Chương 328: Các Ngươi Trở Về Đi

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,526 lượt đọc

Chương 328: Các Ngươi Trở Về Đi

Phật tâm nát rồi?

Nghe được tin tức qua lời của đệ tử này, Giác Tâm sững sờ, phật tâm đang bình thường như thế làm sao lại bị nát?

“Xảy ra chuyện gì?”

“Chính là do bọn họ nhìn thấy đệ tử của Đạo Nhất tông ăn cơm ạ…”

“Nhìn thấy nhà người ta ăn cơm? Phật tâm liền bị nát? Ngươi đang trêu đùa lão nạp sao?”

Chắc hẳn là nói đùa, cứ tùy tiện thế mà nát sao? Vậy đệ tử của Phổ Đà tự bọn hắn cũng quá yếu đuối rồi.

Giác Tâm chỉ cảm thấy là nói mớ giữa ban ngày, mà tên đệ tử này nhất thời cũng không biết phải giải thích chuyện đó thế nào.

Nhưng sự thật đúng là như thế mà.

Nhìn thấy đệ tử cuống cuồng không thôi, Giác Tâm ổn định tâm tình một chút, tức giận nói.

“Là phật tâm của ai nát?”

Dưới ánh mắt của Giác Tâm, người ngu xuẩn như vậy thì không xứng trở thành đệ tử của Phổ Đà tự, ngược lại hắn cũng muốn nhìn xem, là ai bởi bị một bữa cơm mà phật tâm lại bị phá nát.

Thế nhưng đối với cái này, tên đệ tử lại ấp a ấp úng.

“Rất nhiều… rất nhiều phật tâm của các sư huynh đều bị nát.”

“Rất nhiều? bao nhiêu?”

“Hơn mấy trăm cái.”

“Mấy trăm cái, hừ, thật sự là không có tiền đồ… ngươi nói cái gì?”

Vốn dĩ cho rằng nhiều nhất một hai cái thì cũng không sao, nhưng ai có thể ngờ, lại là hơn mấy trăm phật tâm của chúng đệ tử đều xuất hiện vấn đề.

Chuyện này khiến cho Giác Tâm ngu ngơ tại chỗ, ngươi đang nói giỡn sao?

Hắn lắc mình một cái không chút do dự, đi thẳng đến nơi ở của Đạo Nhất tông, hơn mấy trăm phật tâm của đệ tử đồng thời bị vỡ nát như thế, đây không còn là vấn đề nhỏ nữa.

Mẹ kiếp Đạo Nhất tông thật sự là có độc, mới đến Phổ Đà tự được mấy ngày đã để hắn phải bể đầu sứt trán.

Giác Tâm cấp tốc chạy đến, cùng lúc đó, ngoài nơi ở của Đạo Nhất tông, phát giác ra là phật tâm của đám đệ tử Phổ Đà tự ở ngoài viện bị vỡ nát, Từ Kiệt, Triệu Chính Bình cùng một đám đệ tử hiếu kỳ ào ào mang bát đi ra xem.

Chuyện này cũng tạo thành một hình ảnh trước mắt, chính là một loạt đệ tử của Đạo Nhất tông ngồi xổm xuống, một bên ăn đồ ăn sáng, một bên có chút hăng hái nhìn phật tâm của đám đệ tử Phổ Đà tự bị vỡ nát.

Vốn dĩ đã khó có thể chịu đựng, bây giờ nhìn thấy đệ tử Đạo Nhất tông ăn như gió cuốn ở trước mặt mình, đệ tử Phổ Đà tự làm sao có thể nhịn được.

Tốc độ của phật tâm bị vỡ lại càng nhanh hơn.

Thậm chí có một số đệ tử vốn dĩ còn có thể kiên trì, lúc này cũng xuất hiện hiện tượng phật tâm không còn ổn định.

Ngay cả những trưởng lão dẫn đầu kia, trên phật tâm cũng đều xuất hiện vết nứt.

