Chương 353: Đại Hoàng Quát Tháo
Lực lượng pháp tắc so với linh lực thiên địa còn cao cấp hơn.
Cho nên đối với tu sĩ nhân loại thì chỉ có cường giả đạt Thánh cảnh mới có thể lĩnh ngộ được, đây cũng là một trong những biểu tượng của cường giả Thánh giả.
Đồng thời để có thể nắm giữ được sức mạnh pháp tắc, thực lực tăng thêm tuyệt đối là cực kỳ khủng bố.
Lúc này, Hồng Tôn đang thi triển nhanh Pháp Tắc gia tăng tốc độ và nhanh chóng lao về phía Sát Hổ.
Nhưng mà cho dù như vậy, khoảng cách giữa hai người vẫn ngày càng được nới rộng, khiến Hồng Tôn nhìn đến trợn tròn mắt.
Ngay cả Pháp tắc gia tăng tốc độ cũng không đuổi kịp?”
Thực sự con mẹ nó giống như chó vậy, đợi một chút, chó sao?
Hồng Tôn giận dữ chửi bới, nhưng vừa dứt lời liền phát hiện bên cạnh Sát Hổ đột nhiên xuất hiện một con chó lớn màu vàng.
Đây chẳng phải là thú cưng của tiểu tử Trường Thanh sao?
Ai cũng không thể đuổi kịp tốc độ của Sát Hổ, lúc này lại bị Đại Hoàng đuổi theo.
“Sắp chết rồi, sắp chết rồi, sau khi trở về Hổ Lĩnh nhất định phải nghỉ ngơi cho thật tốt một chút.”
Vừa chạy, Sát Hổ vừa lẩm bẩm, để thoát thân, nó đã làm mọi cách nhưng may mắn là cuối cùng nó cũng thoát ra được.
Ngay tại lúc nó vừa mới thở phào nhẹ nhõm, bên cạnh đột nhiên truyền đến một giọng ngự tỷ dễ nghe.
“Đại lão hổ, ngươi chạy không thoát đâu.”
“Ha ha, Bản Hổ chưa từng gặp qua người nào chạy không thoát…… hử? Ai?”
Lúc đầu còn chưa định thần lại, Sát Hổ nói nửa chừng mới đột nhiên quay đầu nhìn lại, mới vừa rồi con mẹ nó là ai nói chuyện vậy? Ngay cả Đám người Hồng Tôn cũng không thể đuổi kịp hắn, đây là ai?
Nhìn thoáng qua liền phát hiện ra đó là một con chó lớn màu vàng đang thè lưỡi, mà thanh âm ngự tỷ dễ nghe đó cũng phát ra từ miệng nó.
“Ngươi… Ngươi là ai?”
“Ta là thú sủng yêu thích của chủ nhân.”
“Không phải, ngươi con mẹ nó làm sao đuổi kịp được vậy?”
“Dùng chân đuổi tới.”
“Cmn… .”
Bị Đại Hoàng dọa đến là hồn phi phách tán, cũng đúng lúc này, sau lưng truyền đến thanh âm của Hồng Tôn.
“Làm tốt lắm Đại Hàng, chặn nó lại.”
Nghe vậy, Đại Hoàng chớp mắt, lập tức một ngụm cắn mạnh vào chân Sát Hổ.
Một đòn không chút uy lực nào cũng đủ thành công làm trễ nải nhiều thời gian như vậy, mà Hồng Tôn đương nhiên sẽ không lãng phí cơ hội này, trực tiếp vung kiếm chém ra.
Đối mặt với lưỡi kiếm đáng sợ kia, Sát Hổ lập tức trong nháy mắt bị dọa sợ hãi đến lông tơ dựng đứng.
Một thanh đánh bay Đại Hoàng, một cái nghiêng người, xem như tạo ra một lối thoát nguy hiểm.
