Chương 372: Tâm Tình Dần Dần Mất Khống Chế
“Từ Kiệt, ta muốn khiêu chiến với ngươi.”
Gương mặt đằng đằng tức giận, nghe vậy, Từ Kiệt ngay lập tức nở một nụ cười gượng gạo.
“Cái bà điên nương này vẫn chưa chịu thôi sao?”
Mấy người Triệu Chính Bình và Liễu Sương ngồi ở một bên cũng không còn cảm thấy ngạc nhiên nữa, dù sao thì kể từ khi chia tay, mỗi lần gặp nhau, Hà Thanh Thanh đều viện đủ mọi cớ để gây khó dễ cho Từ Kiệt.
Đối với chuyện năm đó, nàng vẫn là canh cánh trong lòng, không hiểu Từ Kiệt tại sao lại đối xử với nàng như vậy.
“Tam sư huynh, ngươi rốt cuộc đã làm gì nàng ấy?”
“A, chuyện xảy ra lúc đó cũng không đáng nhắc tới.”
Diệp Trường Thanh tò mò hỏi, nhưng Từ Kiệt không nói, ngược lại là đứng dậy và đi tới trước mặt Hà Thanh Thanh.
“Tới đi.”
Cái bà nương điên này, nếu không điên đủ sẽ không dừng lại, thay vì để nàng ta cứ thế phát điên, cho nàng ta một cơ hội trút giận thì tốt hơn.
Nói xong, Từ Kiệt dẫn đầu đi vào trong trận pháp trước, Hà Thanh Thanh nhìn thấy cũng theo sát phía sau.
Bị người ta đoạt trước, khuôn mặt già nua của Tô Lạc Tinh trầm xuống, nhưng đối mặt với một tên tiểu bối, hắn cũng không thể nói gì.
Dù sớm hay muộn gì cũng đều có cơ hội, cho nên lần này cũng không vội.
Nhận được kiếm gỗ, sau khi hai người họ bước vào trận pháp, Hà Thanh Thanh bị phong ấn mọi giác quan.
Mà Từ Kiệt thì lại có vẻ mặt khó hiểu, vì cái gì ta có thể thấy được? Hoàn toàn không bị trận pháp ảnh hưởng?
Thông qua trận pháp, Sau khi mắt nhìn Giác Tâm đang mỉm cười và gật đầu mắt nhìn đối với mình, Từ Kiệt mới hiểu được, đây là cho mình gian lận rồi?
Những con lừa hói này ngày càng ăn chơi trác táng rồi.
Một người không bị trận pháp ảnh hưởng, một người bị trận pháp phong ấn tất cả nhận thức, trận chiến này kết quả đã định trước.
Từ Kiệt cũng định tuỳ tiện chơi đùa Hà Thanh Thanh một chút rồi nhanh chóng kết thúc trận đấu là được rồi.
Nhưng khi quay đầu lại nhìn Hà Thanh Thanh, Từ Kiệt lại sững sờ cả người.
“Mẹ kiếp…”
Chỉ thấy cô nàng này đem kiếm gỗ thu hồi, sau đó lấy ra thanh bội kiếm của mình, là một thanh Thiên binh thượng phẩm.
Cầm trong tay thanh bội kiếm, Hà Thanh Thanh nở một nụ cười lạnh lùng trên môi.
“Ta chém chết ngươi cái tên tra nam này.”
Trong khi suy nghĩ, Hà Thanh Thanh cẩn thận tiến về phía trước, thỉnh thoảng chém hai nhát.
Về phần Từ Kiệt, đã sớm mịa nó lẫn mất thật xa, nữ nhân này lòng dạ thật đen tối, không chơi nổi, đồng ý dùng kiếm gỗ, ngươi mịa nó lại dùng Thiên binh thượng phẩm, là muốn thực sự chém chết lão tử sao?
Khóe miệng co giật nhìn về phía Hà Thanh Thanh không ngừng vung chặt, tìm kiếm chính mình, trong lòng Từ Kiệt đã quyết định, về sau nhất định phải cách nữ nhân này xa một chút.
Năm đó không phải là…. Còn sao?
“Ta chém chết ngươi.”
“Tra nam, ta đánh chết ngươi.”
Trong miệng không ngừng nói, mà mọi người bên ngoài trận pháp, lúc này đều nhìn đến ngây người, bọn họ còn có thể chơi như vậy sao?
Trong một phần tư giờ tiếp theo, mọi người chỉ có thể nhìn thấy Từ Kiệt ở torng trận pháp trốn trong góc, trong khi Hà Thanh Thanh đang tận hưởng khoảng thời gian ở nơi đó chém đến quên cả trời đất.
