Chương 373: Giác Tâm Ngươi Muốn Làm Gì?
Nhìn Tô Lạc Tinh tức giận, mấy người Hồng Tôn cảm thấy không thể nói lý.
Cái tên gia hỏa này vừa đến đã luôn nhắm đến Đạo Nhất tông, đám người Hồng Tôn không muốn nói chuyện với hắn nữa, nhưng Tô Lạc Tinh vẫn từng bước ép sát.
Là do đám đệ tử Lạc Hà tông các ngươi muốn khiêu chiến, hiện tại thua trận, lại không chịu tiếp thu.
“Không cần tỷ thí, Tô Tông Chủ bình tĩnh một chút đi.”
Thạch Tùng thờ ơ nói, nghe vậy, Tô Lạc Tinh càng tức giận hơn.
“Các ngươi không phải là đang xem thường bản tông môn ta sao? Bản tông nói chính là muốn cùng các ngươi so tài.”
Hả? ? ?
Tên gia hỏa này đúng là điên rồi, liếc nhìn Tô Lạc Tinh đang tức giận, Thạch Tùng quyết định chọn cách im lặng.
Tuy nhiên, Tô Lạc Tinh đối với vấn đề này lại tỏ ra hiếu chiến, không ngừng một tấc lại muốn tiến một thước đòi tranh tài với Đạo Nhất tông, thậm chí còn lớn tiếng nói nếu Đạo Nhất tông không muốn thi đấu thì hắn sẽ tự mình ra tay.
“Hoặc là tới tỷ thí, hoặc là bản tông tự mình hạ ngươi, để Tề Hùng tự mình tới nhận người.”
Tô Lạc Tinh dám nói một câu như vậy, tự nhiên có sự tự tin của mình.
Lần này vì lý do an toàn, mặc dù không phải tất cả cường giả của Lạc Hà tông đều được mang đến, nhưng với việc bổ sung Tô Lạc Tinh, Lạc Hà tông vẫn có tám cường giả Thánh giả.
Tám tên Thánh cảnh này chắc chắn có lợi thế khi đối đầu với năm người ồng Tôn, Thạch Tùng, Thanh Thạch, Bách Hoa tiên tử, Trương Thiên Trận
Chưa kể, nơi này còn là Phổ Đà Tự nữa.
Phổ Đà Tự là nơi nào, chính là đồng minh của Lạc Hà tông hắn, hắn đã bí mật thành lập liên minh với Giác Tâm từ lâu rồi.
Có Giác Tâm trợ giúp, việc hạ gục đám người Hồng Tôn và những người khác không phải là vấn đề.
Nghĩ đến đây, Tô Lạc Tinh càng cảm thấy khả thi, mặc dù không thể một đao giết chết đám người Hồng Tôn, nhưng hạ gục họ thì không thành vấn đề.
Đến lúc đó để Tề Hùng tự mình đến nhận người, để hắn ở trước mặt mình khúm núm, lấy báo trước đó khuất nhục mối thù.
Có thể làm được, hoàn toàn có thể làm được, cái gì mà đệ tử luận bàn chứ, chỉ là một thứ khoa trương thôi, hiện tại Tô Lạc Tinh hắn không rảnh chơi trò mèo vờn chuột, hắn chỉ muốn hạ bệ bọn họ, sau đó ép Tề Hùng cúi đầu.
Vừa nghĩ đến đây, trong cơ thể Tô Lạc Tinh đột nhiên có một cỗ linh lực dâng trào, đám người Hồng Tôn thấy vậy cũng sầm mặt lại.
“Tô Tông Chủ đây là muốn động thủ?”
“Ha, Đạo Nhất tông các ngươi công khai gian lận, hôm nay bản tông sẽ thay mặt Tề Hùng quản dạy cách ngươi thật tốt, sau đó để Tề Hùng đích thân tới đón.”
“A, Tô Tông Chủ tự tin như vậy? Nếu là thật đánh, ai thua ai thắng còn chưa biết đâu.”
“Ha ha, Hồng Tôn, ngươi cho rằng nơi này là của Đạo Nhất tông ngươi sao? Nơi này là Phật môn, là Phổ Đà Tự, không phải địa bàn của Đạo Nhất tông ngươi.”
Tô Lạc Tinh cười thành tiếng, trong lòng tràn đầy tự tin.
Có Giác Tâm phối hợp, hắn không tin không thể hạ gục đám người Hồng Tôn.
Nói xong, Tô Lạc Tinh quay đầu lại và hét lên với Giác Tâm.
“Giác Tâm phương trượng, Đạo Nhất tông phá hư Đại Hội Vạn Phật, Phật môn ngươi chẳng lẽ không biểu thị gì sao? Theo ta bắt lấy bọn họ.”
Nếu Phổ Đà Tự muốn truyền bá ở lãnh thổ mới, thì nhất định phải nhờ đến sự trợ giúp của Lạc Hà tông hắn.
