Chương 365: Một Người Cũng Đã Đủ Giữ Quan Ải
Giác Tâm cuối cùng đã đưa ra lựa chọn, giữa Phật môn ở Tây Châu và mỹ thực trước mắt, hắn đã nghe theo trái tim.
“Sư huynh, ta nghĩ trước tiên nên liên hệ với Hồng Tôn đạo hữu để nói rõ sự tình trước, tránh gây ra hiểu lầm không cần thiết.”
Giác Minh mở miệng nói, nghe vậy, Giác Tâm gật đầu đáp lại.
“Sư đệ nói rất đúng.”
Nói xong, Giác Tâm lấy Hiển Ảnh trận ra và bắt đầu liên lạc với Hồng Tôn.
Ở phía bên kia, đám người Hồng Tôn đã đến doanh địa Cận Hải, cũng đã tiến sâu vào Đông Hải.
Trước đó bọn họ không có trả lại lệnh bài, lại lần nữa nhìn thấy đám người Hồng Tôn, tất cả các đệ tử của Bá Thương phong đều cảm thấy khó hiểu.
“Hồng Tôn phong chủ, Bách Hoa phong chủ, Nhị trưởng lão, các ngươi sao lại tới đây?”
Nhiều tông môn cường giả như vậy đến doanh trại gần biển làm gì? Chẳng lẽ tông môn lại định làm động thái lớn gì sao?
Tuy nhiên, Hồng Tôn chỉ thuận miệng trả lời một câu.
“Có đồ để quên ở Đông Hải cho nên mới tới đây lấy về, không cần phải để ý đến chúng ta.”
“Hả???”
Lại có đồ để quên ở Đông Hải sao? Rốt cuộc các người để quên bao nhiêu thứ ở Đông Hải chứ? Không phải lần trước mới đến đây sao?
Dưới ánh mắt phức tạp soi mói của mấy tên đệ tử thân truyền của Bá Thương phong, mấy người Hồng Tôn trực tiếp bước ra khỏi trận pháp và tiến vào Đông Hải.
Chỉ là gần Cận Hải hoàn toàn không nhìn thấy bóng dáng Thủy tộc, cho nên một đoàn người do Hồng Tôn dẫn đầu chỉ có thể tiếp tục tiến sâu hơn.
Cuối cùng, họ đã tìm được dấu vết của Thủy tộc, vậy mà lại có một đám Yêu Vương của Thủy tộc đều tập trung ở trong Long Cung.
Cưỡng ép tấn công đi vào là không thích hợp, muốn bắt một con cũng không có cơ hội.
Không còn cách nào khác, đám người Hồng Tôn chỉ có thể lùi lại giải quyết việc khác trước, khóa chặt mục tiêu vào mấy đứa nối dõi của Yêu Vương.
Thiếu tộc trưởng của tộc Mỹ Bảo, cũng như Thiếu tộc trưởng của tộc Hải Sâm, rõ ràng đã trở thành mục tiêu chính.
Mặc dù tu vi của bọn họ yếu hơn Yêu Vương rất nhiều, nhưng huyết mạch của bọn họ kỳ thực cũng không kém bao nhiêu, đều mang huyết mạch thuần khiết của hai tộc Mai Bảo và Hải Sâm.
Không bắt được già thì ta bắt trẻ.
Chia nhau ra hành động, may mắn thay, những tên tiểu tử này không đi cùng với Yêu Vương của họ.
Có lẽ là bởi vì cảm thấy nhàm chán, cho nên những tên tiểu tử này vẫn sống như trước.
Mấy tên nối dõi Bảo Vương của tộc Mỹ Bảo đang tụ tập lại với nhau, trò chuyện vu vơ trong khi uống rượu.
“Long Vương cũng cẩn thận quá mức rồi, đã qua lâu như vậy rồi còn lo lắng cái gì?”
“Đúng vậy, ta cảm thấy gần đây Đạo Nhất tông này cũng không có gì động thái gì đặc biệt.”
