Chương 370: Lạc Hà Tông Đế

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,364 lượt đọc

Chương 370: Lạc Hà Tông Đế

Hà Thanh Thanh gầm lên một tiếng giận dữ, làm thay đổi cả bầu không khí, Diệp Trường Thanh cũng sửng sốt trong giây lát, tình huống này dường như không giống với những gì mình nghĩ lắm.

Ngay cả Từ Kiệt cũng biến sắc, bĩu môi nói.

“Tiền gì?”

“Năm đó ở Diên Phong quốc, ngươi ăn của lão nương, dùng của lão nương, ngay cả quần ngươi mặc cũng là lão nương mua.”

Hồi đó, Từ Kiệt và Hà Thanh Thanh sống tại một thị trấn nhỏ ở Viêm Phong quốc chủ yếu để luyện tâm cảnh.

Cũng không có sử dụng thủ đoạn của tu sĩ, sống như những người bình thường.

Và trong thời gian đó, chính Hà Thanh Thanh dựa vào công phu thêu thùa một tay nuôi sống hai người bọn họ.

Sau cùng cũng chỉ vì một số nguyên nhân mà hai người chia tay nhau, Hà Thanh Thanh tức giận đến mức vừa thấy mặt là muốn để Từ Kiệt trả tiền.

Tất nhiên, cũng không phải là muốn số tiền đó, đó chỉ là một cái cớ.

“Ngươi rống lớn tiếng như vậy làm gì?”

Đối mặt với tiếng gầm của Hà Thanh Thanh, Từ Kiệt đỏ mặt, trầm mặt nói ra.

Nhưng bây giờ mọi người xung quanh đều có thể nghe được, ba nữ tử Liễu Sương, Lục Du Du và Vương Dao còn tỏ ra khinh thường.

“Tra nam, Trường Thanh sư đệ, ngươi tuyệt đối không được học thói này của Tam sư huynh.”

“Nhưng mà sư đệ yên tâm, từ nay về sau, quần cộc của ngươi có sư tỷ lo.”

Hả? ? ?

Nghe vậy, khóe miệng Diệp Trường Thanh giật giật.

“Cái này thì không cần, sư đệ có thể tự mình giải quyết.”

Ta mịa nó cần các ngươi giúp ta mua quần cộc sao? Ngươi biết kích cỡ sao?

Nhưng ba cô gái rõ ràng cũng không định mua, tuy rằng không nói gì nhưng trong lòng thầm nghĩ, sau này có cơ hội sẽ tự tay may một chiếc quần lót cho sư đệ. Đây chính là minh chứng cho tình yêu của họ.

Cũng là Diệp Trường Thanh không biết trong lòng ba nữ tử này đang suy nghĩ cái gì.

Nếu không đoán chừng đầu của mọi người sẽ tê liệt ngay lập tức, mịa nó làm gì có người nào lấy quần lót làm vật chứng cho tình yêu?

“Bớt nói nhiều lời, trả tiền đây.”

“Đừng nói xấu ta, ai không biết Từ Kiệt ta không bao giờ mặc quần lót.”

“Ha, ngươi có mặc hay không chẳng lẽ ta không biết sao?”

“Ngươi… . . Ta không chấp nhặt với ngươi.”

“Vậy trả lại tiền đi.”

“Cho ngươi.”

“Không đủ.”

“Một ngàn cực phẩm linh thạch, còn chưa đủ sao?”

“Không tính tiền lời sao?”

“Vậy ngươi muốn bao nhiêu?”

“Một triệu.”

“Ta đốt cho ngươi xem.”

Nhìn thấy Từ Kiệt và Hà Thanh Thanh vẫn đang tranh cãi không ngừng, mọi người ngầm hiểu nhau bỏ đi.

Đối với Diệp Trường Thanh mà nói, hắn đối với tam sư huynh hẳn là không có kỳ vọng gì.

Tam sư huynh không xứng nắm giữ ái tình ngọt ngào.

Hắn đi tới chỗ ghế ngồi xuống, không bao lâu sau Từ Kiệt cũng quay lại, vừa trở về đã mở miệng đối với Diệp Trường Thanh bất mãn oán trách.

“Thật sự là bà nương điên rồi. Trường Thanh sư đệ, ngươi phải cẩn thận một chút, nữ nhân có cái gì tốt? Thứ mà tu sĩ chúng ta theo đuổi chính là Trường Sinh Đạo, nữ nhân cũng chỉ làm phí sức lực của ngươi, cho nên về sau không có việc gì đừng mù quáng mà đi tìm đạo lữ.”

Xem ra hắn thật sự tức giận, nhưng vừa dứt lời, ba, không, bốn ánh mắt cực kỳ không thiện cảm liền ập tới.

Chỉ cảm thấy lạnh sống lưng, phát hiện là Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao, còn có Bách Hoa tiên tử đang nhìn mình chằm chằm.

Từ Kiệt đột nhiên lại ngượng ngùng cười nói.

“Hừ, cái này tự nhiên không bao gồm sư tỷ các ngươi cùng Bách Hoa Phong Chủ, người nào tìm tới các ngươi chính là phúc khí của hắn.”

Thấy bộ dáng Từ Kiệt hèn nhát như vậy, Diệp Trường Thanh phớt lờ hắn.

Là đệ nhất tông môn ở Đông Châu, Đạo Nhất tông xuất hiện, tự nhiên có rất nhiều người chủ động tiến lên trò chuyện.

Nhưng đều đã có đám người Thạch Tùng, Hồng Tôn ứng phó.

Đối với những chuyện này, mấy người cũng đều rất quen thuộc, dù sao mỗi lần ra ngoài đều gặp phải.

