Chương 355: Nhưng Làm Phật Tử

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,410 lượt đọc

Chương 355: Nhưng Làm Phật Tử

Chạy thì cũng chạy rồi, sao giờ còn quay lại chi nữa? Chẳng lẽ là không còn nơi nào để đi sao?

Diệp Trường Thanh nghi hoặc nhìn về phía Sát Hổ, mà Từ Kiệt lúc này cũng đã cầm kiếm xông lên, quản hắn có chuyện gì làm gì, trước cứ hạ được con hổ ngu xuẩn này đi rồi nói.

“Lần này xem ngươi còn trốn đi đâu nữa.”

Đối mặt với vòng vây của ba người Từ Kiệt, Sát Hổ vốn đã vô cùng yếu ớt, giờ phút này lại càng khó chống cự hơn.

Hơn nữa, theo thời gian trôi đi, ngày càng có nhiều đệ tử của Đạo Nhất tông bị thu hút chạy tới.

“Thế nào, làm sao thế? Mẹ kiếp, con hổ ngu si dốt nát kia?”

“Bắt lấy nó.”

“Con hàng này sao lại trở về rồi?”

“Ngươi quản nhiều như vậy làm gì, bắt nó trước rồi tính.”

Càng ngày càng nhiều đệ tử gia nhập hàng ngũ bao vây, cuối cùng ngay cả đám người Hồng Tôn cũng bị kích động, chưa đến nơi đã nhìn thấy Sát Hổ rơi vào vòng vây của rất nhiều đệ tử từ xa.

Hồng Tôn ngay lập tức trở nên vui vẻ vô cùng.

“Mẹ nó, còn có chủ động đưa tới tận cửa, Thanh Thạch, lần này ngươi cũng đừng câu sai nha.”

“Yên tâm đi.”

Thanh Thạch đứng ở một bên cũng mang ánh mắt kiên định, lần này nói gì cũng phải móc cho bằng được nó.

Ngay tại thời điểm Thanh Thạch lấy ra chiếc móc lớn, Sát Hổ mắt bản thân địch không lại, cho nên chỉ có thể dùng chút khí lực còn sót lại thi triển huyết mạch thần thông một lần cuối cùng.

Cùng lúc đó, một cái lưỡi câu lớn đúng như dự kiến bay đến, nhưng nó chỉ tình cờ lướt qua huyết mạch thần thông của Sát Hồ, sau đó trở về làm một chiếc móc câu trơ trọi.

Lại để tên hổ ngốc này chạy mất, Hồng Tôn tức giận nhảy dựng lên.

“Ngươi mịa nó câu chậm quá.”

“Vậy ngươi tới đi.”

“Con mẹ nó nếu ta biết làm thì cần ngươi làm mịa gì?”

Hồng Tôn thật sự tức giận, ngược lại không phải vì bị ảnh hưởng bởi chuyện chạy theo hổ ngốc chạy trốn, cùng lắm chỉ là một con Nguyên Yêu không hơn không kém. Nhưng hết lần này tới lần khác, hắn mấy lần làm cho nó chạy mất, lần này nó tự mình đưa tới miệng lại không hạ xuống được.

Điều này khiến Hồng Tôn cảm thấy như mình bị bỡn cợt vậy.

Rõ ràng lá hắn có ý chạy trốn, sau đó lại cố tình trở về, chính là muốn nói cho ngươi biết, cho dù ta tới cửa nhà ngươi, ngươi cũng không bắt được ta.

“Đáng chết.”

Hắn nghiến răng nghiến lợi thầm mắng, về phần Sát Hổ bên kia, hắn giờ phút này thật sự ngay cả khí lực cũng không còn.

May mắn thay, lần này nó không bị dịch chuyển đến lãnh thổ của con người, mà là đến một không gian bí ẩn.

Nhưng cụ thể là chỗ nào thì Sát Hổ của hiện tại đã không còn sức lực để ý nó đang ở đâu, lúc này nó chỉ muốn đánh một giấc thật ngon.

