Chương 363: Không Cứu Nổi
Bảy tên cường giả Phật môn đến từ Tây Châu, một mặt cổ quái nhìn về phía Giác Tâm hỏi.
Cường giả Thánh cảnh vô ý ăn đan dược vốn đã là chuyện kì lạ rồi, cái loại Vô Tình đan kia thì bọn hắn chưa nghe qua bao giờ.
Cảm nhận được sắc mặt biến hóa của bảy người, Giác Tâm cũng nghi hoặc nói.
“Chư vị thực sự chưa từng nghe qua Vong Tình đan sao? Không phải là từ Tây Châu các ngươi tới sao?”
“Ở Tây Châu chúng ta chưa bao giờ nghe qua Vong Tình đan nào cả.”
Không có? Nghe vậy, Giác Tâm, Giác Minh đưa mắt nhìn nhau, cái tên Giác Tuệ kia làm sao có được viên Vong Tình đan này chứ?
“Đi trước nhìn một chút rồi nói tiếp.”
Ai cũng chưa thấy qua, bảy vị cường giả Phật môn từ Tây Châu cũng không dám nói gì, chỉ có thể tận mắt nhìn thấy trước rồi tính tiếp.
Đối với cái này, Giác Tâm tự nhiên cũng sẽ không từ chối, mang theo bảy người đi tới nơi ở của Giác Viễn.
Mấy ngày nay vẫn luôn là Giác Tuệ chiếu cố hắn, đến mức thời điểm trông thấy Giác Tâm, Giác Tuệ mang một mặt u oán với ý niệm đã mấy ngày hắn không được ăn cơm nha.
Thấy Giác Tuệ u ám, trong lòng Giác Tâm thậm chí còn cảm thấy chán nản hơn.
“Vong Tình đan của ngươi từ đâu tới?”
“Tây Châu.”
Mẹ kiếp, Tây Châu căn bản không có Vong Tình đan, nói thật là từ đâu tới?”
“Ta… . . Cái này… .”
Mãi cho đến lúc này, Giác Tuệ mới cảm thấy xấu hổ và ấp úng nói.
“Là từ chỗ lão hòa thượng điên ở Tây Châu mua được.”
“Hòa thượng điên?”
Nghe vậy, bảy tên cường giả Phật môn Tây Châu đứng ở bên sững sờ, sau đó có một người trong số đó nói với vẻ mặt kỳ quái.
“Đan dược của hắn mà ngươi cũng dám mua?”
“Có vấn đề gì sao?”
“Nói nhảm, nghe tên liền biết, người này bị điên.”
Phật môn Tây Châu quả thực có một lão hòa thượng điên, thực lực không yếu, còn là tu vi Thánh cảnh viên mãn.
Đáng tiếc đầu óc người này có chút có vấn đề, cả ngày nghiên cứu đồ vật kỳ quái, đặc biệt là đan dược.
Chỉ là đan dược hắn luyện chế mặc dù không phải độc đan, nhưng hiệu quả rất khó có thể hình dung được.
Biết rằng cái gọi là Vong Tình đan này đến từ lão hòa thượng điên, bảy người bọn họ lắc đầu nói với Giác Tâm.
“Chuẩn bị tâm lý cho thật tốt. Đan dược do tên điên kia luyện chế căn bản là không có giải dược.”
Trong lúc đang nói thì mọi người đã bước vào phòng, Giác Viễn lúc này đang ngồi xếp bằng trên bồ đoàn khoanh chân tu luyện, nhìn qua giống như không có vấn đề gì.
Vừa thấy Giác Tâm đi vào, Giác Viễn lập tức nở nụ cười nói.
“Sư huynh, ngươi cuối cùng cũng đã nghĩ thông suốt rồi sao? Có phải muốn đưa Tuyệt Tình sư thái tới đây rồi phải không.”
Nghe vậy, khóe miệng Giác Tâm giật giật, cũng không thèm để ý đến hắn mà nói với bảy cường giả Phật môn Tây Châu đứng bên cạnh.
“Làm phiền chư vị rồi.”
“Ừm.”
Bảy người khẽ gật đầu, rồi bước lên phía trước để kiểm tra Giác Viễn.
Lúc đầu thì bình thường, nhưng khi linh lực của bảy người rót vào cơ thể Giác Viễn, Giác Viễn đột nhiên trở nên cuồng bạo.
“Làm gì, các ngươi đang làm cái gì vậy?”
“Buông ra, nếu không ta sẽ không khách khí.”
Vừa gầm lên, hắn vừa bắt đầu điên cuồng giãy giụa, bảy người bọn họ thấy vậy chỉ có thể dùng sức đè hắn xuống.
“Đè xuống.”
Sau khi kiểm tra, cuối cùng vẫn không tìm ra được vấn đề cần giải quyết.
Cái này cũng rất bình thường, dù sao trước đó bọn người Giác Tâm cũng đã kiểm tra cẩn thận Giác Tâm và họ không phát hiện Giác Viễn không có gì bất thường.
Thay vào đó, một trong số họ sau khi cân nhắc một chút liền nói.
“Triệu chứng rất giống Phong Ma đan.”
“Phong Ma đan?”
Đối với họ, Phong Ma đan không còn xa lạ, dù sao tên điên đó vì luyện chế ra Phong Ma đan, hơn nữa còn dám đưa cho rất nhiều đệ tử Phật môn sử dụng khiến nguyên một đám trở nên điên loạn, cho nên đã bị trục xuất khỏi Phật môn.
Kể từ đó, tên điên này vẫn lang thang du lịch khắp Tây Châu.
Quay đầu nhìn về phía Giác Tâm phương trượng, bảy người họ đều lắc đầu nói.
“Không cứu nổi.”