Nhưng trên lưỡi kiếm bí mật mang theo kiếm khí sắc bén, vẫn là khiến Sát Hổ bị thương.
“Con chó ngu ngốc.”
Hung ác nhìn về phía Đại Hoàng, đều là do con chó Đại hoàng này, nếu không nó đã không bị thương.
Tệ hơn nữa cũng bởi vì một chút chậm trễ này, Hồng Tôn đã đuổi kịp.
Đối mặt với cường giả của nhân loại cấp Thánh cảnh, dù chỉ trong tích tắc cũng đủ mất mạng.
“Chạy đi, nghiệt súc, chạy nữa đi xem nào.”
Cầm kiếm đi tới trước mặt Sát Hổ, Hồng Tôn cười lạnh nói.
Con mẹ nó ngươi thật sự có thể chạy mà, mấy lần ngươi đều có thể chạy thoát, lần này giăng lưới bố trí thiên la địa võng như vậy, ngươi còn có thể chạy thoát sao?
Thấy vậy, sắc mặt Sát Hổ trở nên khó coi, xem ra chỉ có thể sử dụng chiêu đó, nhưng chiêu đó thực sự quá không chắc chắn rồi.
Sát Hổ chưa bao giờ nói với bất kỳ ai về huyết mạch thần thông của mình kể cả với Hắc Hổ Yêu Vương.
Trên thực tế, huyết mạch thần thông của Sát Hổ căn bản không liên quan gì đến công kích và phòng thủ, mà là huyết mạch thần thông hiếm có nhất của hệ không gian.
Với thực lực tu vi hiện tại của nó thì có thể liên tục thực hiện các bước nhảy không gian với cự li ngắn và đó cũng là lý do tại sao tốc độ của Sát Hổ nhanh như vậy.
Ngoài ra, Sát Hổ còn có một con át chủ bài, đó chính là xé rách không gian và thực hiện những cú nhảy không gian đường dài.
Nó giống như sự hình thành dịch chuyển tức thời của nhân loại vậy.
Chỉ là đối với con át chủ bài này, cho đến nay Sát Hổ vẫn chưa thể hoàn toàn khống chế được nó, không thể khóa mục tiêu chính xác sau khi xé rách không gian.
Nói cách khác, một khi chiêu thức này được sử dụng, nơi nó được dịch chuyển đến là hoàn toàn ngẫu nhiên.
Vì vậy, trừ khi thực sự cần thiết, Sát Hổ sẽ không sử dụng chiêu thức này.
Nhưng bây giờ, nhìn đám Thanh Thạch, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận, Bách Hoa tiên tử và một nhóm đệ tử Đạo Nhất tông vây quanh hắn như vậy, Sát Hổ biết rằng hắn chỉ có thể từ bỏ.
“Con hổ ngu ngốc này thực sự biết cách chạy.”
Thanh Thạch vung vẩy cái móc lớn và nói với vẻ mặt chán nản.
Mẹ nó lưỡi câu của mình giống như móc không bao giờ trúng cái con hổ ngu ngốc này, mỗi một lần đều là sai một ly đi nghìn dặm, mỗi một lần đều bị bỏ lỡ.
“Lần này để ta xem nó chạy thế nào.”
Nghe mọi người nói, Sát Hổ nghiến răng huy động toàn bộ máu trong người.
“Cái này là do các người ép ta.”
Ngay lập tức, không gian xung quanh cơ thể của Sát Hổ bắt đầu từ từ biến dạng, Đám người Hồng Tôn nhìn thấy điều này trở nên lo lắng.
“Ngăn nó lại.”
Đây con mẹ nó là loại tình huống gì thế này, con hổ ngu ngốc này lại ẩn chiêu, thủ đoạn chạy trốn thoát của tên này giống như vô tận vậy.
Lúc này định xuất thủ đánh gãy huyết mạch thần thông của Sát Hổ, nhưng đáng tiếc, cuối cùng vẫn là chậm một bước.
