Chương 356: Vong Tình Đa
Cùng ngã Phật hữu duyên? Nghe thấy lời này, Diệp Trường Thanh không nói nên lời, trong khi đó Giác Tâm vẫn đang luyên thuyên nói.
“Diệp tiểu hữu có thể có chỗ không biết, địa vị của Phật Tử trong Phật chúng ta rất cao quý, thậm chí ngay cả phương trượng ta cũng không sánh bằng. Chỉ có Phật Tổ chuyển thế mới có tư cách. Phổ Đà Tự của ta thành lập nhiều năm như vậy ngay cả bản thân lão nạp ta cũng chưa được phong thành Phật Tử đâu.”
Đối mặt với lời mời của Giác Tâm, Diệp Trường Thanh đã từ chối không chút do dự.
“Đa tạ hảo ý của phương trượng, thế nhưng ta đã là đệ tử của Đạo Nhất Tông, tuyệt đối không thể làm ra việc chuyển tông, về sau phương trượng đừng nói những lời này nữa, tránh cho Phong Chủ hiểu lầm và phá hủy mối quan hệ giữa hai giáo phái chúng ta, như thế không tốt chút nào.”
“Có thể… “
“Có thể cái rắm, cái tên lão lừa trọc nhà ngươi, Đạo Nhất tông ta nói mời các ngươi ăn cơm, ngươi còn muốn móc trộm người của bọn ta sao?.”
Lúc này, giọng nói của Hồng Tôn từ phía sau lưng truyền đến, trên mặt viết chữ ta đây khó chịu.
Thấy vậy, Giác Tâm ngượng ngùng cười một tiếng, trò chuyện thêm một chút rồi đứng dậy rời đi.
Phổ Đà Tự hiển nhiên không có khả năng thu phục Diệp Trường Thanh cho nên đối với cái này, Diệp Trường Thanh không có ý kiến gì.
Địa vị Phật Tử ở Phật môn vô cùng cao quý, nhưng địa vị của Diệp Trường Thanh ở Đạo Nhất tông cũng không tệ.
Nhìn thì có vẻ là đệ tử tạp dịch, nhưng trên thực tế cách đãi ngộ với Diệp Trường Thanh không khác gì đệ tử thân truyền.
Hơn nữa, tài nguyên tu luyện chưa bao giờ thiếu, bất luận là Hồng Tôn, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt hay những người khác, đều thỉnh thoảng cho mình rất nhiều tài nguyên tu luyện, chính là ăn không hết.
Hơn nữa, Diệp Trường Thanh cũng có cảm tình với Đạo Nhất tông, cho nên muốn hắn chuyển tông càng không có khả năng.
Có lẽ đó là lý do khiến hắn từ chối, hoặc có thể đó là do những gì Hồng Tôn ở phía sau lưng quyết tâm nói, dù sao trong tương lai những con lừa trọc trong Phổ Đà Tự thực sự không đề cập nói với Diệp Trường Thanh về việc thay đổi địa vị nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày, thời gian diễn ra Vạn Phật Hội ngày càng đến gần, cuộc cạnh tranh trong bếp cũng ngày càng khốc liệt.
Hiện tại nếu như ngươi không có chút bản lãnh, đừng nói là ăn cơm là mùi hương ngươi đều ngửi không thấy.
Vòng tròn tốt nhất của vị trí bên ngoài phòng bếp bây giờ mỗi lần đều là tranh đấu, thậm chí là vị trí của bức tường sân, nếu ngươi không đủ mạnh, ngay cả bức tường cũng không thể chạm được.
Không phải sao, lúc này, một đám đệ tử Phổ Đà Tự đang nằm trên tường sân, phía sau càng nhiều đệ tử vươn cổ điên cuồng hít lấy hít để.
“Không ngửi được.”
“Mẹ kiếp, ta ngửi thấy.”
“Thật sao?”
“Nó có mùi như thịt bò.”
