Chương 366: Phật Tâm Đề Thăng
Nghe lời Giác Tâm giải thích, Hồng Tôn cảm thấy kỳ lạ, Phật môn mới? Cái này nghĩa là gì?
Đối với Giác Tâm ở bên kia mà nói, vốn cho rằng Hồng Tôn sau khi nghe xong sẽ cảm thấy sẽ tức giận, cho nên đã đã chuẩn bị xong lời tường thuật để giải thích, nhưng thật không ngờ Hồng Tôn vậy mà lại có thể bình tĩnh như vậy.
“Nếu dựa theo những gì phương trượng nói, Hổ Lĩnh cùng Phật môn Tây Châu đã liên thủ với nhau sao?”
Nhìn nụ cười của Hồng Tôn, Giác Tâm dù nhìn thế nào cũng cảm thấy hắn có ác ý, nhưng vẫn gật đầu đáp.
“Ừm, Trí Hổ Yêu Vương đích thân ra mặt.”
“Vậy là tốt rồi.”
Hả? ? ?
Mẹ nó, Phật môn ở Tây Châu và Hổ Lĩnh hợp tác với nhau có gì tốt chứ? Nghe đến đây, Giác Tâm cảm thấy có chút khó hiểu.
Tại sao lại có cảm giác Hồng Tôn vẫn còn ngạc nhiên thế.
Đương nhiên là rất ngạc nhiên rồi, Hồng Tôn trước đó thậm chí còn liên tục dụ dỗ và lừa dối Hổ tộc, nhưng cuối cùng bọn họ chỉ phái Sát Hổ tới, thậm chí còn không phải là một con Yêu Vương.
Rõ ràng, Hổ tộc đã không còn tin tưởng vào đám Đạo Nhất tông nữa.
Nhưng lúc này, nếu Phật môn ở Tây Châu liên lạc với họ thì sao? Hổ tộc có tới hay không?
Hy vọng lớn đấy.
Nghĩ tới đây, Hồng Tôn nên nói hết với Giác Tâm những gì hắn nghĩ, nhưng sau khi nghe những gì Hồng Tôn nói, Giác Tâm lại mang sắc mặt cổ quái.
Lão già này thật là quỷ quyệt, đối mặt với việc Hổ tộc cùng Phật môn ở Tây Châu liên thủ, hắn thế mà lại còn muốn đánh trả, tương kế tựu kế dụ người ta tới.
“Thế nào, phương trượng, chuyện này đối với ngươi không khó đúng không.”
“Cái này…”
Giác Tâm cảm thấy có chút khó xử, thấy vậy, Hồng Tôn lại mang vẻ mặt cười tươi như hoa nói.
“Gần đây tiểu tử Trường Thanh đang dự tính nấu một bữa ăn ngon, hơn nữa quan hệ giữa hắn cùng Phật môn các ngươi rất tốt, tên cái gì mà Phật Nhảy Tường, phương trượng không muốn thử qua sao, ngươi mau xem đây là loại món ăn gì có thể khiến cho ngay cả Phật Tổ cũng phải nhảy tường chứ?”
“Được, lão nạp đồng ý.”
Nghe vậy, Giác Tâm nặng nề gật đầu, không chút do dự đồng ý ngay và luôn.
“Ha ha, cái này là được rồi nha.”
Kết thúc cuộc trò chuyện, tâm trạng của Hồng Tôn rất tốt, hắn cảm thấy lần này không thể không gây sự với vài đứa Yêu Vương của Hổ tộc rồi.
Một bên khác, Giác Tâm sau khi thảo luận với các sư đệ, cũng một mình đến gặp bảy tên cường giả Phật môn ở Tây Châu.
“Có chuyện gì à?”
Nhìn thấy Giác Tâm đến, bảy người tỏ thái độ thờ ơ hỏi, đối với cái này khiến Giác Tâm cảm thấy bản thân đang bị khinh thường, một đám ngu xuẩn thậm chí còn không biết bản thân mình đang tìm chết.