“Chậc chậc chậc, những đệ tử Phổ Đà tự này tu luyện cũng không được rồi, phật tâm dễ dàng nát như vậy sao?”

“Hẳn là ngày bình thường tu luyện phật pháp không tới nơi tới chốn.”

“Có điều vỡ rồi cũng không sao, không phải Tú Linh sư muội đã tự chế ra pháp môn đúc lại phật tâm hay sao? Đến lúc đó đúc lại một cái là được rồi.”

“Cũng đúng ha.”

“Sư huynh, cho ta ăn một miếng bánh bao không nhân của ngươi đi.”

“Cút.”

Một đám đệ tử Đạo Nhất tông nhìn đến say sưa thích thú, đông đảo đệ tử Phổ Đà tự lại là trông mòn con mắt, bọn họ thật sự cũng muốn được ăn một miếng.

“Hóa ra ngươi gọi thứ đồ kia là súp ớt cay hả.”

“Cho ta… cho ta húp một ngụm.”

“Sư đệ, kiên trì đi.”

“Kiên trì em gái ngươi, phật tâm của chính ngươi cũng đã nát rồi, còn muốn nói ta sao?”

“Một miếng, ta chỉ ăn một miếng, cho ta ăn một miếng bánh mì kẹp, cho ta đi…”

Linh lực cuồng bạo tứ phía, đúng lúc này, Giác Tâm rốt cục đã chạy tới.

Nhưng lúc hắn nhìn thấy trước mắt một màn này, trong nháy mắt khóe mắt Giác Tâm muốn nứt ra.

Một đám đông đệ tử Phổ Đà tự, mẹ nó nguyên một đám đều hỏng mất phật tâm.

“Các ngươi đang làm gì?”

Nhìn thấy đám đệ tử này, đôi mắt mong chờ, nước miếng chảy ròng ròng nhìn chằm chằm vào đệ tử Đạo Nhất tông, Giác Tâm nổi giận gầm lên một tiếng.

“Phương Trượng tới.”

“Tới thì tới đi, hiện tại ta chỉ muốn ăn một miếng súp ớt cay.”

“Cho dù chết, ta cũng muốn cắn một miếng bánh mì kẹp.”

Nếu như là ngày thường, Giác Tâm thân là phương trượng đến, khẳng định đám đệ tử phải cung kính đối đãi, nhưng mà hiện tại, rất nhiều đệ tử đều ngoảnh mặt làm ngơ.

Ánh mắt vẫn gắt gao nhìn chằm chằm vào súp ớt cay và bánh mì kẹp trong tay của đệ tử Đạo Nhất tông như cũ.

Nhìn thấy không có ai để ý đến mình, khóe miệng Giác Tâm mím lại, lắc mình một cái, đi tới trước người của một đệ tử ở trong đó.

Một tay đặt trên đỉnh đầu của hắn, đồng thời lạnh giọng quát.

“Tĩnh tâm ngưng thần.”

Đây là đang trợ giúp cho tên đệ tử này ổn định phật tâm, có điều mặc dù như thế, trong miệng tên đệ tử này vẫn không ngừng lẩm bẩm.

“Cho ta ăn, cho ta ăn, bánh mì kẹp, ta muốn ăn bánh mì kẹp…”

“Mẹ kiếp còn ăn, tĩnh tâm ngưng thần đi.”

“Ta mặc kệ, ta chỉ muốn ăn bánh mì kẹp.”

“Ta…”

Tự mình cũng đã ra tay giúp đệ tử ổn định phật tâm, thế mà mẹ nó cuối cùng một chút tác dụng cũng không có, mặc cho linh lực của Giác Tâm có điên cuồng tràn vào như thế nào, nhưng mà rốt cục cũng không thể ngăn cản được phật tâm của đệ tử này vỡ nát.

Không chỉ có hắn, những người khác cũng đều như thế, Giác Tâm thân là Thánh cảnh cường giả, lại chỉ có thể trơ mắt nhìn phật tâm của đệ tử vỡ nát, nguyên một đám đều vỡ vụn.

