bời.
Sáng sớm ngày hôm sau, Đạo Nhất tông vẫn y như cũ nên làm gì thì làm nấy, thời gian ăn điểm tâm vẫn một mực cạnh tranh kịch liệt như cũ.
Nhất là hôm nay ăn còn có hai món ăn mới, súp ớt cay cùng bánh mì kẹp.
Mỗi một lần Diệp Trường Thanh sáng tạo món ăn mới, cạnh tranh đều là càng ngày càng kịch liệt, người nào cũng muốn liều mạng làm người đầu tiên được ăn.
Hơn nữa trong quá trình chế biến súp ớt cay, rất nhiều mùi thơm xông vào mũi.
Sử dụng thịt dê, hồ tiêu, ớt, nước dùng xương dê, tinh bột mì, bột mì, miến, mộc nhĩ, cùng các loại hương liệu, dược thảo khác làm ra, mặc dù không phức tạp, nhưng mà mùi vị tuyệt đối là vô cùng bá đạo.
(Súp ớt cay, ngửi sẽ có nồng đậm mùi dược thảo cùng mùi thịt dê xông vào mũi, nước súp sền sệt, vào trong miệng xuôi mượt, thịt dê, tinh bột mì có độ dai, vị cay vừa đủ, trước mắt đẳng cấp quả là thượng thừa, công hiệu có thể làm cho người thanh tỉnh tinh thần, khí huyết sôi trào.)
(Bánh mì kẹp, màu sắc hồng nhuận phơn phớt, xốp mềm thơm thuần, béo mà không ngán, mỹ vị vô tận, trước mắt cũng là đẳng cấp thượng thừa, có công hiệu tăng cao tu vi.)
Một buổi điểm tâm, Diệp Trường Thanh trực tiếp đưa ra hai loại món ăn mới, có thể nghĩ đến cạnh tranh kịch liệt đến cỡ nào.
Chẳng qua kết quả cuối cùng lại là có chút vượt ngoài dự kiến của mọi người, chính là Tú Linh kia thế mà cướp được một vị trí, nàng đánh bài một tên chấp sự Ngọc Nữ phong, thành công trở thành một thành viên trong đại quân ăn cơm.
Chấp sự Ngọc Nữ phong bị nàng đánh bại lúc này u oán nhìn lấy nàng.
“Nàng ta dùng thủ đoạn thật bẩn a.”
“Lời này của Chấp sự có ý gì?”
“Nàng là một ni cô, thế mà dùng Long Trảo Thủ…”
Sắc mặt hắn đỏ bừng nói ra, nghe vậy, đông đảo đệ tử xung quanh cũng đều sững sờ, ánh mắt lập tức không tự chủ được nhìn về phía gã chấp sự này…
“Khụ khụ, đúng thật là không huy hoàng gì ha.”
Lực sát thương không lớn, nhưng mà để lại rất nhiều khó xử, mà thứ này lại là chiêu số của một ni cô dùng đến.
Chẳng qua đối với Tú Linh mà nói, sau khi đúc lại phật tâm, nàng đã không quan tâm đến những thứ này, ta chỉ muốn ăn cơm, có lỗi gì chứ?
Nàng ở sau lưng mọi người, rốt cục ăn được một miệng đồ ăn âm tâm niệm niệm đã lâu, hơn nữa còn là món ăn mới, con mắt Tú Linh đều tỏa ra ánh sáng.
Cắn một cái bánh mì kẹp, tiểu nha đầu quả thật cảm thấy sắp phát khóc, ăn thật ngon nha.
Lại kèm thêm một ngụm súp ớt cay, hương vị bá đạo, làm Tú Linh cảm thấy tất cả đều đáng giá.
“Long Trảo Thủ, chắc cần phải tu luyện tới hóa cảnh.”
Trước đó không tu luyện qua Long Trảo Thủ, dù sao môn thuật pháp này phẩm giai không cao còn chưa tính, vị trí công kích cũng thật khiến người ta một lời khó nói hết.
Nhưng mà hiện tại, Tú Linh cảm thấy Long Trảo Thủ này quả thật là thần kỹ, cơm thần kỹ.
Dễ dàng đoạt được vị trí ăn của đệ tử thế này phải nói là sảng khoái, ngoài viện những đệ tử kia lại tụ thành nguyên một đám điên cuồng hít hà, thơm, thật thơm, cái hương vị của súp ớt cay này so với trước kia đều thơm hơn.
Chỉ là mọi người ở đây đang lúc vội vàng ăn cơm, đột nhiên, từng đạo tiếng kèn kẹt vang lên.
Vừa ăn xong một cái bánh mì kẹp, Từ Kiệt nhìn về phía đệ tử của am Khô Mộc ở ngoài viện cười nói.