Cứ như thể từng nhát kiếm chém vào cơ thể Từ Kiệt.
Nụ cười trên khuôn mặt càng lúc càng rạng rỡ.
“Liễu Trưởng Lão, đồ đệ này của ngươi… Không có vấn đề gì chứ?”
Có người nhìn về phía Trưởng Lão dẫn đầu đội của Bế Nguyệt cốc hỏi, nghe vậy, Liễu Trưởng Lão chỉ có thể ngượng ngùng cười cười.
“Ha ha, hai người này trước đó có xảy ra chút hiểu lầm, bọn họ vốn là đạo lữ.”
“Thì ra là thế.”
Nghe vậy, người này giống như đã được giác ngộ, nhưng vẫn nhìn Hà Thanh Thanh đang ở trong trận pháp với vẻ mặt kỳ lạ.
Bởi vì không ai lên tiếng ngăn, kể cả người của Đạo Nhất tông cũng không lên tiếng, cho nên Giác Tâm cũng không có truy cứu chuyện Hà Thanh Thanh gian lận.
Suy cho cùng, Từ Kiệt cũng đang gian lận, hơn nữa, cho dù đổi thành Thiên binh thượng phẩm đi chăng nữa, Hà Thanh Thanh cho đến bây giờ cũng chưa đụng vào được một góc áo của Từ Kiệt.
“Tra nam, hiện tại biết sự lợi hại của ta chưa?”
“Năm đó là do ngươi bỏ rơi ta, chúng ta đã đồng ý sẽ ở bên nhau cả đời.”
“Lão nương đã sớm nói với ngươi, tại chỗ này, chỉ có một kết cục mà thôi.”
Ngay sau khi Hà Thanh Thanh trút được nỗi uất ức trong lòng, Từ Kiệt bước tới với vẻ mặt bất lực, đi đến phía sau lưng.
“Chơi cũng chơi chán, ngủ đi.”
Vừa nói, vừa dùng chuôi kiếm đánh nàng bất tỉnh, sau đó bế Hà Thanh Thanh ra khỏi trận pháp.
Hắn bế Hà Thanh Thanh đi đến trước mặt đám người Bế Nguyệt cốc, giao cho Liễu Trưởng Lão.
Từ Kiệt quay đầu trở lại chỗ ngồi của mình.
“Con mụ này bị điên thật rồi, Trường Thanh sư đệ, ngươi nhất định phải nhớ cho thật kỹ, nữ nhân …”
Vừa ngồi xuống, Từ Kiệt bắt đầu phàn nàn, nhưng lần này còn chưa nói xong, đã bị chúng nữ Liễu Sương trừng mắt nhìn lại, khiến hắn chỉ có thể ngượng ngùng cười một tiếng, ngoan ngoãn ngậm miệng lại.
Một bên khác, Tô Lạc Tinh thấy Từ Kiệt dễ dàng giành chiến thắng dễ như trở bàn tay trong cuộc thi, trên mặt nở một nụ cười khinh bỉ.
“Hừ, đánh thắng một cái Bế Nguyệt cốc có gì vui chứ?”
Các đệ tử của Lạc Hà tông hắn có thể dễ dàng giành chiến thắng, nghĩ vậy, Tô Lạc Tinh nháy mắt ra hiệu với mấy tên đệ tử của Lạc Hà tông phía sau lưng.
Thấy vậy, một người trong số đó đứng dậy, không chút do dự lựa chọn khiêu chiến với Triệu Chính Bình.
“Triệu huynh, ngươi với ta đến đánh một trận đi.”
Rõ ràng là nhằm vào Đạo Nhất tông, cho nên đối với cái này, Triệu Chính Bình đương nhiên cũng không giả lơ giả điếc, trực tiếp đứng lên.
Về phần các đại tông môn khác, đối với cái này đương nhiên sẽ không nhúng tay vào.
Họ từ lâu đã quá quen thuộc với ân oán giữa Lạc Hà tông và Đạo Nhất tông, hơn nữa nếu thần tiên của hai đại tông môn này mà đánh nhau, nếu cứ thế mà nhúng tay vào chắc chắn sẽ trở thành bia đỡ đạn ngay.
Cho dù là Thanh Vân tông hay là Hoàng Cực tông thì đối với vấn đề này cũng làm ra bộ dạng giả lơ giả điếc, nếu muốn đánh nhau thì cứ nhào vào đánh thôi, nếu được thì cứ đến mức một mất một còn, như thế hai đại tông môn bọn họ có thể nhặt phần lợi về mình rồi.
