Chương 369: Qua Lại Với Từ Kiệt
Bị bọn người Giác Minh chặn lại, bảy tên cường giả Phật môn ở Tây Châu không thể làm gì được.
Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn bốn người An Tịch một ngụm uống cạn Phật Nhảy Tường trên tay.
“Không thể uống.”
“Các ngươi… . . Các ngươi quả thực chính là một sự sỉ nhục của Phật môn ta.”
“Ngã Phật sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”
“Các ngươi… . .”
Vẫn còn đang tiếp tục gào thét, nhưng theo một bát Phật Nhảy Tường vào trong bụng, Phật tâm của bốn người An Tịch, An Bình đã hoàn toàn vỡ vụn, thấy thế, bảy tên cường giả Phật môn ở Tây Châu đỏ ngầu cả mắt.
“Xem đi, biến mất, biến mất rồi.”
“Ngay cả Phật tâm cũng sẽ không tha cho ngươi.”
Không có Phật tâm, một thân tu vi của các ngươi liền triệt để bị chặt đứt.”
Trong mắt của bảy người, Phật tâm tan vỡ chính là sự trừng phạt của Đức Phật đối với An Tịch và An Bình.
Nhưng lời còn chưa dứt, một giây sau, một cỗ Phật lực càng thêm thuần khiết từ trên người bốn người bắn ra.
“Cái này… . . Đây là…”
“Không thể nào, không có Phật tâm thì làm sao có Phật lực?”
“Đúc lại Phật tâm.”
Bọn họ sững sờ trợn mắt há mồm nhìn tất cả những thứ này, mặc dù bọn họ là cường giả Phật môn đến từ Tây Châu, tinh thông Phật pháp, nhưng cũng không tìm được lý do để giải thích một màn trước mắt.
Làm gì có lý như vậy.
Hơn nữa sau khi đúc lại Phật tâm, sao lại có cảm giác mạnh hơn trước chứ? Gặp quỷ rồi.
Về phần Giác Tâm, lúc này lớn tiếng nói.
“A di đà Phật, chúc mừng sư thúc, sư thúc lĩnh ngộ chân lý của ngã Phật, đúc thành Phật tâm thực sự.”
“Giác Tâm, ngươi đừng có mà hồ ngôn loạn ngữ, đây không phải Phật tâm, đây tuyệt đối không phải Phật tâm.”
“Ồn ào quá, Giác Minh, diệt bọn đầu trọc này đi, chờ đến khi Đại Hội Vạn Phật tổ chức xong, ta sẽ giao bọn đầu trọc này cho Đạo Nhất tông để tỏ lòng thành.”
“Giác Tâm, ngươi dám…”
Bảy người tức giận đến xịt cả khói, cảm nhận được rõ ràng bọn người đó có thể không quan tâm những chuyện này, trực tiếp đi lên cũng là một trận bao vây.
Nhưng lần này, bốn người An Tịch và An Bình thế mà lại không lên tiếng ngăn cản, chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt kinh ngạc, hiển nhiên vẫn chưa hoàn hồn.
“Giác Tâm, đây là… . .”
“Đây là ý nghĩa thực sự của ngã Phật, Phật Nhảy Tường.”
“Phật Nhảy Tường?”
“Không sai, ngày sau chính là món chính của Phật môn ta.”
Im lặng, một khoảng im lặng kéo dài, cho đến khi bảy tên cường giả Phật môn đến từ Tây Châu bị hạ gục, An Tịch và An Bình mới hoàn hồn.
Mà đã như thế, đối với tiếng rống giận dữ của bảy người kia, An Tịch - An Bình bọn họ cũng không có ý để ý đến.
“An Tịch, An Bình, các ngươi thật chẳng lẽ thật sự muốn phản bội Phật môn ta sao?
“Còn không mau nói bọn hắn dừng tay.”
“An Tịch, An Bình, đừng lặp lại cùng một sai lầm.”
