Chương 364: Lão Nạp Muốn Thành Lập Một Phật Môn Mới

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,628 lượt đọc

Chương 364: Lão Nạp Muốn Thành Lập Một Phật Môn Mới

Giác Minh không hề nghĩ ngợi liền mở miệng phản đối mặc dù những người khác không có mở miệng, nhưng rõ ràng trong lòng họ cũng đầy sự do dự.

“Bọn họ vừa tới Đông Châu, làm sao cùng liên lạc với Hổ Lĩnh được?”

Có người hỏi, nhưng đối với chuyện này, Giác Tâm lắc đầu, tỏ ý mình cũng không biết.

“Việc ra tay chống lại Đạo Nhất tông, ta cảm thấy làm vậy không ổn, nhưng đây cũng là y của Phật môn Tây Châu cho nên chúng ta cũng không thể từ chối.”

“Lúc này ta cảm thấy chúng ta càng phải cùng Đạo Nhất tông giao hảo thay vì trở mặt thành thù.”

“Đúng vậy, mối quan hệ này đã phải tốn rất nhiều công sức mới có thể làm dịu đi.”

“Hợp tác với Yêu thú chẳng khác gì đi giành ăn với hổ. Không thích hợp.”

Mọi người lần lượt lên tiếng, tuy rằng không nói một câu nào về chuyện ăn uống, nhưng ý tứ đã rất rõ ràng.

Thấy vậy, Giác Tâm cũng rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan, nhất thời không thể hạ quyết tâm.

Một mặt cái này là mệnh lệnh của Phật môn Tây Châu, mặt khác còn là món ăn ngon mà không ai có thể từ chối.

Sau khi thảo luận một khoảng thời gian dài cuối cùng vẫn không có kết quả, vì vậy Giác Tâm chỉ có thể bất lực nói.

“Đợi lão nạp cân nhắc kỹ chuyện này xong rồi chúng ta thương lượng tiếp, đến giờ cơm rồi, đi, đi ăn cơm đi.”

Nói xong, cả nhóm đi thẳng đến nơi ở của Đạo Nhất tông.

Vẫn như cũ là người đông tấp nập, đông đảo đệ tử đánh nhau túi bụi.

Long Trảo Thủ của Tú Linh đã đi tới hóa cảnh, bằng vào chiêu Long Trảo Thủ, Tú Linh đã bách phát bách trúng giải quyết xong mấy tên đệ tử thân truyền của Phổ Đà tự.

Còn một bước nữa là chiếm được vị trí, mà lúc này nàng lại gặp Từ Kiệt.

Nhìn Từ Kiệt trước mắt, trong mắt Tú Linh tràn đầy sự tự tin.

“Ta biết sư huynh có luyện qua Tỏa Dương công, nhưng Long Trảo Thủ của sư muội đã đạt đến Hóa Kình, thực xin lỗi sư huynh, nhìn trảo …”

Nói xong, Tú Linh giống như tia chớp đánh ra một quyền, không ngoài sở liệu, chỗ đó rỗng tuếch không có cái gì.

Nếu như là Long Trảo Thủ cấp viên mãn khi đối mặt tình huống như vậy, hiển nhiên không có biện pháp hoá giải.

Nhưng bây giờ Long Trảo Thủ của nàng ấy vậy mà đã đạt đến Hóa Kình.

Hít một hơi thật sâu, lạnh lùng nói.

“Đi ra cho ta…”

Tuy nhiên, trong giây tiếp theo vẫn không có sự phản hồi, nơi này vẫn trống rỗng không có gì.

Thấy vậy, Tú Linh cau mày nghĩ. Không phải chứ, Long Trảo Thủ của ta đã bước vào Hoá Kình, cho dù có dùng Tỏa Dương công đi chăng nữa cũng sẽ vẫn bị hút ra ngoài mới phải.

Chưa từ bỏ ý định lại thử lại lần nữa.

“Ra ngoài cho ta.”

