Chương 337: Xem Kim Chung Tráo Của Phật Môn Ta Đây
Nghe thấy Từ Kiệt quở trách, Triệu Chính Bình bĩu môi nói.
“Được rồi, những lời này từ miệng ngươi nói ra, chẳng có một chút sức thuyết phục nào hết.”
“He he.”
Nghe vậy, Từ Kiệt cũng không tức giận, người ngu ngơ một tiếng.
Sau khi đám người Từ Kiệt ra tay, hơn mười con trâurất nhanh chóng đã bị xử lí sạch sẽ.
Hiện tại hình như những thứ công việc cực nhọc bẩn thỉu này đã không cần Diệp Trường Thanh động tay, Từ Kiệt và Triệu Chính Bình tuyệt đối là dân chuyên nghiệp.
Hơn nữa còn không thấy mệt, những đệ tử khác đều muốn đến giúp một đỡ chút, nhưng mà ngay cả tư cách cũng không có.
Dựa theo lời Từ Kiệt mà nói, là do mấy tên kia tay chân vụng về, tới giúp cũng chỉ thêm phiền, lại nói, không có việc gì đi gần Trường Thanh sư đệ gần thế làm gì, muốn lừa cơm ăn sao?
Nghỉ ngơi một mạch đến lúc sắp tới giờ ăn cơm chiều mới bắt đầu, Diệp Trường Thanh đi đến nhà bếp, bắt đầu nấu nướng.
Thịt trâuđã dựa theo yêu cầu của hắn được rửa sạch sẽ, cắt gọn, lại thêm vào các gia vị khác.
Buổi trưa hôm nay ăn thịt trâutrụng Tứ Xuyên đi.
Bởi vì dùng thịt trâubình thường nấu, không phải là yêu thú, cho nên công dụng của món ăn chắc chắn là giảm đi.
Cùng là một tay nghề như cũ, nhưng nguyên liệu không giống, vậy công dụng chắc chắn cũng sẽ có sự chênh lệch.
Đương nhiên mùi vị vẫn giống nhau.
Hơn nữa, đối với chúng đệ tử mà nói, công hiệu của nguyên liệu nấu ăn cũng không xếp vào hàng quan trọng lắm, có thì càng tốt, không có cũng vẫn ăn được.
(Bò trụng Tứ Xuyên, thơm ngon, chất thịt tươi non, có công hiệu tăng cường kinh mạch, đẳng cấp trước mắt là hoàn mỹ)
Cũng không phải là một món ăn quá phức tạp, thêm nữa Diệp Trường Thanh cũng đã nắm giữ cấp bậc hoàn mỹ.
Bắt đầu thực hiện, lúc Diệp Trường Thanh ở trong phòng bếp nấu cơm trưa, bên ngoài viện, một đám đệ tử đã đến đông đảo đứng tại chỗ đánh nhau kịch liệt.
Mà lần này, những đệ tử Phổ Đà tự buổi sáng nay cũng tham gia vào.
Bọn họ đã sớm đến đứng chờ, Từ Kiệt cũng nói nguyên tắc cho bọn họ.
Đệ tử tạp dịch, đệ tử ngoại môn, đệ tử nội môn, chấp sự, chưởng lão, đều có chiến trường riêng của mỗi người.
Đệ tử ngoại môn chỉ có thể tranh đoạt cùng đệ tử ngoại môn, không được xuất thủ đối với đệ tử đẳng cấp khác.
Quy định cũng không phức tạp, những đệ tử Phổ Đà tự này cũng nghe hiểu rất nhanh.
“Ngược lại cũng rất công bằng.”
“Đệ tử ngang cấp cạnh tranh, nói thế nào hẳn cũng là chia năm mươi năm mươi.”
Quy tắc thế này, làm cho lòng tin của các đệ tử Phổ Đà tự tăng lên nhiều, không dám nói chắc chắn thắng đệ tử Đạo Nhất tông, có điều chia năm mươi năm mươi hẳn là có thể làm được.