Nhưng bởi vì theo kế hoạch của Hồng Tôn, cho nên ngoài mặt vẫn phải tỏ ra bình tĩnh nói.
“Liên quan tới chuyện của Đạo Nhất tông cho nên ta muốn thương lượng một chút.”
“Nói.”
“Ta ở Phổ Đà tự động thủ không thành vấn đề, nhưng thi thể tuyệt đối không được để lại Phổ Đà tự của ta, nếu không, lấy tính cách của Đạo Nhất tông tuyệt đối sẽ không bỏ qua.”
“Hơn nữa, nếu thi thể được tìm thấy trong Phổ Đà tự, trong trường hợp Hổ tộc đổi ý, Phổ Đà Tự sẽ không trở thành bia đỡ đạn sao?”
Giác Tâm nói cũng có lý, bảy người sau khi nghe xong đều im lặng một lúc rồi lên tiếng.
“Vậy theo ý của ngươi thế nào.”
“Vẫn như cũ, do chúng ta động thủ, địa điểm động thủ phải ở bên ngoài Phật quốc, lão nạp sẽ tìm biện pháp dụ người của Đạo Nhất tông đi ra, đến lúc đó lại để người của Hổ Lĩnh thu dọn sạch sẽ. Dù sao thì xác chết cũng không thể xuất hiện xung quanh Phật quốc được đúng không.”
Giác Tâm đã chuẩn bị sẵn lời để nói, nghe những lời đó cũng không có gì sai, càng thêm kính cẩn.
Bảy tên cường giả của Phật môn Tây Châu đã nghĩ xong cũng nhưng không từ chối, sau đó liên lạc với Trí Hổ Yêu Vương trước mặt Giác Tâm.
Bây giờ đã liên thủ với nhau, hai bên tự nhiên giữ thông tin liên lạc của nhau rồi.
Sau khi kết nối trận pháp, Trí Hổ Yêu Vương nói với vẻ mặt khó hiểu.
“Có chuyện gì à?”
“Có chút thay đổi trong kế hoạch.”
Đem toàn bộ kế hoạch của Giác Tâm nói với Trí Hổ Yêu Vương, nhưng sau khi nghe xong, Trí Hổ Yêu Vương không đồng ý ngay lập tức, như thể đang do dự.
Không còn cách nào khác, hiển nhiên là bị Đạo Nhất tông dọa sợ, bây giờ đối mặt với Đạo Nhất tông, trong lòng Trí Hổ Yêu Vương có chút run sợ.
Nhưng đây cũng là yêu cầu của Phật môn Tây Châu, theo lý mà nói nếu Phổ Đà Tự đã ra tay thì Hổ Lĩnh phái người đi nhặt xác cũng không có gì to tát.
Nhưng sợ trong đó có bẫy.
“Phật môn ngươi không liên quan gì đến Đạo Nhất tông đúng không?”
Trầm mặc một hồi, Trí Hổ Yêu Vương rốt cục yếu ớt hỏi.
Vừa nghe lời này, sắc mặt bảy cường giả Phật môn Tây Châu nhất thời tối sầm lại, nói.
“Phật môn ta sao lại cùng Đạo Nhất tông có liên hệ, ngươi đây là ý gì?”
“Chỉ hỏi vu vơ một chút thôi làm gì căng, nếu đã là như vậy, đến lúc đó Hổ Lĩnh ta sẽ phái yêu thú tới.”
“Được, quyết định vậy đi.”
Sau khi sự việc được giải quyết xong, Giác Tâm cũng nói lời tạm biệt và thời gian thực hiện đã được thống nhất là ba ngày sau.
Trong vài ngày tiếp theo, Giác Tâm cũng không có biểu hiện gì khác thường, các cường giả khác của Phổ Đà Tự cũng vậy.