Vẫn là không có phản ứng, lần này Tú Linh có chút lo lắng, mẹ nó làm sao lại không có tác dụng chứ?

“Ra ngoài.”

“Ra ngoài cho ta.”

“Đi ra ngoài.”

Thử nhiều lần nhưng đều vô ích, cuối cùng Tú Linh ngẩng đầu nhìn Từ Kiệt, trong mắt tràn đầy nghi hoặc, phiền muộn và phức tạp.

“Sư huynh, sao lại không có tác dụng vậy?”

Chậm chạm mở miệng hỏi, đoạn đường hóa cảnh Long Trảo Thủ này ngày càng ngạo nghễ, vì cái gì gặp phải Từ Kiệt lại không có tác dụng chứ.

Về điểm này, Từ Kiệt khẽ mỉm cười.

“Rất đơn giản, bởi vì Tỏa Dương công của sư huynh công cũng hóa cảnh rồi.”

Hả? ? ?

Đã sớm biết gần đây am Khô Mộc các ngươi đang khổ luyện Long Trảo Thủ, chỉ như vậy mà ngươi nghĩ rằng Thần Kiếm phong chúng ta cả ngày chỉ là chơi đùa thôi sao? Tỏa Dương công đã hóa cảnh từ lâu rồi.

Không có hoá cảnh Long Trảo Thủ, số phận cuối cùng của Tú Linh nàng cũng có thể tưởng tượng, Từ Kiệt chỉ dùng một chiêu Thiên Tàm Thủ đã bị đánh bay.

Uy lực cực phẩm của thuật pháp Thiên Tàm Thủ và Huyền Cực so với Triền Thủ và Miên Chưởng còn mạnh hơn nhiều.

Theo sự cạnh tranh càng trở nên kịch liệt, các đệ tử của Thần Kiếm phong tự nhiên cũng đề cao thực lực của bản thân hơn. Hơn nữa, Thiên Tàm Thủ này không phải gần đây mới tu luyện, mà chính là đã tu luyện từ lâu rồi.

Trước kia không có nhiều áp lực như vậy, bọn người Từ Kiệt cũng không cần dùng đến Thiên Tàm Thủ, chỉ dùng mỗi Triền Thủ và Miên Chưởng cũng đủ để đối phó.

Nhưng giờ đây, với sự bổ sung của các đệ tử thân truyền từ am Khô Mộc và Phổ Đà Tự, việc thi triển Triền Thủ cùng Miên Chưởng đã không còn đủ dùng nữa rồi.

Vì vậy, thủ đoạn đã được thăng cấp.

Mà hắn vừa ra tay, liền trực tiếp đưa Thiên Tàm Thủ đạt tới trình độ viên mãn.

“Thiên Tàm Thủ, sư huynh ngươi… . .”

Trước đây chưa từng thấy Từ Kiệt dùng loại mánh khóe này, chứng tỏ hắn đã tu luyện chiêu này từ rất lâu rồi mới có thể đạt đến cấp viên mãn, chính vì thế khiến Tú Linh kinh ngạc không thôi.

Còn phía Từ Kiệt thì chỉ thản nhiên nói.

“Chút thủ đoạn ném đá giấu tay mà thôi, sư muội cũng đừng kinh ngạc.”

Một chưởng khống chế Tú Linh, Từ Kiệt lả lướt xếp hàng để lấy bữa tối.

Cục diện hiện tại chính là như vậy, mặc dù cạnh tranh ngày càng gay gắt nhưng Thần Kiếm phong vẫn như cũ nắm chắc ưu thế.

Nhìn xung quanh, hơn phân nửa người giành lấy chỗ ngồi đều là đệ tử của Thần Kiếm Phong như cũ, phần còn lại có ba phần là đệ tử của Ngọc Nữ phong, và số ít là am Khô Mộc và Phổ Đà Tự.

Trưa hôm nay, Diệp Trường Thanh làm món gà cay Trùng Khánh.

[Gà cay, lấy phao câu của gà làm nguyên liệu chính, cay mà sảng khoái, mặn mà êm dịu, có công dụng gia tăng tu vi.]

