Chương 367: Ngươi Có Phải Cũng Ăn Phong Ma Đan Rồi Không?
Nếu như nói, chỉ là ví dụ, đám người Giác Tâm trước đó còn có chút do dự, như vậy sau khi ôm cái bát Phật Nhảy Tường này xuống, lúc này trong lòng bọn họ đã không còn vướng bận gì nữa.
Cái này mới là Phật môn chân chính, là tôn nghiêm của Giác Tâm hắn.
Sự thăng hoa của Phật tâm đã củng cố niềm tin của đám người Giác Tâm trong việc thành lập một Phật môn mới.
Vì vậy, sau khi ăn bữa tối xong, Giác Tâm đã chủ động tìm đến đám người Hồng Tôn, Diệp Trường Thanh để thảo luận vấn đề.
Phía bên Hổ Lĩnh không cần lo lắng, ngày mai hai đại tông môn bọn họ sẽ cùng nhau tấn công, Hổ Lĩnh chết càng nhiều, nguy hiểm mới có thể hoàn toàn không còn tồn tại, mọi người thậm chí còn lo lắng Hổ Lĩnh phái yêu thú tới quá ít.
Cũng giống như lần trước.
Điều duy nhất cần lo lắng bây giờ là những lão già kia trong Phổ Đà Tự cũng chính là những người thuộc thế hệ của An Tịch.
Dù sao những lão già này ngày thường đều kéo nhau chạy đi bế quan, cho tới tận bây giờ đều chưa nếm qua mùi vị món ăn của Diệp Trường Thanh.
Cho nên họ vẫn một lòng hướng về Phật môn ở Tây Châu, trước khi họ ra tay chống lại những tên tặc ngu xuẩn Tây Châu kia, đối phó với những những sư thúc, sư bá báo đời này như thế nào đã trở thành vấn đề quan trọng nhất lúc này.
“Giác Tâm phương trượng có suy nghĩ thế nào?”
Nghe lời này của Giác Tâm, Hồng Tôn chỉ nhàn nhạt hỏi, Giác Tâm nghe vậy tự nhiên có chút suy nghĩ, quay sang nhìn về hướng Diệp Trường Thanh nói.
Trường Thanh thí chủ, xin hỏi có còn dư chút nước canh nào không, nếu có thì có thể đưa cho lão nạp không?”
Hả? ? ?
“Ý của phương trượng là?”
“Phật Nhảy Tường chính là vì Phật môn ta mà sinh. Theo như những gì lão nạp thấy, cho dù là thiên ngôn vạn ngữ cũng chưa chắc đã bằng bát canh Phật Nhảy Tường này. Nếu để sư thúc, sư bá tự mình cảm nhận ý nghĩa chân chính của Phật môn trong bát canh Phật Nhảy Tường này. So với việc lão nạp nói có hiệu quả hơn.”
Ý nghĩa thực sự của Phật pháp sao? Nhìn thấy bộ dáng một mặt thành tín của Giác Tâm, Diệp Trường Thanh nhìn mà ngơ ngẩn cả người.
Mịa nó ngươi chỉ ăn có một bữa cơm, còn ăn ra chân lý Phật pháp luôn sao? Người xuất gia không phải không được phép nói dối sao?
“Cái này không thành vấn đề.”
Chỉ là chút nước canh thôi mà, thấy đám người Giác Tâm sau khi ăn xong còn kịp thời giữ lại chút ít, nếu không cho đến hiện tại chút canh này còn đúng cái nịt.
Không thấy mấy người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt vẫn đang đợi xung quanh trước vạc chờ lấy sao? Ha.
Nghe vậy, Giác Tâm gật đầu nói.
“Được, lão hòa thượng có một tâm nguyện quá đáng, trước khi chúng ta bắt đầu, hi vọng Trường Thanh thí chủ có thể hâm nóng bát canh này, đưa cho các vị sư thúc và sư bá của ta cảm nhận được ý nghĩa chân chính của Phật pháp là như thế nào.”
“Ừm… Làm nóng nó thì dễ, nhưng ý nghĩa thực sự của Phật pháp… Phương trượng ngươi có chắc mình có thể làm được không?”