“Ăn ăn ăn, mẹ kiếp các ngươi cả ngày chỉ biết ăn thôi sao?”

Không thể không giận dữ gầm lên, đúng vào lúc này, một giọng nói rất ti tiện truyền đến.

“Các ngươi nhìn kìa, hắn gấp, hắn gấp kìa.”

Quay đầu lại hằm hằm nhìn Từ Kiệt, đối mặt với việc Giác Tâm trợn mắt nhìn, Từ Kiệt lập tức ngậm miệng lại, cái lão lừa trọc này lỗ tai tốt thật, như vậy cũng có thể nghe thấy.

Nhìn thấy khuôn mặt của Từ Kiệt đểu đểu như vậy, hàm răng Giác Tâm cắn chặt vang lên tiếng ken két.

Nếu như không phải vì không thể ra tay, hắn hận không thể dùng một chưởng chụp chết tên này ở đây.

“Các ngươi có thể đi về trước hay không?”

Ngữ khí băng lãnh, tức giận, mẹ nó các ngươi còn không biết phật tâm của đệ tử Phổ Đà tự ta vì sao lại bị vỡ nát hay sao?

Còn ở đây mang bát ngồi xem kịch.

Đối với chuyện này, Từ Kiệt tủi thân nói.

“Phương trượng, chúng ta không có làm cái gì mà?”

“Nhìn thôi cũng không được sao?”

Đích thật Đạo Nhất tông không làm cái gì, nhắc tới thì cũng là vấn đề của chính đệ tử Phổ Đà tự.

Chúng ta ăn cơm của chúng ta, phật tâm của các ngươi tự vỡ nát, chuyện này không thể lại đổ trên đầu Đạo Nhất tông của chúng ta nha.

Thế nhưng càng nói như vậy, Giác Tâm lại càng phẫn nộ, không nhịn thêm được nữa quát.

“Các ngươi trở về đi.”

Càng ở chỗ này, phật tâm của đệ tử Phổ Đà tự sụp đổ càng nhanh, thật sự van cầu các ngươi nhanh chóng trở về.

Thấy tâm thái của Giác Tâm hình như sắp không kiềm được nữa, Triệu Chính Bình cũng tính là hiểu chuyện đứng dậy nói.

“Đi thôi, về thôi.”

“Chậc, ta muốn nói mấy người này, nên thuận theo tự nhiên, người là sắt, cơm là thép, không ăn cơm một bữa cũng đói đến hoảng, cũng không biết Phật môn nghĩ gì, không cho người ta ăn thịt.”

“Đúng vậy, những người này không ăn thịt sao mà được, giới luật Phật môn nên sửa lại nha.”

“Cút.”

Mọi người thuận miệng nghị luận, sau lưng lại truyền đến tiếng Giác Tâm điên cuồng giận mắng.

Hai mắt hắn đỏ bừng nhìn chằm chằm vào đám đệ tử của Đạo Nhất tông đang rời đi, đợi bọn hắn triệt để rời đi hết, Giác Tâm mới nhìn một đám đệ tử Phổ Đà tự trước mắt.

Chỉ thấy, lúc này đã có đến ba, bốn trăm người phật tâm đã vỡ nát hết, đến mức những người còn lại, trên phật tâm đều ít nhiều đã xuất hiện các vết nứt ở mức độ khác nhau.

“Phổ Đà tự ta rốt cuộc đã tạo nghiệt gì đây.”

Mịa nó để cho các ngươi đến giám thị Đạo Nhất tông, các ngược lại tốt rồi, mới qua mấy ngày thôi, phật tâm của mình cũng làm mất luôn.

Thật sự là bội phục.

“Đều chạy về chủ tự cho ta đi.”

Tức giận quát một tiếng, thật xấu hổ mất mặt.

Phật tâm phá toái, hắn cũng không biết bây giờ làm sao, trước tiên để bọn hắn tu dưỡng vậy, đối với Giác Tâm, hắn kéo theo tâm trạng mệt mỏi lết người đến chủ tự.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right