“Ta đi thử một chút.”
“Ta không ngửi được.”
“Hít một hơi thật sâu và cảm nhận mùi thịt trâu thoang thoảng trong không khí bằng cả trái tim.”
Cách nơi ở của Đạo Nhất tông vài trăm mét, một số đệ tử ngửi thấy mùi thơm, trong lúc nhất thời hưng phấn kêu to.
Thấy vậy, những người khác xung quanh cũng không đành lòng tỏ ra yếu thế, mặt nín đến đỏ bừng, sau đó kích động kêu lên.
“Ta cũng ngửi thấy, hôm nay ăn ức trâu hầm.”
“Thơm quá.”
“Các ngươi mịa nó đến cùng là làm sao ngửi được, vì cái gì ta không thể ngửi thấy gì cả?”
“Dùng tâm mà cảm nhận.”
Những đệ tử này thực lực yếu nhất thuộc về một nhóm, cho nên đối với bọn họ cho dù là ngửi chút hương vị cũng là có chút xa xỉ.
Trong lúc rảnh rỗi, Diệp Trường Thanh bưng cốc trà lớn đi ra ngoài đi dạo, xa xa nghe được những đệ tử này kêu la, khóe miệng giật giật, con mẹ nó làm sao ngửi được thế?
Cách bếp mấy trăm mét mà vẫn có mùi thơm sao?
Không nghĩ ra, nhưng khi nhìn thấy Diệp Trường Thanh, rất nhiều đệ tử Phổ Đà Tự vội vàng lễ phép chào hỏi.
“Diệp sư huynh đi dạo.”
“Diệp sư huynh vất vả rồi.”
Nguyên một đám đều tỏ ra thái độ cực kỳ nịnh nọt, Diệp Trường Thanh gật đầu đáp lại, nhưng nhiều người như vậy, rất nhanh vẫn là chạy trối chết.
Bọn gia hỏa này, đối với các trưởng lão của Phổ Đà tự cũng không tôn trọng như vậy.
Mãi cho đến sau bữa ăn, nơi ở của Đạo Nhất tông mới trở lại vẻ yên tĩnh, mà các đệ tử của Thần Kiếm phong và Ngọc Nữ phong trong khoảng thời gian này cũng tu luyện vô cùng chăm chỉ.
Không còn cách nào khác, đám lừa trọc kia mang đến áp lực càng ngày càng lớn, nếu như bọn hắn không tận lực tăng thực lực lên, đến lúc đó chỉ sợ sẽ là bọn họ không có cơm ăn.
“Mẹ kiếp cái đám con lừa trọc này, hiện tại cũng học được Long Trảo Thủ rồi.”
“Long Trảo Thủ thôi thì sợ cái gì, chúng ta có Tỏa Dương công mà.”
“Mẹ nó hắn sắp hoá cảnh rồi, đã có thể dùng linh lực tiến vào thân thể mẹ rồi.”
“Hóa cảnh Long Trảo Thủ sao?”
Đối mặt với hóa cảnh Long Trảo Thủ, Tỏa Dương công cấp viên mãn không còn đủ nữa, ngay cả khi ngươi thu mình lại, người ta cũng có thể đá ngươi ra.
Do đó, cần phải tu luyện Tỏa Dương công đến mức hóa cảnh.
Vào ban đêm, rất nhiều đệ tử của Đạo Nhất tông vẫn đang chăm chỉ luyện tập, trong khi ở phía bên kia của đại diện của Phổ Đà Tự, Giác Tâm và các quan chức cấp cao khác đã tụ tập ở đây.
Bọn họ đều bị Giác Viễn gọi tới.
Sau một thời gian tu luyện, Giác Viễn đã gần như hồi phục.
Tuy rằng hắn còn chưa khôi phục hoàn toàn, nhưng hiển nhiên là không thể đợi thêm nữa.