“Đúng vậy đó, cái đám đó thực sự cho rằng Đông Hải ta là sân sau của bọn họ sau, muốn đến thì đến muốn đi thì có thể đi sao?”
Những tên tiểu tử này còn đang khịt mũi chế giễu Đạo Nhất tông, nhưng ngay khi đang nói chuyện, một cái móc lớn bất ngờ ập đến như tia chớp. Kế tiếp, một đầu con nối dõi của Bảo Vương trong số đó trong nháy mắt biến mất nguyên tại chỗ.
Sự thay đổi đột ngột này khiến những đứa con nối dõi còn lại của Bảo Vương đều sững sờ.
“Vừa rồi xảy ra chuyện gì vậy?”
“Không biết, hình như có cái lưỡi câu vừa bay qua.”
“Lưỡi câu sao?”
“Ừm, lưỡi câu.”
“Mẹ nó, là Đạo Nhất tông, chạy mau…”
Ban đầu họ chưa kịp phản ứng, nhưng khi nói đến lưỡi câu, mấy tên nối dõi của Bảo Vương đã nghĩ ngay đến con yêu thú lưỡi câu của Đạo Nhất tông.
Nhưng họ chưa kịp làm gì thì lưỡi câu lại lần nữa bay tới, một con nối dõi của Bảo Vương nữa bị móc đi.
Đối mặt với kết quả như vậy, mấy đứa con nối dõi khác của Bảo Vương không dám lưu lại, lao thẳng về phía Long cung mà không dám quay đầu lại, đồng thời phát ra tín hiệu cấp cứu.
“Đến lúc rồi, đi thôi.”
Nhìn hai đứa con nối dõi của Bảo Vương đã bị hạ gục, Hồng Tôn mở miệng nói, nếu tiếp tục ở lại lâu hơn nữa, Yêu Vương của Thủy tộc sẽ đến.
Kỳ thật vừa nhắc Tào Tháo thì Tào Tháo liền tới, vừa nhận được kêu cứu, tất cả Yêu Vương của Thủy tộc đã cùng nhau xuất động, cả người đều vô cùng tức giận.
“Lại là Đạo Nhất tông.”
“Hôm nay cho dù có nói cái gì cũng phải giết chết bọn họ.”
“Mau lên, tuyệt đối không thể để cho bọn gia hỏa này chạy thoát.”
Mẹ nó thật sự là sĩ khả nhẫn thục bất khả nhẫn, cứ năm ba lần là chạy tới đây, cái bọn Đạo Nhất tông này xem Đông Hải chúng nó thành cái nơi nào rồi?
Một nhóm Yêu Vương xông ra khỏi Long cung và lao thẳng đến chỗ đám người Hồng Tôn.
Lúc này, một đám người Hồng Tôn cũng thành công tụ họp lại một chỗ.
Con nối dõi của Bảo Vương và Hải Sâm Vương đã thu thập xong, bây giờ chỉ cần rút lui an toàn nữa là được.
“Đi thôi.”
Không dừng lại, bọn họ trực tiếp lui về doanh trại gần biển, nhưng không lâu sau, một đám Yêu Vương của Thuỷ tộc cũng đuổi theo.
Nhìn thấy nhóm người Hồng Tôn từ xa, con mắt của nguyên một đám Yêu Vương Thủy tộc lập tức đỏ lên.
“Nhân loại đáng khinh, chạy đâu cho khỏi nắng.”
“Giết chúng.”
“Đứng lại cho ta.”
Một đuổi một chạy, chúng Yêu Vương của Thủy tộc thực sự rất tức giận.
Trong quá trình truy đuổi, Hiển Ảnh trận trên thân của Hồng Tôn đột nhiên sáng lên.
Sau khi kết nối, là Giác Tâm.
“Hồng Tôn đạo hữu.”
“Giác Tâm phương trượng, hiện ta đang có chút việc, lát về nói chuyện sau.”
“Hồng Tôn, chạy đâu cho thoát.”