Trực tiếp phớt lờ tiếng gào thét của bảy người, trầm mặc một lát, An Bình mới lên tiếng.
“Lão nạp muốn trở về lĩnh hội Phật tâm.”
“Lão nạp cũng vậy.”
“Mà này, Giác Tâm, cái món Phật Nhảy Tường này?”
Là do một Trường Thanh thí chủ của Đạo Nhất tông làm ra.”
Giác Tâm giới thiệu, sau đó bốn người An Tịch cũng kinh ngạc nhìn về phía Diệp Trường Thanh, rồi cùng nhau gật đầu.
“Trường Thanh thí chủ quả nhiên có duyên với Phật tổ.”
“Ha ha, chư vị đại sư nói quá lời.”
Nghĩ tới đây, Diệp Trường Thanh khóe miệng co giật, đây là định mệnh sao?
“Sau đó, Phật Nhảy Tường?”
“Sư thúc sư bá có thể đến trụ sở của Đạo Nhất tông ăn cơm, một ngày ba bữa.”
“Thì ra là thế.”
Biết rằng vẫn còn cơ hội để ăn những món ăn ngon như vậy, An Tịch và An Bình hài lòng rời đi.
Về phần nhóm Phật môn Tây Châu, sau khi Giác tâm phất tay ra hiệu, bọn họ đã bị bọn người Giác Minh dẫn đi, giám sát chặt chẽ, chỉ chờ đến khi tổ chức xong Đại Hội Vạn Phật là có thể dẫn đến trước mặt các đại tông môn, giao cho Đạo Nhất tông xử trí.
“Hồng Tôn đạo hữu, ngươi xem… “
Sau khi sự việc được giải quyết, Giác Tâm mỉm cười với Hồng Tôn, Hồng Tôn cũng mỉm cười đáp lại.
“Đây là chuyện của Phật môn các ngươi, ta không tiện nhúng tay vào.”
Về sau xảy ra chuyện gì, Hồng Tôn cũng không quá để ý.
Hai ngày sau, ngày này cuối cùng cũng đến ngày Đại Hội Vạn Phật.
Sáng sớm, toàn bộ Phổ Đà Tự trở nên náo nhiệt, đông đảo cường giả từ các chùa miếu Phật môn khác tụ tập cùng nhau, còn có người của Đạo tiên tông.
Ngay từ sớm, Diệp Trường Thanh, Triệu Chính Bình, Từ Kiệt cùng các đệ tử, dưới sự lãnh đạo của Hồng Tôn đi tới chủ tự của Phổ Đà tự.
Đương nhiên, không thể đem tất cả các đệ tử của Đạo Nhất tông đều tham gia, vì vậy chỉ có Hồng Tôn và nhóm các đệ tử thân truyền mới đủ tư cách tham gia cái Đại Hội Vạn Phật này.
Về phần Diệp Trường Thanh, không ai cảm thấy hắn không đủ tư cách, cho dù hắn không muốn đến cũng bị bọn người Triệu Chính Bình, Từ Kiệt ép tới.
Trên quảng trường chủ tự đã có rất nhiều người tụ tập, và mỗi một tông môn đều có khu vực riêng của mình.
Giống với Đạo Nhất tông, Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông cũng thuộc tứ đại tông môn cho nên vị trí tự nhiên là tốt nhất, về sau sẽ dựa theo thực lực mà phân định.
Tu tiên giới chính là như vậy, bất cứ lúc nào cũng đều nhìn vào thực lực để nói chuyện.
Thực lực cá nhân, thực lực của một tông môn đều rất quan trọng.
Ngay khi một đoàn người Diệp Trường Thanh bước vào chủ tự, một nhóm nữ tu sĩ đã đi về phía cổng.
Nguyên một đám lớn lên đều là hoa nhường nguyệt thẹn, dung mạo xinh đẹp.