Cho nên, thấy như vậy cũng không phải là không có cơ hội ăn cơm nha.
Có điều cách nghĩ như vậy cũng không thể kéo dài được bao lâu, sau khi mọi người ra tay đánh nhau, chúng đệ tử của Phổ Đà tự trong nháy mắt ngây ngẩn cả người.
Bởi vì mẹ nó chứ thủ đoạn của những người này quả thật là bẩn.
Nhất là đệ tử của Thần Kiếm Phong, ngoại trừ việc không làm trái quy củ thì nói ra chính là không từ thủ đoạn nào.
Mấu chốt nhất vẫn là thuật pháp của đám người này, tại sao không giống như trong nhận biết của bọn họ?
Chẳng hạn như hiện tại, một tên đệ tử nội môn của Phổ Đà tự vừa vặn gặp một tên đệ tử nội môn của Thần Kiếm Phong.
Không nói hai lời, tên đệ tử nội môn của Thần Kiếm Phong này đã đánh ra một chưởng.
“Con lừa trọc, xem Miên Chưởng của ta đây.”
Miên Chưởng? Chỉ là thuật pháp Hoàng cấp?
Đối với điều này, ngay từ đầu tên đệ tử của Phổ Đà tự này còn khịt mũi xem thường, quả thực là trò đùa, một thuật pháp Hoàng cấp, có thể có uy lực gì? Thế này là quá coi thường ta rồi.
Nhưng sau khi chưởng ấn hạ xuống, lại giống như sóng lớn che trời, trong nháy mắt bao phủ mọi thứ.
“Mịa nó cái này là Miên Chưởng?”
Miên Chưởng dạng gì có thể có uy lực cỡ này chứ? Quả thật là khủng bố.
Hơn nữa, sau khi thử xuất thủ ngăn cản, tên đệ tử Phổ Đà tự này thật sự bó tay rồi, hắn dùng thuật pháp Huyền vấp cũng vô dụng.
Trực tiếp bị Miên Chưởng đánh mất lực lượng.
“Hóa… Hóa cảnh…”
Cho đến bây giờ, tên đệ tử Phổ Đà tự này mới ý thức được Miên Chưởng mà tên này thi triển đã đạt đến cấp bậc Hóa cảnh.
Nhất thời hắn cũng không biết phải nói gì.
Đầu tiên, trên đời này mẹ nó có người nào lại bị thần kinh dùng thời gian dài đi tu luyện một môn thuật pháp Hoàng cấp chứ? Còn tu luyện đến hóa cảnh.
Cái này rõ ràng là nỗ lực cùng kết quả thu được không tỉ lệ thuận với nhau.
Thuật pháp Hoàng cấp, bởi vì đẳng cấp bị giới hạn, uy lực có hạn, ngươi có thời gian đi nghiên cứu một môn thuật pháp Hoàng cấp, vì sao lại không đi tu luyện luôn một môn thuật pháp Địa cấp đi?
Chỉ sợ là cái này dù là tu luyện chỉ tới cảnh giới đại thành, uy lực so với Miêu Chưởng ở cấp bậc hóa cảnh cũng thắng tuyệt đối, hơn nữa còn không phải là chỉ hơn một chút đâu.
Đệ tử của Phổ Đà tự này đương nhiên không biết, tuy rằng Miên Chưởng uy lực có hạn, có điều lúc tranh đoạt ăn cơm lại dùng rất tốt nha.
Một chưởng đánh ra, tên đệ tử Phổ Đà tự này liền bị khống chế, lúc này tên đệ tử Thần Kiếm Phong kia mỉm cười.
“Chỉ như này? Ngay cả thuật pháp hóa cảnh cũng không có, còn muốn tranh cơm ăn?”
“Ngươi…”
Mịa nó ta ăn cơm, cùng với thuật pháp cấp bậc hóa cảnh có quan hệ gì? Trên quy định cũng không nói không có thuật pháp hóa cảnh thì không được ăn cơm mà.