Chỉ là sau khi đám người Hồng Tôn sau khi trở về, Phật Nhảy Tường của Diệp Trường Thanh đã thành công bước vào giai đoạn cuối cùng.
Về phần cặn bã làm nền cho súp, chắc chắn đã bị tất cả đệ tử quét sạch.
Đây đều là món ngon, hiệu quả cũng tốt.
Ngày mai là ngày thời gian ước định sẽ tiến hành động thủ, nhưng bữa tối này, không khí trong bếp rất nóng, bởi vì bữa tối hôm nay chính là món Phật Nhảy Tường.
Các đệ tử của Đạo Nhất tông đã ăn qua một lần, nhưng cho dù vậy là vậy, bọn họ như trước nhớ mãi không quên.
Hơn nữa, lần này hương vị tựa hồ càng thêm thanh thuần, chỉ nếm một chút thôi cũng đã không chịu nổi.
Khi các đệ tử giành chỗ ngồi mỗi người được một bát nhỏ của món ăn Phật Nhảy Tường, người nào người đấy hai mắt đều sáng rực.
Ngay cả đám người Giác Tâm cũng phải kinh ngạc khi nhìn vào chiếc bát nhỏ trên tay.
“Đây chính là Phật Nhảy Tường sao.”
“Mùi thơm quá.”
“Chư vị sư huynh, bần tăng không khách khí nữa.”
Sau khi nuốt một ngụm vào trong bụng, ánh mắt của tất cả cường giả và đệ tử Phổ Đà Tự lập tức trở nên thẳng tắp.
Rõ ràng có thể cảm giác được Phật tâm trong cơ thể đang phát sinh biến hóa, trở nên càng thêm thuần khiết không tì vết.
Ngay cả những Thánh giả của Phật môn như Giác Tâm cũng đã tiến bộ rất nhiều.
“A Di Đà Phật, lão nạp đắc đạo rồi.”
Lòng hướng Phật dường như đã tiến bộ lên một cấp độ cao hơn, điều này hoàn toàn khác với trước đây, Giác Tâm nhắm chặt hai mắt, hắn cẩn thận cảm nhận độ ngon của hương vị món ăn Phật Nhảy Tường này, cũng như sự cải thiện của Phật tâm trong cơ thể.
Giống như một viên ngọc thô hoàn hảo không tì vết.
Trong khi nhìn các đệ tử Phật môn từng người một tiến bộ, các đệ tử của Thần Kiếm phong, Ngọc Nữ Phong ngồi ở bên có chút sững sờ.
“Tại sao ta không cảm thấy gì cả?”
“Ta cũng không có.”
“Mẹ nó, tâm cảnh của ta chắc chắn có vấn đề rồi.”
Không có khả năng, tâm của ngươi dơ bẩn như vậy, không có khả năng có vấn đề.”
“Ngươi sủa cái rắm, cái này của lão tử được gọi là xích tử chi tâm.”
“Vâng vâng vâng, trời sinh vốn dĩ đã đen.”
Đệ tử của Đạo Nhất tông một người cũng không có phản ứng, tu vi mặc dù có chút tiến bộ, nhưng so với đệ tử Phật môn, hiệu quả quả thực chênh lệch rất lớn.
Ngươi xem con nhà người ta kìa, tâm Phật của ai cũng đều rực sáng, thậm chí Phật lực dường như cũng trở nên tinh khiết hơn rất nhiều.
Đối với Phật môn mà nói, món ăn Phật Nhảy Tường này dường như được thiết kế riêng cho họ.
Mở mắt ra lần nữa, trong mắt bọn người Giác Tâm đầy sự ngạc nhiên và liên tục khen ngợi.
“Được nha, hay cho một thứ được gọi là Phật Nhảy Tường.”
“Món ăn này nhất định là là vì ngã Phật mà thành.”
“Đây mới là món chính của Phật môn ta.”