Một trước một sau đi vào trận pháp, giống như Từ Kiệt, Triệu Chính Bình vừa tiến vào trận pháp đã sửng sốt, tri giác của mình vậy mà lại không bị phong cấm?
Sau khi nhìn về phía Giác Tâm, Triệu Chính Bình cũng nhanh chóng nhận ra, cái đám lừa trọc này đã giúp họ gian lận rồi?
Nhưng nếu là như vậy… Ánh mắt của hắn vô ý thức rơi vào đệ tử thân truyền của Lạc Hà tông.
Không cần đánh, kết quả đã định rồi, Phật môn giở trò lưu manh, còn cần đánh sao?
Hoàn toàn không cách nào cảm nhận được sự tồn tại của Triệu Chính Bình, nhưng phía Lạc Hà tông hiển nhiên cũng đã chuẩn bị kỹ càng.
Trên mặt của Tô Lạc Tinh ở phía hậu phương nở ra một nụ cười chế nhạo.
“Các ngươi tuyệt đối nghĩ không ra, bổn tọa đã cho đệ tử Thiên Nhãn Ngọc.”
Thiên Nhãn Ngọc này là một loại bảo vật, cực kỳ hiếm thấy ở Đông Châu, có thể tăng cường lĩnh ngộ năng lực của tu sĩ, cường giả Thánh cảnh đeo vào có thể gia tăng phạm vi bao trùm của Thánh niệm.
Mà ở trong Mê Tung trận, có Thiên Nhãn Ngọc là có thể phá vỡ một tia trận pháp, mặc dù không thể giống như những người ở bên ngoài, nhưng vẫn có thể đại khái nhận ra đối phương ở nơi nào.
Vì vậy, có Thiên Nhãn Ngọc bên người, đệ tử Lạc Hạ tông hắn không thể thua được.
“Đi đi, đem đám người Đạo Nhất tông này, hung hăng đè xuống đất ma sát cho bản tông.”
Tô Lạc Tinh tràn đầy tự tin, nhưng sự phát triển tiếp theo rõ ràng là hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hắn.
Chỉ thấy tên đệ tử này của Lạc Hà tông, mặc dù đã cảm nhận được vị trí của Triệu Chính Bình, cũng đã phát động tấn công trước.
Nhưng phản ứng của Triệu Chính Bình thậm chí còn nhanh hơn, hắn né tránh một cách khéo léo bằng cách xoay người, sau đó trực tiếp đá ra một cước, đá bay tên đệ tử Lạc Hà tông này thành trạng thái vồ ếch.
Sau khi bay ra ngoài liền ngã mạnh xuống đất, cái này khiến đệ tử Lạc Hà tông một đầu dấu chấm hỏi.
Không phải chứ, tại sao phản ứng của Triệu Chính Bình lại nhanh như vậy? Hắn có mang theo Thiên Nhãn Ngọc, mà Triệu Chính Bình lý không thể nhìn thấy gì mới đúng.
Sau đó hắn cũng xuất thủ thêm lần nữa, nhưng lần nào Triệu Chính Bình cũng có thể né được một cách chính xác.
Sau cùng ngay lập tức bị Triệu Chính Bình một kiếm đâm bay ra ngoài.
Tuy là kiếm gỗ, nhưng có sự gia trì của linh lực cùng kiếm khí, lực sát thương của nó cũng không nhỏ.
Thua, bị đánh bại hoàn toàn, chính là cái loại hoàn toàn không có khả năng chống trả.
Đối mặt với kết quả như vậy, đệ tử này không thể tiếp nhận, Tô Lạc Tinh cũng không thể tiếp nhận.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn tên đệ tử đi ra khỏi trận pháp, Tô Lạc Tinh cắn răng nói.
“Phế vật.”
Ngay cả Thiên Nhãn Ngọc cũng đã cho ngươi rồi, ngươi còn có thể thua sao? Bản tông là để ngươi đem Đạo Nhất tông đè xuống đất ma sát, không phải để ngươi bị Đạo Nhất tông đè xuống đất ma sát.
Trận chiến đầu tiên hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của Tô Lạc Tinh, và sự tự tin trước đó cũng phai nhạt đi rất nhiều.
Sau đó đến trận chiến thứ hai, vẫn là đệ tử Lạc Hạ Tông Chủ động khiêu chiến, mục tiêu đương nhiên là Đạo Nhất tông.
Trong lúc nhất thời, Đại Hội Vạn Phật dường như đã trở thành một cuộc đối đầu giữa hai đại tông môn.
“Đừng có mà xảy ra chuyện ngoài ý muốn nữa, vừa linh hoạt vừa gọn gàng đánh thắng cho ta đi.”
