Chương 354: Sát Hổ Lịch Hiểm Ký
Nhìn thấy Sát Hổ tấn công mình, Tề Hùng vô cùng tức giận.
“Nghiệt súc to gan.”
“Ha ha, ngươi còn dám đánh trả?”
Nhìn thấy Tề Hùng ra tay, ánh mắt của Sát Hổ càng thêm sát khí, trong khi Tề Hùng tức đến thấu gan.
Đường đường là Tông chủ uy nghiêm của Đạo Nhất tông, dựa vào đâu ngay trong khoảng thời gian này lại bị các loại yêu ma quỷ quái nào cũng có thể xuất hiện ở Đạo Nhất tông chứ.
Là do phòng ngự của Đạo Nhất tông hắn quá yếu sao? Hay những con ác thú này đã đạt đến trình độ to gan lớn mật đến mức không sợ chết?
Tu vi cấp Thánh cảnh hoàn toàn bộc phát, cảm nhận được dao động linh lực đáng sợ từ trên người Tề Hùng, Sát Hổ lập tức dừng lại, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
“Con mẹ nó, Thánh giả …”
Hắn chưa từng nghĩ tới, nhân loại trước mắt hắn lại là cường giả cấp Thánh cảnh, không chút do dự, Sát Hổ lắc mình một cái, vượt qua Tề Hùng và lao ra ngoài.
Tốc độ nhanh đến mức khiến Tề Hùng không nói nên lời.
Chỉ là một con Nguyên Yêu, dưới sự cản trở của hắn thế mà lại có thể chạy trốn?
Sau khi hết khiếp sợ chính là rất tức giận, đã lọt vào địa bàn của Đạo Nhất tông còn dám nghĩ đến việc chạy trốn?
“Nghiệt súc, ngươi chạy không thoát.”
Hừ, chỉ với một mình ngươi còn muốn bắt ta sao?”
Tề Hùng nhanh chóng đuổi kịp, nhưng Sát Hổ không hoảng sợ chút nào, nói đùa à, cũng đã tiếp xúc Đám người Hồng Tôn nhiều rồi, mà Sát Hổ của hiện tại đối sự hiểu biết về việc chạy trối chết mà nói đã được nâng lên một tầng cao mới.
Năm tên Thánh giả vây công còn không bắt được hắn, chỉ với một mình Thánh giả ngươi thì sao có thể bắt được ta chứ?
Ta thừa nhận đánh không lại ngươi, nhưng nếu đã muốn chạy thì ngươi cũng ngăn không được.
Sát Hổ nghĩ vậy, một người một hổ nhanh chóng lao ra khỏi động phủ.
“Ha ha, bái bai ngài nhé.”
Thành công lao ra khỏi động phủ, đây gọi là gì? Trời cao mặc chim bay, biển rộng mặc cá nhảy, Thánh giả thì sao, chỉ có thể trơ mắt nhìn mình rời đi.
Sát Hổ tràn đầy tự tin, trong khi Tề Hùng ở phía sau nghe thấy điều này tức giận đến nghiến răng.
“Đều xuất thủ ngăn con nghiệt súc chết dẫm đó lại cho ta.”
Phản rồi, thật sự là phản rồi, nếu như hôm nay không hạ gục con nghiệt súc này, Đạo Nhất tông hắn còn mặt mũi nào mà tồn tại nữa.
Mà đối với cái này, nụ cười của Sát Hổ không giảm nói.
“Ai có thể ngăn cản ta? Vốn… …”
Hắn còn chưa nói xong, chỉ thấy từng người từng người Thánh giả phóng lên tận trời, còn có đông đảo các tu sĩ các cấp, trong chớp mắt vây chặt lấy Sát Hổ.
“Mẹ kiếp… Đây là nơi nào? Tại sao có nhiều cường giả Nhân loại như vậy?”
Vốn dĩ hắn tràn đầy tự tin, nhưng lúc này, Sát Hổ như chết lặng, số lượng này cũng quá nhiều rồi.
Chỉ riêng cường giả cấp Thánh cảnh cũng đã có hàng chục người rồi, cái này con mẹ nó rốt cuộc là nơi nào chứ?