Mí mắt nặng trĩu đến nỗi hắn không thể mở ra được, và chẳng mấy chốc Sát Hổ chìm vào giấc ngủ sâu.

Vẫn không bắt được Sát Hổ, tức thì tức đấy nhưng mọi người cũng không có quá mức đi xoắn xuýt về vấn đề này.

Ngược lại là lão già Hồng Tôn, thế mà còn mịa nó còn có gan chủ động liên hệ tộc trưởng nhà Bá Hổ.

“Hồng Tôn, sao vậy?”

“Không phải ngươi nói phái người đi nói chuyện sao? Tại sao còn chưa tới?”

Hồng Tôn hỏi thẳng, mà đám người Diệp Trường Thanh đứng ở một bên đều ngây người, con mẹ nó còn có thể nói như thế à?

Ngay cả Bá Hổ ở phía bên kia của bức màn sáng của trận pháp cũng phải sửng sốt khi nghe thấy điều này.

“Hả? Bọn họ còn chưa tới sao?”

“Lão phu làm gì nhìn thấy có tên yêu thú nào đến từ Hổ Lĩnh tới giao nộp cái gì đâu? Bá Hổ, ngươi là cố ý trêu chọc lão phu sao?”

“Không có, ta thật sự là đã phái yêu đến mà?”

“Vậy sao ta không thấy?”

“Có thể là trên đường chậm trễ đi.”

“Yêu Vương ngươi phái tới là ai?”

“Ta không phái Yêu Vương tới.”

“Không có Yêu Vương sao? Vậy thì cũng khó trách, có lẽ trên đường đã xảy ra chuyện. Nếu như đã như vậy rồi, chi bằng tự mình phái một con Yêu Vương tới đây sẽ an toàn hơn. Nếu như có Yêu Vương phụ trách vậy thì có thể yên tâm rời khỏi Hổ Lĩnh đến Phật Quốc rồi?”

Khá lắm, nghe thấy điều này, Bá Hổ sửng sốt một lúc, nhưng những gì Hồng Tôn nói đi nói lại thì nghĩa rõ ràng chính là hắn vẫn phải phái Yêu Vương đến đó.

Vốn Bá Hổ định đồng ý, lại đột nhiên bị Trí Hổ Yêu Vương ngồi bên mở miệng nói.

“Không liên lạc được với Sát Hổ bọn họ, Hồng Tôn, ngươi không phải là đã hạ gục bọn họ rồi chứ?”

Bị Trí Hổ cắt ngang, Bá Hổ cũng nhận ra có điều gì đó không ổn, mẹ nó không đúng, làm sao vẫn chưa đến được Phật quốc chứ.

Nhìn Hồng Tôn với ánh mắt lạnh lùng.

“Hồng Tôn ngươi là có ý gì? Sát Hổ của Hổ Lĩnh ta đâu? Bị ngươi mang đi nơi nào rồi? Còn Huyết Hổ và Bạch Hổ đâu? Đạo Nhất tông ngươi rốt cuộc là có thành ý hay không.”

“Ta không hiểu ngươi đang nói cái gì, thành ý đương nhiên là có, nhưng ta cũng không có nhìn thấy yêu vật của ngươi từ Hổ Lĩnh đến.”

“Cái rắm, ta đã sớm phái bọn hắn đi, nhất định là đã bị ngươi hạ gục, Hồng Tôn, ta cảnh cáo ngươi, mau thả bọn hắn đi.”

Vốn là muốn ăn gian, nhưng ai biết, những Hổ vương này bây giờ cũng thông minh.

Thấy kế hoạch bại lộ, Hồng Tôn không nói nhảm, trực tiếp ngắt trận pháp.

“Ai, những con súc sinh này, nguyên một đám hiện tại cũng biến thành quỷ tinh hết rồi, không dễ đối phó.”

“Đổi lại thành ai cũng sẽ đề phòng thôi.”

Một bên khác, Diệp Trường Thanh im lặng không nói, đã bị chơi mấy vố rồi, Hổ tộc nếu không có chuẩn bị mới là lạ.