Trước khi ra tay, Tô Lạc Tinh đặc biệt dặn dò, nghe vậy, tên đệ tử này cũng nghiêm túc gật đầu.
“Vâng, Tông Chủ.”
“Ừ, đi đi.”
Lần này không chơi những cái thứ loè loẹt đó nữa, chỉ cần tồi khô lạp hủ đánh bại Đạo Nhất tông là được.
Nhưng vừa vào trận pháp, Liễu Sương trực tiếp xông tới mà không đợi đệ tử Lạc Hà tông động thủ trước.
Sau đó … Đệ tử của Lạc Hà tông đã bị đánh bại một cách gọn gàng mà linh hoạt, thậm chí còn chưa tới mười chiêu.
Sắc mặt bây giờ của Tô Lạc Tinh đã đen như cái đít nồi.
Đến cùng mịa nó là đang xảy ra chuyện gì chứ, Thiên Nhãn Ngọc không có tác dụng sao?
Giống như người bình thường đánh người mù vậy, mẹ nó nếu không sao lại đánh không lại chứ?
Nhưng sự thật là sự thật, bọn họ thua liên tiếp hai ván, sau đó là ván thứ ba và ván thứ tư.
Lục Du Du cùng Vương Dao cũng là lần lượt giành được thắng lợi.
Ban đầu vốn là muốn đem Đạo Nhất tông đè xuống đất ma sát, nhưng thực tế lại là Lạc Hà tông hắn bị ma sát.
Hơn nữa còn là chủ động gây sự, bị người ta một trận ma sát.
Sau khi thua bốn ván liên tiếp, Tô Lạc Tinh không còn tự tin như trước nữa, hắn nghiến răng rắc, tâm tình kích động quát.
“Có vấn đề. Mê Cung Trận này có vấn đề.”
“Đạo Nhất tông gian lận, Hồng Tôn, các ngươi có phải chơi không lại?”
Nghe vậy, mấy người Hồng Tôn, Thạch Tùng sửng sốt, liếc nhìn nhau, cuối cùng vẫn là Thanh Thạch mở miệng nói.
“Cơm có thể ăn bậy, nhưng nói thì không thể nói bậy được, cái Mê Tung trận này là trận pháp của Phật môn, cho nên Đạo Nhất tông ta làm sao có thể gian lận được?”
Ánh mặt như đang nhìn một kẻ ngốc, nhưng đối mặt với ánh mắt như vậy của Thạch Tùng, Tô Lạc Tinh càng thêm tức giận.
“Nhất định là có gian lận, bằng không Đạo Nhất tông ngươi sao có thể thắng được? Làm sao có thể thắng được?”
“Chấp mê bất ngộ.”
Lần này, Thạch Tùng cũng không thèm để ý hắn nữa, cái tên Tô Lạc Tinh này não bị úng mẹ rồi.
Đây có phải mẹ nó của Đạo Nhất tông bọn ta đâu, đây là địa bàn của Phật môn, chúng ta làm sao gian lận được? Trừ khi Phật môn người ta nguyện ý giúp đỡ, bằng không thì có liên quan gì đến Đạo Nhất tông ta?
Bị phớt lờ, Tô Lạc Tinh càng trở nên kích động.
“Có phải hay không bị bản tông nói trúng rồi? Đạo Nhất tông ngươi gian lận, cho nên không có gì để nói?”
Nhìn thấy cảm xúc của Tô Lạc Tinh dần mất kiểm soát, cuối cùng ngay cả Thánh giả của Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông cũng không thể chịu đựng được nữa, cho nên đều lên tiếng thuyết phục.
Trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đến một canh giờ này, Tô Lạc Tinh lúc đầu còn tươi cười, sau đó trở nên mặt không biểu cảm, cuối cùng biến thành bộ dạng như bây giờ.
Chỉ là những gì ngươi nói là hoàn toàn không có cơ sở nhà, Đạo Nhất tông nói không sai.
Đây là trận pháp của Phật môn, bọn họ làm sao có thể gian lận? Lạc Hà tông ngươi có cách khống chế Mê Tung Trận à? Nếu không có thì bên phía Đạo Nhất tông làm sao làm được.
Dưới sự khuyên giải của các Thánh giả Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông, Tô Lạc Tinh mới dần bình tĩnh lại, nhưng khi nhận thấy ánh mắt kỳ lạ của những người xung quanh, hắn lại cảm thấy tức cái lồng ngực, lập tức tức giận nhìn về phía Hồng Tôn.
“Hồng Tôn, luận bàn về Mê Tung trận, Đạo Nhất tông ngươi dám không?”
Hả? ?