“Phật tâm của người nào lại nát đây?”
Chỉ là đối với cái này, một đám tiểu ni cô, hai mắt nhìn nhau, hồ nghi lắc đầu.
“Không có, chúng ta đều không có nát, còn chưa chuẩn bị xong.”
Hả ???
Nghe lời này, Từ Kiệt có chút khó hiểu, không phải là những tiểu ni cô này? Cũng không thể nào là đệ tử của Đạo Nhất tông chúng ta?
Lúc này hỏi mọi người chung quanh.
“Tâm ai đang nát thế, đừng đùa giỡn nữa, nhanh ổn định chút đi.”
Hỏi một vòng, cũng không có phát hiện ra người nào có dấu hiệu đạo tâm bị vỡ nát, thế nhưng cái thanh âm vỡ vụn kèn kẹt kia lúc này vẫn đang không ngừng truyền đến.
Chuyện này kỳ quái.
“Tam sư huynh, hình như là âm thanh ở ngoài sân.”
“Bên ngoài? Con lừa trọc Phổ Đà tự sao?”
Có chút không dám tin tưởng lắm, nhưng sự thật đúng là như thế, lúc này bên ngoài nơi ở của Đạo Nhất tông, các đệ tử phụ trách giám thị của Phổ Đà tự chí ít cũng có hơn trăm người phật tâm xuất hiện vết rách. Ngay từ đầu chỉ là một hai người, nhưng rất nhanh sau đó liền giống như ôn dịch lan ra.
Nhìn thấy nguyên một đám đệ tử phật tâm phá toái, trưởng lão dẫn đầu trực tiếp ngơ ra.
“Ổn định, các ngươi mịa nó đang làm gì, ổn định phật tâm đi.”
Nhưng đối với lời này, chúng đệ tử lại chỉ thì thào nói ra.
“Thơm, thơm quá, ta không nhịn được.”
“Am Khô Mộc cũng là đệ tử phật môn, chúng ta cũng là đệ tử phật môn, vì cái gì các nàng có thể ăn, chúng ta lại không thể?”
“Không sai, am Khô Mộc có thể ăn, ta cũng có thể ăn.”
Một bên nói, một bên phật tâm lại điên cuồng vỡ nát, nhìn thấy hẳn là không thể chống đỡ nổi rồi.
Thấy thế, người trưởng lão này cũng không có cách nào, hơn nữa, đừng nói những đệ tử này, đối mặt với mùi thơm kia, hắn cũng có chút không kiềm chế được.
“Nhanh, nhanh đi mời phương trượng.”
Cắn chặt răng, nói ra với đệ tử đang đứng ở bên ngoài, khoảng cách của bọn họ xa, chịu ảnh hưởng không lớn,
Nghe vậy, những đệ tử này cũng không dám chậm trễ, hướng về phía đại điện chạy đi.
Sáng sớm, Giác Tâm vừa mới kết thúc một ngày tu luyện, tâm tình cũng đã khôi phục lại bình tĩnh.
Chuyện tối ngày hôm qua không tính là đại sự gì, ngoại trừ việc Giác Viễn bị đánh một trận lớn ra.
Hiện tại Giác Tâm chỉ hi vọng Đạo Nhất tông có thể an tĩnh một chút, để Vạn Phật thịnh hội vững vững vàng vàng vượt qua bình an là được, hắn cũng không yêu cầu gì khác xa vời.
Nhưng chỉ là một cái nguyện vọng nho nhỏ như thế, ông trời hình như cũng không đáp ứng hắn thì phải.
Còn chưa cho phép hắn thở một hơi, một tên đệ tử vội vàng đến bẩm báo.
“Phương trượng, phương trượng, việc lớn không tốt, xảy ra chuyện lớn rồi.”
Hả ???
Nghe vậy, lông mày Giác Tâm lập tức nhíu chặt lại, xảy ra đại sự? đại sự cái gì? Sáng sớm liền xảy ra đại sự gì?
Vừa mới nghĩ có thể cho mình an tĩnh mấy ngày hay không, mẹ nó bây giờ lại xảy ra chuyện rồi?
“Thế nào?”
“Phá, phật tâm bị phá.”
“Cái gì phật tâm phá.”
Tên đệ tử này cũng cuống cuồng, nửa ngày chưa nói rõ ràng, càng nghe Giác Tâm càng không vui, tức giận nói.
“Là phật tâm của Tuyệt Tình sư thái bị phá sao? Lão nạp biết, chút nữa sẽ lại xem chút.”
“Không phải phương trượng, là phật tâm của sư huynh đệ bọn họ bị nát, toàn bộ đều bị.”