Đích thật là không có cái quy định này, nhưng lúc này nhìn vào chiến trường, phàm là người có cơ hội đoạt được vị trí, thuật pháp thi triển ra đều không ngoại lệ đều đã đạt đến cấp bậc hóa cảnh.
Các loại Miên Chưởng, Triền Thủ, Lưu Quang Bộ, cứ có một cái thì tính một cái, mẹ nó đều là cấp bậc hóa cảnh.
Thuật pháp bậc hóa cảnh ngày bình thường rất khó gặp, ở nơi này của Đạo Nhất tông lại giống như trở thành thứ đồ chơi mà quân nhân chuẩn bị vậy.
Trực tiếp nhìn đến ngơ người, những tên đệ tử Đạo Nhất tông này rốt cuộc là xảy ra chuyện gì, vì sao thuật pháp của mỗi người đều là cấp bậc hóa cảnh chứ?
Hơn nữa, mịa nó đều là Hoàng cấp.
Triệt để dùng thuật pháp để nghiền ép, lại thêm các loại thủ đoạn chơi bẩn, đệ tử Phổ Đà tự cũng trực tiếp sụp đổ.
Đương nhiên, cũng có một vài người ngoại lệ cho là mình thông minh, ta không phải đối thủ của đệ tử Đạo Nhất tông, được, vậy ta không tranh đấu cùng các ngươi nữa, ta đi tìm đệ tử của am Khô Mộc đánh.
Quả hồng mềm nắn rắn buông thôi, đánh không lại Đạo Nhất tông các ngươi, chẳng lẽ lại còn không đánh lại am Khô Mộc sao?
Cho nên, có một tên đệ tử ngoại môn của Phổ Đà tự nhanh chóng chủ động tìm đến đệ tử am Khô Mộc, tu vi hai người tương đương, có điều tên đệ tử Phổ Đà tự này lại vô cùng tự tin.
“Sư muội, bữa cơm này vẫn nên để cho ta đi.”
Hắn nhìn tiểu ni cô cười hì hì nói, nghe vậy, sắc mặt đệ tử am Khô Mộc này cũng bình tĩnh, trong miệng trầm giọng nói.
“Đánh qua mới biết được chứ, xem chiêu.”
Dứt lời, đệ tử am Khô Mộc này chủ động tấn công, mà đệ tử Phổ Đà tự thì tự tin cười một tiếng.
“Vô dụng thôi sư muội, ngay cả phòng ngự của ta ngươi cũng không thể phá nổi đâu, nhìn Kim Chung Tráo của Phật môn ta… Aaa…”
Một vầng ánh sáng màu vàng óng ánh của Phật lực hiện ra quanh thân.
Kim Chung Tráo, thuật pháp phòng ngự Chí Cao của Phật môn, dễ học khó thành.
Muốn nhập môn, cơ bản không có gì khó, nhưng mà muốn tu luyện tới cảnh giới đại thành, thậm chí là viên mãn đều rất khó khăn.
Thế nhưng năng lực phòng ngự thật sự là biến thái, cho nên, đệ tử Phổ Đà tự đa số mọi người đều tu luyện môn thuật pháp này.
Nhưng mà, Kim Chung Tráo này dù đã chân thật thi triển ra rồi, có điều chưa nói hết lời thì tên đệ tử này đã hét thảm một tiếng.
Nhìn lại đệ tử am Khô Mộc, ánh mắt lạnh đi, tay phải kết chưởng, bắt lấy mệnh môn, trong miệng khẽ nói.
“Long Trảo Thủ.”
“Aaa… Buông tay, sư muội, buông tay đi.”
Mẹ nó, Long Trảo Thủ cấp bậc viên mãn, hơn nữa, mịa nó ngươi chụp vào vị trí kia… vừa vặn đúng là tử huyệt của Kim Chung Tráo cấp bậc nhập môn.