Chương 338: Các Ngươi Làm Cái Gì Đấy

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,456 lượt đọc

Chương 338: Các Ngươi Làm Cái Gì Đấy

Dễ dàng phá giải Kim Chung Tráo của Phật môn, đệ tử am Khô Mộc này âm thầm gật đầu.

“Quả nhiên sư tỷ nói không sai, Long Trảo Thủ này đúng là thần thuật.”

Khinh miệt liếc đám đệ tử Phổ Đà tự đang kêu khóc oa oa rồi cười khẩy rời đi.

“Kim Chung Tráo? Chỉ có vậy?”

“Ngươi… ngươi không nói võ đức.”

“Có thể ăn cơm là được rồi.”

Võ đức với không võ đức gì chứ, đệ tử am Khô Mộc thèm lâu như vậy, lúc này nào còn để ý đến mấy chuyện đó, chỉ cần có thể khiến cho mình được ăn cơm, đừng nói là Long Trảo Thủ, mà ngay cả Liêu Âm Cước cũng được luôn.

Dễ dàng giải quyết đệ tử Phổ Đà tự này, có lẽ bởi vì thắng lợi vừa rồi khiến cho lòng tin của tiểu ni cô này dâng cao.

Ngay sau đó gặp phải đệ tử Thần Kiếm Phong, tiểu ni cô không nói hai lời xông lên.

“Sư huynh, đắc tội rồi.”

Ngay cả Kim Chung Tráo của Phật môn cũng không làm gì được mình, bữa cơm hôm nay, nàng ta ăn chắc rồi.

Mà đệ tử Thần Kiếm Phong thấy vậy thì sững sờ, không phải chứ, sao đột nhiên lòng tin của tiểu ni cô này lại tăng cao vậy?

Không hợp thói thường chút gì, nổi điên rồi hả?

Nhưng không đợi hắn ta suy nghĩ nhiều, tiểu ni cô đã thi triển ra một chiêu Long Trảo Thủ, cánh tay nhanh như chớp điện giơ ra chụp lấy, trên mặt nở nụ cười thành công.

“Chắc rồi.”

Mệnh môn bị bắt lấy, như vậy kết quả đã quá rõ ràng, lại giải quyết được thêm một tên.

“Chắc? Chắc cái gì?”

Chỉ là nghe vậy, đệ tử Thần Kiếm Phong này nghi ngờ không thôi, không phải chỉ là bắt được một cái thôi à, vậy mà chắc? Chắc cái quái gì?

Nhưng tiểu ni cô không biết những điều này, cười hì hì nói.

“Sư huynh, thắng bại đã phân, ngươi đầu hàng đi, sư muội không muốn ra tay độc ác.”

Hả???

Liếc nhìn khuôn mặt tràn đầy tự tin của tiểu ni cô, lại nhìn nơi mệnh môn, đệ tử này chẳng hiểu ra sao, cuối cùng lắc đầu nói.

“Mặc dù ta không biết ngươi lấy tự tin từ đâu ra, nhưng những thủ đoạn này, Ngọc Nữ Phong đã dùng từ lâu rồi.”

Nói rồi trực tiếp thi triển Tỏa Dương Công, không cần phải nói, vẫn là trình độ thượng thừa.

Sau đó, tiểu ni cô này chỉ cảm thấy mệnh môn vốn bị mình bắt trong tay đột nhiên không thấy tăm hơi.

Không còn cảm nhận được chút sự tồn tại nào nữa, hoàn toàn trống rỗng.

Trong đôi mắt to đẹp tràn đầy nghi ngờ.

“Đi đâu rồi?”

Mẹ nó gặp ma à, mới vừa rồi còn bị mình nắm chặt trong tay, vậy mà chớp mắt cái đã không thấy đâu?

“Sư muội, nếu như át chủ bài của ngươi chỉ có như thế, vậy sư huynh chỉ có thể nói một câu xin lỗi, ngươi vẫn không có duyên với bữa cơm này.”

“Triền Thủ.”

“Đừng… sư huynh đợi đã…”

Lúc này, tiểu ni cô đã bị một chiêu triền thủ không chế.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right