Trong lúc tán gẫu, Thánh giả của Thanh Vân Tông mở miệng nhỏ giọng nói.

“Hồng Tôn đạo hữu, sau lần Đại Hội Vạn Phật này, Phật môn nhất định sẽ có động tĩnh lớn, đến lúc đó chúng ta nhất định phải đoàn kết lại.”

Ý của Thanh Vân môn chính là đang nói đến việc truyền đạo, dù sao cường giả của Phật môn ở Tây Châu cũng đã tới, cho nên không thể không khả năng làm ra bất kỳ động thái nào.

Nhưng Hồng Tôn hoàn toàn không quan tâm đến điều đó.

Còn làm ra động thái rắm chó nào chứ, cường giả Phật môn ở Tây Châu đó đã bị hạ gục, bọn hắn còn có thể làm động thái gì.

“Yên tâm đi, không sao đâu.”

“Chuyện này không thể xem nhẹ. Phật môn có rất nhiều tham vọng, điểm đó ai cũng đều biết.”

Trước đây là do sơ xuất mà để cho Phật môn phát triển, sau này làm gì cũng đã muộn, chỉ có thể không ngừng chèn ép.

Nhưng dù vậy, đã qua nhiều năm như vậy mà Phật môn vẫn ngày càng lớn mạnh.

Không còn cách nào khác, ai biểu khả năng tẩy não của Phật môn khủng bố như vậy chứ, đặc biệt là đối với những người phàm trần.

Trên cơ sở có đông đảo tín đồ, luôn có một số ít nhân tài tôn thờ Phật môn và tiếp tục gửi máu tươi cho Phật môn.

Từ điểm này mà nói, Phật môn cũng cướp đoạt rất nhiều hạt giống tu tiên.

Trong khi mọi người đang nói chuyện, chỗ cửa lớn cũng có một đám người tiến vào, đó chính là đám người của Lạc Hà tông do Tô Lạc Tinh tự mình xuất lĩnh.

Nhìn thấy người của Lạc Hạ tông cũng tới, tất cả người của các đại tông môn đều biểu lộ các sắc thái riêng biệt trên mặt.

“Bọn họ không phải đang ở Hổ Lĩnh đánh nhau với Hổ tộc sao?”

“Tin này của ngươi cũng ít quá rồi, chiến tranh đã sớm chấm dứt, nghe nói Hổ tộc chủ động cầu hòa.”

“Cũng nên ngừng thiệt, thành thật mà nói, ta cũng không biết đánh nhau vì cái gì luôn.”

“Đúng vậy nha, cũng không thấy trước đó có xung đột gì cả, không phải chỉ là mấy cái Tất Sát Lệnh thôi sao, thứ đồ chơi đó có tác dụng sao?”

“Đừng nói nữa, Tô Tông Chủ tới rồi.”

Bởi vì Tô Lạc Tinh tự mình dẫn đội, thân là Tông Chủ, đương nhiên thân phận hiện tại của hắn là cao nhất.

Rốt cuộc, ba vị bá chủ khác như Qi Xiong đã không đích thân đến.

Cho nên có nói gì sau lưng, nhưng khi đứng trước mặt, mọi người vẫn cư xử một cách tôn trọng và không dám xúc phạm dù chỉ một chút.

“Tô Tông Chủ.”

“Chúc mừng Tô Tông Chủ, đại hoạch toàn thắng.”

“Lần này Hổ Lĩnh chắc chắn đã bị Tô Tông Chủ cho giáo huấn đủ.”

Đối mặt với lời nịnh nọt mọi người, tâm tình Tô Lạc Tinh cũng không tệ, trên mặt luôn luôn nở nụ cười.

Mãi cho đến khi đi tới trước mặt đám người Hồng Tôn, nụ cười của Tô Lạc Tinh mới nhanh chóng thu lại, sau đó hắn hừ lạnh một tiếng rồi dẫn người tới chỗ ngồi ngồi xuống.

“Lão già này có bệnh sao?”

Nhìn Tô Lạc Tinh lật mặt nhanh hơn lật bánh tráng, Hồng Tôn và Thạch Tùng bốn mắt nhìn nhau, Thạch Tùng im lặng nói một câu.

Bọn họ có nói gì đâu, thậm chí còn không có thời gian để nói gì luôn, ngươi mịa nó hừ cái quái gì? Bị nghẹn khí trong cổ à?

Ngay cả sau khi ngồi xuống, Tô Lạc Tinh vẫn thuỷ chung mang bộ mặt như đi đám nhìn chằm chằm vào đám người Hồng Tôn.

Chuyện này ai cũng không thể trực tiếp giải quyết, đôi mắt này mở to như chuông đồng, không mệt sao?

“Thực sự bị bệnh nặng lắm rồi.”

Cũng không để ý đến hắn thật, nhưng đám người Hồng Tôn càng phớt lờ hắn, Tô Lạc Tinh sẽ càng không vui, trong lòng oán giận nghĩ về điều đó.

“Hừ, còn dám không nhìn lão phu, đợi lát nữa sẽ khiến các ngươi đẹp mắt, lần này Tề Hùng không tới, xem ta xử lý các ngươi như thế nào, Đại Hội Vạn Phật này nhất định sẽ làm các ngươi mất hết thể diện.”

Vì báo thù nên mới chạy tới, không đánh được Tề Hùng, chẳng lẽ làm không được hai tên Hồng Tôn, Thạch Tùng ngươi sao?

Đến lúc đó ở trước mặt các đại tông môn, Tô Lạc Tinh ta nhất định sẽ làm cho Đạo Nhất tông các ngươi mất mặt, sau đó trở thành trò cười của Đông Châu.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right