Hâm nóng canh còn sót lại thì dễ rồi, một mồi lửa là hoàn thành, nhưng mẹ nó một bát canh của ngươi có thể làm người khác hiểu được ý nghĩa thực sự của Phật pháp, có thể làm được sao?
Phải biết là đám người Giác Tâm sau khi ăn rất nhiều bữa cơm mới biến thành bộ dáng như thế này.
Ngươi muốn chỉ dùng một chén canh giải quyết cái đám An Tịch thuộc thế hệ trước của Phật môn sao?
Nhưng đối với cái này, Giác Tâm lại tỏ ra cực kỳ tự tin.
“Lão nạp tin Phật Nhảy Tường có thể làm được.”
Hả? ? ?
Ta tin mẹ nó, trải qua hai kiếp người, Diệp Trường Thanh đừng nói là gặp qua, ngay cả nghe cũng chưa từng nghe qua có người dám đặt hết sự tin tưởng vào một chén canh.
Nhưng Giác Tâm tin chắc rằng một bát Phật Nhảy Tường là đủ để giải quyết mọi chuyện.
Diệp Trường Thanh không thể làm gì được, thậm chí ngay cả trước khi rời đi, Giác Tâm cùng các sư huynh đệ còn đối với nước dùng còn sót lại này, tỏ ra thái độ cung kính mà chắp tay trước ngực, hành lễ một cái rồi nói.
“A di đà Phật, ngã Phật từ bi, để cho lão nạp hôm nay cuối cùng cũng có thể nhìn thấy chân lý của Phật pháp.”
Nhìn thấy vẻ mặt thành kính của mọi người, khóe miệng Diệp Trường Thanh giật giật, ta thấy con mẹ nó các ngươi không cần bái Phật nữa, bái Phật nhảy qua tường là được rồi.
Một đêm không có chuyện gì đặc biệt còn rất yên bình, chờ đến sáng sớm ngày hôm sau, mọi người ăn điểm tâm. Sau đó dựa theo kế hoạch, trùng trùng điệp điệp rời khỏi Phật quốc.
Một đường đi về phía Tây Phật Quốc, đây chính là nơi đã hẹn với Hổ Lĩnh đi nhặt xác.
Tất cả các đệ tử của Giáo Đạo Nhất tông đều nằm trên mặt đất giả chết, trong khi Giác Tâm dẫn mọi người chờ đợi sự xuất hiện của yêu thú đến từ Hổ Lĩnh.
Khoảng một canh giờ trôi qua, đám yêu thú từ Hổ Lĩnh cuối cùng cũng đến.
Thủ lĩnh là một con Huyền Yêu, chỉ tương đương với một tu sĩ Kết Đan cảnh của Nhân tộc, sau lưng cũng chỉ vẻn vẹn có hơn một trăm con yêu thú.
Nhìn thấy cảnh này, không đợi những yêu thú này mở miệng, Hồng Tôn trực tiếp lừa xác chết.
“Hổ Lĩnh lấn ta quá đáng.”
Chuyện quái gì thế này, Hổ Lĩnh chỉ phái hai ba con mèo con này đến đây thôi sao?
Một con Huyền Yêu cộng thêm chừng trăm con Phàm Yêu, sao mà đủ được chứ? Chừng này còn không đủ nhét kẽ răng nữa.
Nhìn thấy Hồng Tôn tức giận nhảy dựng lên, con Huyền Yêu này cũng sững sờ trong chốc lát, một giây sau, trước mặt nó xuất hiện một màn máu, bên trong màn máu chính là Trí Hổ Yêu Vương.
“Hay cho một cái Phổ Đà Tự, bản vương đã sớm đoán được các ngươi có vấn đề. Hồng Tôn, ngươi còn muốn mưu hại bản vương, ngươi thật sự cho rằng bản vương là kẻ ngu sao?”
Trí Hổ Yêu Vương rõ ràng đã có sự chuẩn bị, kỳ thật lần này không chỉ phái Yêu Vương đi, thậm chí còn tự mình chạy tới Phật Quốc.