Tuyệt Tình sư thái mỗi ngày đều cùng Thạch Tùng dính ở một chỗ, cho nên hắn căn bản không có cơ hội ra tay, sau khi cân đi nhắc lại, cuối cùng hắn quyết định nhanh chóng cắt đứt mớ hỗn độn này.
Trực tiếp đem Tuyệt Tình sư thái bắt đi rồi nói tiếp.
Nhưng điều này cần sự giúp đỡ của chư vị sư huynh đệ, họ cần phải giúp mình ngăn chặn Đám người Hồng Tôn.
Đó là lý do tại sao hắn tập hợp Giác Tâm cùng các sư huynh đệ tụ tập lại một chỗ, và muốn cầu xin họ giúp đỡ.
“Chư vị sư huynh, sư đệ có một yêu cầu quá đáng.”
Nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Giác Viễn, Đám người Giác Tâm không biết hắn định làm gì, nhưng thân là sư huynh đệ đồng môn cho nên giúp đỡ lẫn nhau cũng không có gì đáng trách.
Lúc này, Giác Minh vừa cười vừa nói.
“Sư huynh, ngươi làm sao vậy? Có chuyện gì cứ nói đi.”
“Vậy ta nói thẳng. Ta hy vọng chư vị sư huynh đệ có thể giúp ta một lần, ngăn cản đám người Thạch Tùng, ta muốn bắt cóc Tuyệt Tình sư thái.”
“Ta hiện tại không thể nói ra nguyên nhân cụ thể, nhưng nhất định phải bắt cho bằng được Tuyệt Tình sư thái. Ta cũng hy vọng các vị sư huynh đệ có thể giúp ta một lần, ta nghĩ về lâu dài sẽ có hậu báo.”
Để có thể nói chuyện với đám người Giác Tâm, Giác Viễn thực sự đã bỏ ra tất cả vốn liếng, trân tàng bảo vật đã cất giữ trong nhiều năm cũng bị hắn mang ra hết.
Chỉ để có thể lấy được Vô Hạ Tâm của Tuyệt Tình sư thái.
Chỉ là trong khi nói chuyện, Giác Viễn còn lâu mới nhận thấy những thay đổi trong biểu cảm của đám người Giác Tâm.
Nghe tin Giác Viễn định bắt cóc Tuyệt Tình sư thái, mọi người hai mặt nhìn nhau, tuy không nói nhưng cũng nhanh chóng đi đến thống nhất.
Sau khi Giác Viễn nói xong, Giác Tuệ trực tiếp lấy ra một viên thuốc, ý vị thâm trường nói với Giác Viễn.
“Sư đệ, đây là Vong Tình đan mà sư huynh vẫn luôn nâng niu, năm đó ở Tây Châu tình cờ lấy được, ngươi mau ăn đi.”
“Vong Tình đan?”
Con mẹ nó ta ăn thứ đồ chơi này làm gì?
Giác Viễn tỏ vẻ khó hiểu, Giác Tâm vào lúc này cũng nghiêm túc nói.
Sư đệ, Tuyệt Tình sư thái và ngươi không cùng một đường, đạo lý này ngươi làm sao không hiểu vậy.”
“Sư huynh, ta không phải…”
“Trên đời nhiều nữ nhân như vậy, sao lại treo cổ tự sát để tâm trên người vị Tuyệt Tỉnh sư thái này chứ? Nghe sư huynh nói, vị sư thái này không thể đụng tới, ngoan ngoãn ăn Vong Tình đan này đi, ngoại trừ Tuyệt Tình sư thái, ngươi muốn loại nữ nhân nào, sư huynh đều sẽ tìm cho người, vậy nên không cần lo lắng.
Thương thế vừa có chuyển biến tốt đẹp lại đánh chủ ý lên người vị sư thái này, đám người Giác Tâm im lặng không dám nói tiếng nào.
Sư thái không thể đụng được, đụng rồi thì về sau làm sao ăn cơm?