Lúc này Tề Hùng cũng trầm mặc đi tới.
“Chạy đi, nghiệt súc, ngươi chạy nữa đi, to gan lớn mật dám xông vào động phủ của ta.”
“Xin hỏi vị tiền bối này là?”
“Ta tên Tề Hùng”
Tề Hùng? Tông Chủ của Đạo Nhất tông? Thì ra đây là… Đạo Nhất tông sao?
Trong nháy mắt, Sát Hổ chỉ cảm thấy da đầu tê rần, con mẹ nó chạy đâu không chạy lại chạy tới Đạo Nhất tông làm gì, vậy nên làm cái gì bây giờ?
Cái này không phải là trực tiếp đưa người đến sào huyệt của người ta sao.
“Tiểu tử thối, hôm nay bổn tọa sẽ không để cho ngươi lưu lại, bắt hắn cho ta.”
Với mệnh lệnh của Tề Hùng, đông đảo đệ tử ào ào hành động, thấy vậy, Sát Hổ không dám do dự, trực tiếp thi triển huyết mạch thần thông của mình.
Tuy rằng huyết mạch này mỗi lần sử dụng đều sẽ tạo thành thương tổn cực lớn, khôi phục rất lâu, nhưng bây giờ không dùng không được.
Không gian xung quanh bắt đầu biến dạng, Tề Hùng thấy vậy liền ra tay nhưng vẫn để Sát Hổ trốn thoát.
Nhìn Sát Hổ biến mất tại chỗ, Tề Hùng sửng sốt trong giây lát, trên khuôn mặt Ngô Thọ, Điền Nông cùng những cường giả Thánh cảnh khác của Đạo Nhất tông cũng có biểu cảm kỳ lạ.
“Tên này vậy mà lại có thần thông hệ không gian?”
“Hẳn là huyết mạch thần thông, nhưng cho nên có chút quan hệ với hệ không gian.”
“Chạy, một con Yêu thú nhưng bằng cách nào đó đã đột nhập vào động phủ của Tề Hùng, mà còn dưới sự bao vây của Tề Hùng và đông đảo cường giả của Đạo Nhất tông vậy là nó lại có thể trốn thoát.
Điều này khiến Tề Hùng nuốt không trôi cục tức nhưng cũng không thể làm gì được.
Ngay cả khi dùng Thánh niệm cũng không tìm thấy một tia khí tức của Sát Hổ, điều đó có nghĩa là nó đã chạy rất xa và không ở gần Đạo Nhất tông.
“Mẹ kiếp, tăng cường phòng ngự, ta không muốn nhìn thấy bất kỳ Tà Ma Yêu thú nào khác tiến vào tông môn.”
Cắn ra nói một câu, đây là Đạo Nhất tông, không phải là hậu hoa viên mà con Tà Ma Yêu thú nào có thể dạo chơi, Quỷ Vương trước đó đã khiến hắn tức đến muốn thổ huyết rồi.
Lần này lại có Yêu thú đến, vậy lần sau Yêu Vương cũng có thể đến sao?
Thực sự con mẹ nó quá kì lạ rồi.
Về phía Tề Hùng bên này ăn quả tức không nhẹ, còn về phái Sát Hổ, một lần nữa sử dụng huyết mạch thần thông của mình, trông ngày càng yếu đi.
Vào thời hoàng kim, Sát Hổ chỉ có thể sử dụng huyết mạch thần thông này nhiều nhất là ba lần.
Và, một khi đã đến lần thứ ba, ít nhất sẽ mất vài năm mới có thể hồi phục.
Tất nhiên, nếu có những thứ như có thiên tài địa bảo thì đó lại là một câu chuyện khác.
“Phù, làm ta sợ chết đi được. Đây là đâu?”
Lại một trận trời đất quay cuồng, khi Sát Hổ định thần lại, việc đầu tiên hắn làm chính là nhìn hoàn cảnh xung quanh.
Một căn phòng đơn sơ, nhưng cũng là nơi dành cho con người sao? Hắn cau mày.