Hồng Tôn nơi này chỉ cảm thấy hơi thương tiếc, nhưng đối với Bá Hổ thì lại tức muốn nổ tung.

Nhìn bức màn máu biến mất, Bá Hổ giận dữ hét lên.

“Bắt nạt yêu vật quá đáng rồi, Đạo Nhất tông này quả thực quá khi dễ yêu vật rồi.”

“Tộc trưởng, bình tĩnh lại, bây giờ không phải lúc động thủ với Đạo Nhất tông.”

Mặt khác, Trí Hổ Yêu Vương trông rất bình tĩnh và cố gắng thuyết phục.

Kết quả như vậy, kỳ thật nó đã dự liệu từ lâu, còn về phía Sát Hổ và những Yêu thú bình thường khác, tổn thất thì cũng đã tổn thất rồi cho nên cũng không cần quá để ý.

“Ngươi nghĩ ta có thể nuốt trôi cục tức này sao? Cái đám Đạo Nhất tông này hoàn toàn không để Hổ Lĩnh chúng ta vào mắt.”

“Tôi phải liên lạc với Tề Hùng.”

“Tộc trưởng chờ đã, kỳ thật hiện tại có cơ hội đối phó với đám Đạo Nhất Tông.”

“Hả?”

“Đại Hội Vạn Phật.”

“Đại Hội Vạn Phật? Chuyện này có quan hệ gì với chúng ta?”

“Mỗi một lần diễn ra Đại Hội Vạn Phật, Phật môn ở Tây Châu đều sẽ phái người tới, đến lúc đó Phật môn cùng các Đại Tiên tông sẽ diễn ra một cuộc đại chiến, đến lúc đó chúng ta có thể thừa dịp lúc vắng mà vào.”

“Cho dù không thể ngăn được Đám Đạo Nhất tông nhưng Ác tâm thì vẫn có thể làm được.”

Nghe Trí Hổ Yêu Vương nói lời này, hai mắt Bá Hổ sáng lên.

Đúng vậy, bây giờ đánh Đạo Nhất tông không phải là lựa chọn sáng suốt, khi Đạo Nhất tông đối đầu với Phật môn, đến lúc đó Hổ Lĩnh lại đột nhiên xuất thủ …

Bá Hổ càng nghĩ càng cảm thấy khả thi, lập tức lửa giận tiêu tán rất nhiều, tán thưởng nhìn về phía Trí Hổ Yêu Vương nói.

“Không tệ nha Trí Hổ, không hổ danh là cố vấn của Hổ tộc ta.”

“Tộc trưởng quá khen rồi, đây là việc ta nên làm.”

Về phía Bá Hổ, hắn quyết định tạm thời nhẫn nhịn và đợi người của Phật môn từ Tây Châu đến. Mà ở một bên khác, khi những bí mật về nhà bếp của Đạo Nhất tông tiếp tục được lan truyền, ngày càng có nhiều cường giả từ Phổ Đà Tự kéo đến đây.

Hiện tại, hơn chục Thánh giả của Phổ Đà Tự đã trở thành khách hàng quen của nhà bếp, hơn nữa, vì để có thể dùng bữa, thái độ của họ đối với đám người Hồng Tôn quá mức thân thiết, như thể là huynh đệ.

Về phần Diệp Trường Thanh, Phật tử tự nhiên có ý của riêng mình, giống như bây giờ. Sau khi ăn cơm xong, Giác Tâm chủ động cùng Diệp Trường Thanh nói chuyện.

“Tay nghề của Diệp tiểu hữu thật khiến lão nạp khâm phục.”

“Phương trượng khách khí rồi.”

“Kỳ thực lão nạp xem Diệp tiểu hữu cùng ngã phật hữu duyên, nếu Diệp tiểu hữu nguyện ý, Phổ Đà ta tự nguyện tôn Diệp tiểu hữu thành Phật Tử, tất cả toàn bộ tài nguyên trong chùa mặc cho Diệp tiểu hữu sử dụng.”

Cướp người, cướp người trần trụi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right