Món gà xé cay Trùng Khánh cay xé lưỡi là món khoái khẩu của nhiều đệ tử.

Ngay cả một số đệ tử không ăn được cay cũng không thể cưỡng lại hương vị tê cay bá đạo này.

Hơn nữa, trong khi ăn, có mấy tên đệ tử đã đột phá ngay tại chỗ.

“Ta đột phá rồi.”

“Ta cũng cảm thấy rằng tu vi của ta cũng tăng lên không ít.”

Hiệu quả của các món ăn mà Diệp Trường Thanh làm ngày càng rõ ràng, tất cả các đệ tử cũng thực sự cảm thấy chỗ tốt của bữa cơm này.

Ngoài việc được ăn ngon, công hiệu cũng trở thành lý do chính để thu hút nhiều đệ tử giành nhau ăn cho bằng được.

Mà các đệ tử ngoài nhà bếp đều liều mạng hít hà hương thơm.

Nhìn thấy từng tên đệ tử lần lượt đột phá, nguyên một đám bọn Giác Tâm vốn có tâm trạng phức tạp, khi cắn một miếng gà Trùng Khánh tê cay sướng miệng này, sự do dự trong lòng họ dường như tan biến rất nhiều ngay lập tức.

“Ăn ngon.”

“Thật cay.”

“Lão nạp còn chưa bao giờ nếm qua món ăn ngon như vậy.”

Thấy bộ dạng mọi người ăn như hổ đói, khoé miệng Diệp Trường Thanh đang bưng cốc trà lớn giật giật một cái, bọn gia hỏa này đừng nói là ăn gà không nhổ xương chứ?

Liếc sang ba nữ tử Liễu Sương, Lục Du Du và Vương Dao đang bên cạnh, giờ phút này trông họ không còn điểm nào mang dáng vẻ nữ thần, cả người đều đầy đồ ăn dầu mỡ.

“Sư tỷ kia, ngươi ăn gà không phải nhổ xương sao?”

Nghe vậy, Lưu Sương ngẩng đầu lên, nháy mắt một cái nói.

“Ai ăn gà không nhổ xương cơ.”

“Hả? Ai ăn gà không nhổ xương cơ?”

Sau bữa ăn, sàn nhà bếp sạch bóng không một vết cặn, điều này dường như đã trở thành thông lệ, hầu như lúc nào cũng có.

Sau khi ăn xong, tất cả các đệ tử lần lượt giải tán, sau khi bọn người Giác Tâm trở lại chính điện, một đám lão hòa thượng hai mặt nhìn nhau.

Trước đây, bọn họ hết lần này đến lần khác giãy giụa, do dự, nhưng bây giờ, ánh mắt của mọi người đã thay đổi.

“Sư huynh, giờ tính sao?”

Sau một lúc im lặng, Giác Minh cuối cùng cũng nhìn về phía Giác Tâm hỏi, Giác Tâm nghe vậy, im lặng một lúc rồi từ từ đứng dậy khỏi chỗ ngồi, nghiêm mặt nói lớn.

“Từ hôm nay trở đi, lão nạp ta sẽ thành lập một Phật môn mới.”

Giọng nói tràn đầy kiên định, nghe vậy, đám người Giác Minh không chút kinh ngạc, ngược lại đứng dậy nói.

“Sư huynh sáng suốt.”

“Từ đó về sau, Phật môn Đông Châu của ta không có bất kỳ quan hệ gì với Tây Châu. Phổ Đà Tự ta luôn có mối quan hệ tốt với Đạo Nhất tông, ta muốn kết giao với Đạo Nhất tông.”

“Sư huynh thật sáng suốt.”

“Tà đạo ở Tây Châu có ý gây bất hòa giữa hai tông phái chúng ta. Để tỏ lòng thành, lão nạp muốn dùng những tên tặc tử này làm danh trạng và đưa chúng đến Đạo Nhất tông để xử lý.”

“Sư huynh cao minh.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right