Chương 352: Chạy Trốn Khỏi Đại Sư

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,275 lượt đọc

Chương 352: Chạy Trốn Khỏi Đại Sư

Những con Yêu thú ở Hổ Lĩnh sắp đến Phật quốc, biết được tin tức này, khuôn mặt của Thanh Thạch tràn đầy vẻ phấn khích, điều này đại biểu cho việc bọn họ sẽ có thêm một con Yêu Vương khác.

Chỉ là đối với cái này, Hồng Tôn cong môi không vui nói.

“Thứ tới không phải là Yêu Vương.”

“Không phải Yêu Vương? Đó là ai?”

“Sát Hổ.”

“Sát Hổ?”

Con hổ ngu ngốc lần trước ngươi câu bị lệch đó.”

“Là nó…”

Đối với Sát Hổ, đám người Hồng Tôn vẫn còn chút ấn tượng, dù sao một Nguyên Yêu có thể thoát khỏi tay của nhiều người như vậy, thực sự cũng chỉ có một mình Sát Hổ mới làm được.

Biết được chuyện Hổ tộc không phái Yêu Vương tới mà chỉ là một con Nguyên Yêu, Thanh Thạch trong giây lát mất đi sự hứng thú.

“Những con súc sinh này sớm đã có sự phòng bị.”

Trương Thiên Trận đứng ở một bên nói, Nghe vậy, Bách Hoa Tiên Tử mỉm cười nói.

“Bị thiết kế nhiều lần như vậy, không có phòng bị mới là lạ.”

“Không sao, không có Yêu Vương thì không có đi. Lần trước ta để cho con hổ ngu xuẩn kia chạy mất, lần này nhất định phải hạ gục nó, Thanh Thạch.”

“Đừng lo, xem ta.”

“Khi nào sẽ đến?”

“Ngày mai.”

“Tốt.”

Thời gian ước định theo thỏa thuận sẽ là vào ngày mai, địa điểm ở bên ngoài Phật quốc, lúc này đám người Hồng Tôn lập tức bố trí, trực tiếp giăng lưới bày thiên la ở xung quanh.

Lần này, tuyệt đối không để tên Sát Hổ trốn thoát.

Một ngày trôi qua nhanh chóng, đến ngày thứ hai, bên ngoài Phật quốc, đệ tử Đạo Nhất tông đã sớm mai phục tứ phía, chuẩn bị kỹ càng mọi thứ.

Ba người Hồng Tôn, Thạch Tùng và Trương Thiên Trận đứng trên không trung, bên cạnh là Sát Hổ.

Vì để đề phòng vạn nhất, Hồng Tôn thậm chí còn mang theo Hắc Hổ, sao đó vào lúc này cũng căn dặn.

“Biết làm gì như thế nào rồi chứ?”

“Chủ nhân yên tâm, Tiểu Hắc hiểu rõ, đến thời điểm nhất định sẽ bảo vệ bọn họ an toàn.”

Mục đích của việc đưa Hắc Hổ đến đây là để khiến Sát Hổ buông lỏng cảnh giác và tạo cơ hội cho Thanh Thạch.

Đối với việc trở về Hổ Lĩnh, Hắc Hổ Yêu Vương đã hoàn toàn từ bỏ, Hắc Hổ Yêu Vương trước đây đã chết, hiện tại trên thế giới này chỉ còn lại Thần Thú bảo vệ Thần Kiếm phong, Tiểu Hắc.

Ngay khi đang nói chuyện, một nhóm Yêu thú xuất hiện ở cuối tầm nhìn, là nhóm của Sát Hổ.

Vừa thấy vậy, Thạch Tùng khẽ cau mày nói.

“Sao lại ít như vậy chứ?”

Đếm hết cũng chỉ hơn trăm con, Hổ Lĩnh này đúng là keo kiệt.

Ngay sau đó, Sát Hổ cùng với một nhóm Yêu thú xuất hiện trước mặt Hồng Tôn, nhìn thấy Sát Hổ, Hắc Hổ Yêu Vương lập tức gầm lên.

“Sát Hổ, cứu ta.”