“Không cứu nổi sao?”
“Phong Ma đan không gây hại cho cơ thể con người, nhưng một khi uống vào, cơn điên sẽ trở nên không thể đảo ngược, chúng ta cũng không có cách nào giải quyết.”
“Hắn chạy đến chỗ nào lấy được Phong Ma đan này thế? Cái này có thể ăn được sao?”
Đối với một người bình thường, cho dù như thế nào cũng không thể biến một viên Phong Ma đan thành loại đan dược có thể ăn nhầm được.
Nghe vậy, Giác Tâm rơi vào im lặng.
Trong tình huống hiện tại, nói một cách đơn giản, cũng là do chính đám sư huynh đệ bọn họ đã tự tay đút cho Giác Viễn uống viên Phong Ma đan này, khiến hắn phát điên?
Nghĩ đến đây, Giác Tâm cảm thấy vô cùng khó chịu, ngươi gọi đây là gì.
Hung hăng trừng mắt nhìn Giác Tuệ, Giác Tuệ thấy vậy cũng rụt cổ lại.
Hắn mịa nó thật sự không biết đó là Phong Ma đan mà, lúc trước cái tên hòa thượng điên kia nói cho hắn biết cái này là Vong Tình đan nha.
Cũng không tiện đem chân tướng nói ra, Giác Tâm chỉ có thể giả vờ bình tĩnh nói.
“Làm phiền chư vị rồi, đường đi gập ghềnh xóc nảy cho nên lão nạp sẽ chuẩn bị động phủ cho chư vị.”
“Không vội, chúng ta còn có chuyện muốn cùng phương trượng thương lượng.”
“Được.”
Sự tình hiện tại của Giác Viễn có hơi rắc rối, vì vậy Giác Tâm đành phải mang bảy người rời đi trước, còn về phần Giác Tuệ thì hắn tự nhiên vẫn phải ở lại để chăm sóc cho tên đó.
Bây giờ, dù muốn hay không, trách nhiệm chăm sóc Giác Viễn vẫn thuộc về hắn.
Ai bảo đan dược do hắn mang về cho, cái gì mà Vong Tình đan chứ, bị người ta lừa mà cũng không biết.
Làm nữa trở lại chính điện, Giác Tâm nhìn về phía bảy người hỏi.
“Không biết còn có chuyện gì?”
“Các đệ tử Thần Kiếm phong và Ngọc Nữ phong của Đạo Nhất tông hiện đang ở Phổ Đà Tự phải không?”
Nghe đến đây, Giác Tâm cảm thấy khó hiểu, tại sao đột nhiên lại nhắc đến Đạo Nhất tông, nhưng vẫn gật đầu trả lời.
“Đúng vậy, bọn họ đều tới tham gia Đại Hội Vạn Phật.”
Quả nhiên, giây tiếp theo, một trong số những người dẫn đầu trong bảy người trầm giọng nói.
Để bọn hắn vĩnh viễn lưu tại Phổ Đà tự.”
Hả???
Cái này là muốn làm gì? Giác Tâm có chút không hiểu, bảy người họ thấy thế trực tiếp nói thẳng.
“Chúng ta cùng Hổ lĩnh hợp tác, cho nên ngươi dẫn mọi người của Phổ Đà tự xuất thủ, giết hết đệ tử hai phong của Đạo Nhất tông.”
“Giết bọn hắn?”
“Có vấn đề gì sao?”
“Nếu như Đạo Nhất tông trả thù thì phải làm sao bây giờ?”
“Đừng lo lắng, đến lúc đó cứ nói là do Hổ Lĩnh làm.”
Phật môn từ Tây Châu và Hổ Lĩnh liên hợp, muốn động thủ đánh nhau với Đạo Nhất tông, nghe vậy, trong lúc nhất thời Giác Tâm có chút do dự.
Nếu là trước đây, hắn đương nhiên sẽ không suy nghĩ nhiều, Phật môn ở Tây Châu nói cái gì hắn cũng sẽ làm.
Nhưng bây giờ, khi biết rằng sẽ phải ra tay chống lại Đạo Nhất tông, còn là Nhất Kiếm phong, Giác Tâm đột nhiên có chút do dự.
Tiêu diệt Thần Kiếm phong, Đạo Nhất tông có trả thù hay không không tính, nhưng về sau bọn họ đi đâu ăn cơm chứ?
Nhưng đây lại là mệnh lệnh từ Phật môn ở Tây Châu, vì vậy trong lúc nhất thời cảm thấy có chút do dự.
Nhìn thấy vẻ mặt do dự của hắn, bảy tên cường giả Phật môn từ Tây Châu cũng cau mày nói.
“Sao có vấn đề gì sao?”
“Không có, nhưng đệ tử hai phong cũng có mấy vạn đệ tử, trước khi hành động cần cũng cần phải chuẩn bị một chút.”
“Không sao, chỉ cần hoàn thành trước Đại hội Vạn Phật là được.”
“Được.”
Sau đó, Giác Tâm lập tức sắp xếp nơi ở cho những cường giả Phật môn từ Tây Châu này.
Sau khi giải quyết xong những người này, Giác Tâm nhanh chóng tập hợp tất cả các sư huynh đệ lại với nhau.
Sắc mặt nghiêm túc nói.
“Phật môn Tây Châu yêu cầu chúng ta giết chết chúng đệ tử của Thần Kiếm phong và Ngọc Nữ phong, một tên cũng không để lại, các ngươi thấy thế nào?”
Đối mặt với sư huynh đệ nhà mình, Giác Tâm không giấu diếm điều gì mà trực tiếp nói ra.
Vừa nghe thấy lời này, Giác Minh ngay lập tức mở miệng phản bác.
“Cái này sao có thể làm được.”