Khi không gian xung quanh vặn vẹo, bóng dáng của Sát Hổ nhanh chóng biến mất tại chỗ, và các cuộc công kích của mọi người cũng bị hụp.
Lại để cho nó trốn thoát, nhìn Sát Hổ biến mất tại chỗ, sắc mặt đám người Hồng Tôn đều tái nhợt.
Mấy chục vạn đệ tử, trưởng lão cộng thêm năm vị Thánh giả của hai đỉnh phong cũng không ngăn được con yêu thú này, quả thực mất mặt.
“Đáng chết, con nghiệt súc này rốt cuộc là sao?”
Cho dù có là Yêu Vương cũng không khó giết như vậy.
Nghĩ về khoảng cách từ doanh trại gần biển đến Hổ Lĩnh, đám người Hồng Tôn đã giết không ít Yêu Vương nhưng chưa bao giờ gặp phải một con hổ như vậy.
Càng kỳ quái hơn chính là, con mẹ nó vẫn chỉ là một con Nguyên Yêu mà thôi.
Vậy mà lại không có cách nào có thể bắt được con hổ ngu ngốc này, mấy người bọn họ đều rất tức giận, nhưng cũng không thể làm gì được, hiện tại không biết con hổ ngu ngốc đã đi đâu.
Thánh niệm trải rộng, nhưng lại không có dấu vết nào của Sát Hổ cả.
“Lần sau, lần sau tuyệt đối không để nó chạy mất nữa.”
Hồng Tôn hung hãn nói, mọi người lập tức dẹp đường hồi phủ, đương nhiên những con Yêu thú đi theo Sát Hổ không chạy thoát được cho nên đều bị bắt sống.
Lại một lần nữa thất bại, nhưng Sát Hổ đã trốn thoát được, sau khi trải qua một cơn lốc đã tỉnh lại và thấy mình đang ở trong một căn phòng cổ kính.
Tâm trí anh vẫn còn hơi choáng váng, trong miệng lẩm bẩm không ngừng.
“Muốn bắt ta sao? Hừ, ngươi cảm thấy Hổ gia ta có thể sống được đến giờ này là vì cái gì? Nhưng đây là chỗ nào vậy?”
Sau khi quan sát tứ phía, không có ai khác trong phòng cũng không nhìn thấy cái gì kì lạ.
Sát Hổ định rời đi ngay lập tức.
Vừa đứng dậy, cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Tề Hùng bước vào.
Trong lúc nhất thời, một người một hổ bốn mắt nhìn nhau, Sát Hổ ngây ngẩn cả người, Tề Hùng cũng ngơ ngác ngẩn cả người.
“Cái này con mẹ nó là động phủ của ta phải không?”
Trong mắt tràn đầy nghi hoặc, Tề Hùng định trở về tu hành một thời gian sau khi hoàn thành công việc của tông môn, nhưng vừa mở cửa liền nhìn thấy một con hổ yêu.
Tề Hùng còn chưa kịp định thần lại, Sát Hổ đã dẫn đầu hành động.
Bởi vì tu vi của hai bên chênh lệch quá lớn cho nên nó căn bản không cảm giác được tu vi của Tề Hùng, nhưng hiện tại đã bị phát hiện, tự nhiên sẽ phải ra tay trước hơn nữa còn có thể thông qua huyết nhục khôi phục một ít thể lực.
“Nhân loại, ngươi là của ta.”
Nhìn thấy Sát Hổ đang lao thẳng vào mình, Tề Hùng cũng dần tỉnh táo lại sau đó trở nên tức giận.
Mẹ nó làm phản à? Những con Yêu thú và Tà Ma này thực sự là thật to gan lớn mật. Một thời gian trước không chỉ có Tà Ma không thể giải thích được đã xuất hiện trong chủ điện của Đạo Nhất tông, lần này thậm chí còn kỳ lạ hơn, con mẹ nó lại chạy tới động phủ của mình.