Diễn còn giống như thật, Sát Hổ thấy vậy cũng cung kính hành lễ.

“Yêu Vương, ta tới rồi đây.”

Nói xong, ánh mắt của hắn chuyển sang nhìn Hồng Tôn và ba người còn lại.

“Hồng Tôn phong chủ, ngươi có thể thả yêu thú ra rồi đó?”

Ánh mắt của hắn tràn đầy cảnh giác, Sát Hổ vừa dứt lời, một cái móc câu lớn đột nhiên từ phía dưới trong rừng cây bắn ra.

Trong nháy mắt, Sát Hổ phản ứng cực nhanh, chộp lấy bên cạnh một con Yêu thú ở bên cạnh chắn trước mặt.

Sau đó, móc của Thanh Thạch tóm lấy con Yêu thú và kéo nó xuống.

“Quả nhiên có bẫy.”

Trên đường đến đây, Sát Hổ đã đoán trước được kết quả như vậy nên đã chuẩn bị đầy đủ rồi.

Hắn không có cách nào có thể từ chối mệnh lệnh của Bá Hổ, vì vậy Sát Hổ chỉ có dự định sống sót quay trở về Hổ Lĩnh là được rồi.

Đối với việc giải cứu hai đại Yêu Vương Bạch Hổ và Huyết Hổ, Sát Hổ xưa nay không hy vọng xa vời đến mức đó, bởi vì chuyện này căn bản là chuyện không thể làm được.

“Thanh Thạch, ngươi câu sai đứa rồi.”

Bên dưới, giọng nói của Bách Hoa tiên tử truyền đến, Thanh Thạch móc về không phải là Sát Hồ mà là một yêu thú khác.

“Ta biết rồi, con mẹ nó, con hổ ngu xuẩn này sao lại phản ứng nhanh như vậy chứ?”

Tức giận trả lời một câu, đây đã là lần thứ mấy rồi, con hổ ngu ngốc nhất định có vấn đề.

Một bên khác, ba người Hồng Tôn cũng không ngồi yên, họ lập tức xuất thủ lao thẳng về phía Sát Hổ.

Về phần Sát Hổ lại càng nhanh hơn một bước, trước tiên là sau khi nó thành công tránh được móc câu của Thanh Thạch cũng không hề dừng lại mà lại xoay người bỏ chạy.

Tốc độ nhanh đến mức ngay cả Hồng Tôn cũng không nói nên lời.

“Chặn nó lại.”

Chỉ là một con Nguyên Yêu thôi mà lại có thể chạy nhanh như vậy, quả thật khác người mà.

Phía trước, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt, Liễu Sương, Lục Du Du và các đệ tử khác đã chặn đường.

Có thể nói, tình huống hiện tại của Sát Hổ chính là không có lối thoát, huống chi bản thân nó cũng chỉ là một con Nguyên Yêu, cho dù người đến là một con Yêu Vương đi chăng nữa thì cũng đừng mong nghỉ cơm chạy thoát.

Kiếm khí từ khắp nơi đánh tới, nhưng trong mưa kiếm đầy trời đó, Sát Hổ vẫn có thể tránh trái tránh phải, bất ngờ tránh được cơn mưa kiếm đầy trời một cách chính xác.

“Mẹ kiếp…”

Hồng Tôn và ba người khác ở phía sau nhìn đến ngơ ngẩn cả người, mẹ nó cái này còn có thể làm được à?

“Dùng trận pháp.”

Nghiến răng nghiến lợi cắn một cái, Hồng Tôn lạnh giọng hét lên, Trương Thiên Trận nghe vậy cũng không chút do dự mà trực tiếp ném ra mấy trận pháp cấp chín.

Trong nháy mắt trận pháp bao trùm lên người Sát Hổ, tên này tựa hồ hoàn toàn không bị ảnh hưởng, trực tiếp cứ thế mà lao ra ngoài.

Cmn, trận pháp cũng dùng không được.

“Đuổi theo, phải bắt cho bằng được.”

Thạch Tùng giận dữ hét lên, tốc độ lại nhanh hơn một chút.