“Đây là người đến từ Bế Nguyệt cốc, Đông Châu có hai thánh địa dành cho nữ tu, một là Ngọc Nữ Phong chúng ta, hai là Bế Nguyệt cốc này. Hơn nữa, Bế Nguyệt cốc càng thêm thuần khiết. Môn phái liên quan đến luyện công cho nên chỉ tuyển nữ đệ tử.”
Thực lực của Bế Nguyệt cốc không bằng bốn đại tông môn như Đạo Nhất tông, thậm chí ở toàn bộ lục địa phía Đông cũng chỉ có thể coi là trung đẳng.
Nhưng bởi vì bọn họ đều là nữ tu, cộng với tính cách không tranh không giành, nên rất được yêu thích ở Đông Châu.
Tất cả đại tông môn đều sẵn sàng bán chút tình mọn cho Bế Nguyệt cốc.
Hồng Tôn hiển nhiên cũng biết Trưởng Lão dẫn đầu Bế Nguyệt cốc, sau khi gặp mặt, mọi người đều lên tiếng chào hỏi nhau.
Nhìn qua các đệ tử của Bế Nguyệt Cốc, bọn họ thực sự rất ưa nhìn, nhưng Diệp Trường Thanh không quan tâm.
Cả ngày bị chúng nữ Bách Hoa tiên tử, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao vây quanh, mắt nhãn của Diệp Trường Thanh từ lâu đã thay đổi so với trước đây.
Đệ tử của Bế Nguyệt Cốc mặc dù ưa nhìn, nhưng cũng chỉ là như vậy, so với đám người Bạch Hoa Tiên Tử mà nói, bọn họ vẫn kém hơn rất nhiều.
Người đẹp bình thường và cực phẩm nữ thần, bọn họ có thể giống nhau không?
Nhưng khi Diệp Trường Thanh thu hồi tầm mắt và quay đầu lại, trong lúc vô tình chú ý Từ Kiệt đang đứng bên cạnh, vẻ mặt phức tạp nhìn về phía một đệ tử Bế Nguyệt cốc, hình như là đệ tử thân truyền, hơn nữa trong tất cả các chúng nữ chính là xinh đẹp nhất.
“Tam sư huynh.”
Nhẹ giọng hô một câu, nhưng Từ Kiệt tựa hồ không nghe thấy, trong miệng lẩm bẩm.
“Thanh Thanh…”
Ở một bên khác, thiếu nữ bị Từ Kiệt nhận nhầm thành Tố Thanh Thanh cũng đỏ mắt, nghiến răng nghiến lợi, một đôi mắt đẹp gắt gao nhìn chằm chằm Từ Kiệt.
Cả hai vô thức tiến về phía nhau, ánh mắt chất chứa bao câu chuyện.
“Hà Thanh Thanh, đã từng là đạo lữ của tam sư đệ, nghe nói bọn họ suýt nữa đã kết đạo lữ, nhưng cũng không khác gì đã thành thân. Hai người bọn họ trước đó đã trải qua mấy năm lịch luyện ở thế tục , nghe nói đã chung sống với nhau rồi, giống như những cặp đôi trần thế kia.”
Liễu Sương đứng ở bên giải thích, Diệp Trường Thanh nghe vậy liền hiểu thì ra là bạn gái cũ.
Chỉ là dường như song phương vẫn không bỏ được đối phương, trong mắt tràn ngập quá nhiều thứ không thể tả được.
Nhìn hai người đối mặt bốn mắt nhìn nhau, Diệp Trường Thanh chân thành thở dài.
“Nhìn nhau chẳng lời nào mà chỉ có nước mắt ngàn dòng”.
Mặc kệ vì sao lúc đầu lại tách ra, đây là lần đầu tiên Diệp Trường Thanh nhìn thấy tam sư huynh như vậy.
Tuy nhiên, ngay khi Diệp Trường Thanh vừa dứt lời, Hà Thanh Thanh đột nhiên hét lên giận dữ.
“Trả tiền.”