Nhưng ngay sau đó, một giọng nói không thể giải thích được lọt vào tai, đang tìm kiếm âm thanh đó, Sát Hổ sững sờ tại chỗ.
Chỉ thấy Hắc Hổ Yêu Vương cưỡi trên người của Bạch Hổ Yêu Vương, lúc này ba hổ hai mặt nhìn nhau, Hắc Hổ cùng Bạch Hổ cũng nhìn về phía Sát Hổ.
“Bạch Hổ Yêu Vương, đại vương, sao các người lại tới đây?”
“A, ngươi làm sao vào được đây?”
Lập tức cũng là Bạch Hổ Yêu Vương thét lên kêu la thảm thiết, mà phía Hắc Hổ thì cũng không hiểu ra sao, cái tên Sát Hổ này không phải đang chạy trốn sao?
Tương tự như vậy, Sát Hổ rất nhanh cũng đã lấy lại tinh thần, cái quái gì vậy, Hắc Hổ Yêu Vương…
Cuối cùng cũng gặp được Hắc Hổ Yêu Vương, điều đó có nghĩa là nơi này là…
“Nơi này chắc không phải là Phật quốc chứ?”
“Ngươi nói đúng rồi.”
Hắc Hổ Yêu Vương vẻ mặt kỳ quái đáp lại, tên này làm sao vậy, không phải chạy trốn sao? Làm sao mẹ nó lại trở về rồi.
Xảy ra như vậy, lúc này có lẽ chính là tiếng kêu vừa nãy của Bạch Hổ Yêu Vương đã khiến cho đám đệ tử Đạo Nhất tông phụ trách canh gác chú ý.
Cánh cửa cạch một tiếng mở ra, đầu tiên người tới vừa vặn là hai người đệ tử nội môn của Thần Kiếm phong Trần Mục, theo sau đó còn có Lý Đại Chủy.
“Chuyện gì vậy?”
Lý Đại Chủy lớn tiếng chất vấn, nhưng lời còn chưa dứt, hai người bọn họ cũng sững sờ tại chỗ, nhìn về phía Sát Hổ trong phòng, hiển nhiên là bị sợ ngây người.
“Chết tiệt, là Sát Hổ…”
Lý Đại Chủy là người đầu tiên phản ứng ngạc nhiên kêu lên.
Trần Mục không chút do dự, lập tức một kiếm chém ra.
“Nghiệt súc, chạy đi đâu cho khỏi nắng.”
Thấy vậy, Sát Hổ lê lết tấm thân mệt mỏi cố hết sức né tránh.
Trong nội tâm tràn đầy vô tội, cái huyết mạch thần thông hôm nay bị làm sao vậy.
Đầu tiên truyền đến hang ổ của Đạo Nhất tông, sau đó quay trở lại Phật quốc nơi Đạo Nhất tông cư trú. Chuyện gì đang xảy ra ở đây? Chẳng lẽ thật sự là số mệnh đã an bài sao?
Đều có chút cảm giác lòng như tro nguội, bất quá bản năng khao khát được sống sót vẫn khiến trong lòng Sát Hổ dâng lên một tia hy vọng được sống.
Cho dù chỉ còn lại một cơ hội duy nhất hắn cũng sẽ không tin, chẳng lẽ mỗi một lần đều sẽ như thế này sao?
Mệnh ta do ta không do trời.
Ý nghĩ trong lòng dần dần trở nên kiên định, cùng lúc đó, Trần Mục xuất thủ cũng hấp dẫn sự chú ý của những đệ tử khác, vừa vặn cách đó không xa, hai người Diệp Trường Thanh và Từ Kiệt cũng đuổi tới.
Nhìn đến đám người Trần Mục, Lý Đại Chủy và Sát Hổ đánh nhau chí choé ở trong viện, Từ Kiệt sững sờ.
“Mẹ nó, cái tên hổ ngốc này tại sao lại trở về rồi?”
“Không biết nữa.”
Diệp Trường Thanh cũng là một đầu dấu chấm hỏi, cái tên này chuyên đi tìm đường chết sao?