Ba tên Thánh cảnh truy kích nhưng tốc độ của Sát Hổ thế mà cũng không thua kém gì so với tốc độ của ba người Hồng Tôn.

“Con mẹ nó, hôm nay nhất định phải bắt được con nghiệt súc chết dẫm này.”

Thấy rằng Sát Hổ đã có thể trốn thoát dưới sự truy đuổi của ba người Hồng Tôn, đám người Triệu Chính Bình cũng ào ào xuất thủ.

Bọn họ thì chặn trước mặt Sát Hổ, công kích của mấy người đánh tới đúng như dự đoán, nhưng phía Sát Hổ khi nhìn thấy cũng không có ý định dây dưa.

Tốc độ nhanh như chớp ban đầu tại thời khắc này lại tăng lên nữa.

Sau một vài lần lóe chuyển xê dịch, tất cả các đòn tấn công của bọn người Triệu Chính Bình đều bị nó né tránh được.

Sau đó, khi mấy người còn muốn xuất thủ, Sát Hổ đã xuất hiện trước mặt bọn họ, sau đó như thể có thuật dịch chuyển tức thời, trực tiếp vượt qua sự cản trở của đám người Triệu Chính Bình.

“Cái này mịa nó là cái quái gì đây…”

Từ Kiệt trực tiếp bị làm cho ngây người nhìn, vừa rồi chỉ mới trong nháy mắt, Sát Hổ đã biến mất, sau đó lao ra khỏi vòng vây.

“Huyết mạch thần thông sao?”

Triệu Chính Bình nỉ non nói, vừa rồi Sát Hổ hẳn là đã thi triển huyết mạch thần thông, mà còn là một huyết thống thần thông rất quý hiếm.

Không chỉ đám người Triệu Chính Bình bị làm cho sững sờ ngây người tại chỗ, mà ngay cả Hắc Hổ phía sau cũng là nhìn đến mức trợn mắt há hốc mồm.

Về phần Sát Hổ, nó tự nhiên biết rõ hơn ai hết, khi ở Hắc Hổ Uyên thì nó đã làm việc dưới trướng một con chó săn rồi.

Trong một thời gian dài, Sát Hổ đã tạo cho Hắc Hổ Yêu Vương một cái ấn tượng rằng hắn ta chỉ là một tên phế vật.

Sức chiến đấu không mạnh nhưng hắn rất giỏi nịnh bợ, nhưng ai có thể ngờ rằng tên này lại có tốc độ như vậy, quả thực là kinh người.

Với tốc độ mà Sát Hổ vừa bộc phát, Hắc Hổ Yêu Vương chỉ có thể cảm thấy xấu hổ.

Một loạt các cuộc tấn công liên tục nổ ra xung quanh Sát Hổ, mà nó ngay trong tình huống trước chắn sau theo đuổi này điên cuồng bỏ chạy.

Trong mắt tràn đầy sự kinh hãi, tóc gáy dựng đứng, trong miệng không ngừng kêu la thảm thiết.

“Ta sắp chết, ta sắp chết chắc rồi……”

Thực sự là mỗi bước đi đều là bờ vực của cái chết, chỉ cần đi sai một bước, vậy thì đoán chừng ở ngay tại chỗ này phải viết di chúc rồi.

Nhưng chính vì không muốn chết cho nên tên này mới điên cuồng xông ra ngoài.

Thanh Thạch vung ra nhiều cái móc câu, nhưng chẳng những bị Sát Hổ né được mà còn bị nó dùng những con Yêu thú khác chặn lại.

“Đuổi theo, hôm nay lão phu nhất định phải bắt được con nghiệt súc này.”

Thấy không thể bắt được Sát Hổ, Hồng Tôn vô cùng tức giận, đã chuẩn bị kỹ càng như vậy dù thế nào cũng không thể để nó chạy thoát.

Nói xong, cơ thể của Hồng Tôn đột nhiên dâng trào một cỗ sức mạnh pháp tắc, đây là sức mạnh mà chỉ những kẻ mạnh trong Thánh giả mới có thể lĩnh hội được.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right