“Buông nhi tử ta ra.”
“Nhân loại chết tiệt, hôm nay các ngươi không thể rời đi.”
Tiếng rống giận dữ của chúng Yêu Vương Thủy tộc còn không ngừng thông qua trận pháp truyền đến, Giác Tâm nghe sững sờ, đây là đang làm gì?
Thấy khoảng cách ngày càng gần, Thanh Thạch đột nhiên xoay người và từ từ huy động chiếc móc lớn trong tay.
Chỉ với một hành động đơn giản như vậy, khí thế hung hăng hung hăng ban đầu của Yêu Vương Thủy tộc đã đồng loạt dừng lại ngay lập tức.
Tất cả bọn họ đều tỏ ra e ngại, và nhìn Thanh Thạch với sự đề phòng cao độ.
Bọn họ đều sợ bị mắc câu, dù sao thì cái móc của Thanh Thạch đã để lại tác động cực kỳ sâu sắc đối với thủy cung.
Từ những Thuỷ tộc bình thường, cho đến cựu long vương, nếu như bị cái móc đó câu trúng thì chắc chắn nắm chắc cái chết trong tay, không ai muốn làm con chim đầu đàn đi tìm chết đâu.
Một người thôi mà cũng đã có thể hù dọa một đám Yêu Vương của Thủy tộc, nhóm người Hồng Tôn cũng nhân cơ hội này không dám quay đầu mà bỏ chạy.
Sau đó song phương vừa đuổi vừa chạy, mà chỉ cần Thanh Thạch vừa quay đầu lại, Yêu Vương của Thuỷ tộc lập tức dừng bước, không ai dám tiến lên.
“Đi lên đi chứ, chỉ có mấy người bọn hắn, đi lên ngăn cản bọn hắn lại đi.”
Long Ngạo Thiên lớn tiếng chửi mắng, nhưng không có Yêu Vương nào dám đi lên, Long Vương đứng bên cạnh lạnh giọng nói.
“Thân là Long Vương, ngươi không phải nên đi đầu xung kích sao? Biểu dương khí thế của Thuỷ cung ta?”
Nghe vậy, khóe miệng Long Ngạo Thiên giật giật, trong mắt hiện lên sát ý.
Đi đầu xung kích thì có thể làm đó, nhưng hắn không muốn đi đầu tìm cái chết, về phần cái móc câu kia của Thanh Thạch, người nào lên là người đó chết trước nha.
Cứ như vậy, một đám Yêu Vương đuổi theo Đám người Hồng Tôn đến doanh trại gần biển, cũng là trơ mắt đứng nhìn đám người Hồng Tôn tiến vào doanh trại.
Cái lưỡi câu của Thanh Thạch thực sự khiến đám người Thủy tộc hoàn toàn kinh hãi.
Sau khi an toàn trở về, Hồng Tôn mới liên lạc với Giác Tâm phương trượng.
“Có chuyện gì vậy?”
“Có một việc ta muốn cùng Hồng Tôn đạo hữu giải thích.”
“Phương trượng cứ nói.”
“Đám người Phật môn từ Tây Châu đã đến Phổ Đà Tự, nhưng bọn hắn không liên quan gì đến Phổ Đà Tự ta. Lão nạp muốn thành lập một Phật môn mới, cho nên nguyện ý kết giao với Đạo Nhất tông, để thể hiện thành ý của mình, lão nạp nguyện ý đem những tên tiểu tặc ngu xuẩn đến từ Tây Châu này giao cho Đạo Nhất tông xử trí.”
Hả? ? ?
Nghe những lời này của Giác Tâm, Hồng Tôn bối rối, cái gì mà Phật môn mới cơ?
Cuối cùng, vẫn là do Giác Tâm nói ra toàn bộ quá trình Phật môn Tây Châu liên thủ với Hổ Lĩnh thì Hồng Tôn mới hiểu được.
“Hồng Tôn đạo hữu, chuyện này hoàn toàn không liên quan gì đến Phật môn mới của ta.”