Chỉ là cách Phật quốc không xa, nó cố ý phái một đám yêu thú đến làm mồi nhử, mục đích là xem Đạo Nhất tông có âm mưu quỷ kế gì không.
Hiện tại xem ra là như vậy, suýt chút nữa rơi vào cạm bẫy rồi.
Về phần đám người Trí Hổ Yêu Vương, sau khi xác nhận Hồng Tôn vẫn chưa chết, bọn họ lập tức quay đầu bỏ chạy.
Nhìn màn máu chậm rãi tiêu tán, trong mắt Hồng Tôn tràn đầy sát ý, hay cho một con Trí Hổ Yêu Vương, đã học được thông minh rồi đúng không? Được, được lắm, chờ đến khi lão phu có thời gian nhất định sẽ chạy đến Hổ Lĩnh của ngươi một chuyến.
Chạy hòa thượng, ngươi còn chạy miếu?
“Sư tôn, chúng ta làm sao bây giờ? Giết hay là bắt?”
“Giết, một đám Phàm Yêu dưỡng làm gì?”
Ý nghĩ bắt sống cũng không có, cứ vậy mà giết sạch.
Sau khi giải quyết xong những con Phàm Yêu này, lập tức sẽ đến lượt đám cường giả Phật môn ở Tây Châu.
Một đám Thánh giả Giác Tâm, Giác Minh của Phổ Đà tự dẫn theo bọn người Hồng Tôn, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận, Thạch Tùng, Bách Hoa tiên tử, chạy đến nơi ở của họ.
Khi đến nơi, Giác Tâm đạp cửa bước vào, mà bảy tên Thánh giả Phật môn đến từ Tây Châu trong viện đối với cái này, mặc dù có chút bất mãn nhưng cũng chỉ là cau mày lạnh giọng hỏi.
“Đã giải quyết xong mọi chuyện rồi à? Đám người Đạo Nhất tông đâu? Chết hết chưa? Cái tên Hồng Tôn kia, xanh…”
Vừa mới nói được nửa câu, nhìn thấy mấy người Hồng Tôn cất bước đi vào, bảy tên Thánh giả Phật môn đến từ Tây Châu đều trực tiếp ngây ngẩn cả người.
Không phải nói hôm nay động thủ sao? Tại sao Hồng Tôn bọn họ vẫn còn sống? Ngoài ra, ngươi mịa nó mang người ta tới chỗ này của bọn ta là muốn làm gì đây?
Trong mắt tràn đầy hàn ý, ngữ khí cũng biến thành lạnh lẽo nói.
“Giác Tâm, ngươi có ý gì?”
Sự tình có vẻ như có chút không đúng, đặc biệt là ánh mắt của Giác Tâm, cùng trước đó hoàn toàn khác biệt.
Dường như có điều gì đó không ổn, đặc biệt là đôi mắt của Giác Tâm, hoàn toàn khác trước.
Đối mặt với lời chất vấn của bảy người, Giác Tâm không hề hoảng sợ một chút nào, sắc mặt nghiêm túc, nói năng có khí phách.
“Kể từ hôm nay trở đi, lão nạp muốn sáng lập một Phật môn mới, từ nay về sau, Phổ Đà tự ta cùng với Phật môn Tây Châu các ngươi không còn quan hệ gì.”
Hả? ? ?
Phật môn mới? Nghe thấy ba chữ này, bảy tên Thánh giả Phật môn của Tây Châu lập tức tức đến xì khói.
“Giác Tâm, ngươi điên rồi sao?”
“Ngươi biết mình đang nói cái gì không?”
“Ngươi đây là đang coi thường luân lý, phản bội Phật Tổ, ngươi có biết hậu quả là gì không.”
“Ha ha, ta chưa bao giờ phản bội Phật Tổ, ngược lại là do các ngươi không hiểu Phật Tổ, chân chính hiểu Phật Tổ người, là lão nạp, chính là Phổ Đà Tự ta.”
“Ngươi, ngươi, ngươi… Ngươi có phải đã ăn Phong Ma đan rồi không?”