Nếu không có Lạc Hà tông giúp đỡ để gây áp lực lên Đạo Nhất tông, Tề Hùng chắc chắn sẽ không đồng ý.
Vì vậy, Tô Lạc Tinh tuyệt không sợ Giác Tâm sẽ từ chối hắn.
Chỉ là đối với đám người Hồng Tôn ở phía bên kia nhìn Tô Lạc Tinh với vẻ mặt kỳ lạ.
Người này chắc chắn bị úng não rồi, để Giác Tâm xuất thủ? Ngươi mẹ nó * mất trí rồi à?
Không chú ý đến biểu cảm thay đổi của đám người Hồng Tôn, vừa dứt lời, Tô Lạc Tinh đã dẫn mọi người của Lạc Hà Tông trực tiếp tấn công.
“Đạo Nhất tông, hôm nay bản tông sẽ thay Tề Hùng giáo huấn các ngươi.”
Theo hành động xuất thủ của Tô Lạc Tinh, bọn người Hồng Tôn tự nhiên sẽ không ngồi yên chờ chết, đồng thời, Giác Tâm cũng dẫn đầu một nhóm Thánh giả trực tiếp động thủ.
Trong lúc nhất thời, Vạn Phật Đại Hội trực tiếp biến thành Thánh giả đại chiến.
Biến cố đột ngột này khiến tất cả người của các đại tông môn có mặt đều thất kinh.
Không ổn rồi, sao lại đột nhiên bùng nổ thành Thánh giả đại chiến rồi?
“Lạc Hà tông chắc chắn đã có sự chuẩn bị từ trước. Đạo Nhất tông đang gặp nguy hiểm.”
“Cũng không nguy hiểm đến mức như vậy, chỉ cần Tô Lạc Tinh này không bị úng não thì sẽ không nguy hiểm đến tính mạng, cùng lắm là mất mặt mà thôi.”
“Nói như vậy chính là khiến Đạo Nhất tông lần này mất hết mặt mũi rồi.”
“Đúng vậy.”
Phần lớn mọi người cũng không cảm thấy Đạo Nhất tông có cơ hội giành chiến thắng, nguyên nhân chủ yếu vẫn là về phía Phật môn.
Mọi người đều biết quan hệ giữa Phật môn và Đạo Nhất tông luôn căng thẳng, ngược lại là bên phía Lạc Hà tông, trong những năm gần đây lại rất thân thiết với Phật môn.
Đặc biệt là đối với Giác Tâm và Tô Lạc Tinh, có một số tin đồn về việc hai người ngấm ngầm hợp tác với nhau.
Với sự trợ giúp của Phật môn, chỉ dựa vào mấy người Hồng Tôn, đích thật là khó có thể ngăn cản.
Chỉ là, một giây sau khi mọi người giao thủ, hành động của Phật môn đã hoàn toàn khiến mọi người hoang mang.
Chỉ thấy Giác Tâm không dẫn người tấn công đám người Hồng Tôn mà thay vào đó là tấn công về phía Tô Lạc Tinh.
Tô Lạc Tinh đang chiến đấu với Thạch Tùng, bất ngờ bị Giác Tâm dùng một chưởng đánh trúng bay ngược ra sau.
Thân thể dừng lại, Tô Lạc Tinh tức giận nhìn Giác Tâm và hét lên.
“Giác Tâm, ngươi đang làm gì vậy?”
“A di đà Phật, Tô thí chủ phá hư Đại Hội Vạn Phật, lão nạp tự nhiên sẽ xuất thủ ngăn cản.”
Về chuyện này, Giác Tâm không chút do dự nói, Tô Lạc Tinh nghe vậy thì sững sờ, sau đó càng thêm tức giận nói.
“Ngươi mắt mù hay não có vấn đề gì à? Nói ta phá hoại Đại Hội Vạn Phật sao? Rõ ràng là do Đạo Nhất tông làm, ngươi phải theo ta bắt bọn chúng mới đúng.”
“Thứ duy nhất lão nạp thấy chính là Tô thí chủ ngươi.”
“Ngươi… Giác Tâm, ngươi không muốn truyền đạo nữa sao?”
“Bớt phí lời, Tô thí chủ, đến đây đánh đi.”
Phổ Đà Tự không ra tay giúp đỡ cho Lạc Hà tông, mà thay vào đó là giúp đỡ cho Đạo Nhất tông, có sự bổ sung của đám người Giác Tâm, tình hình ngay lập tức đã bị đảo ngược.
Ban đầu, ai cũng nghĩ Đạo Nhất tông giành chiến thắng là không mấy khả quan, nhưng bây giờ vậy mà lại chiếm hết ưu thế.
Ngược lại là đám người Lạc Hà tông, dưới sự chán nản đều bộc lộ nhược điểm của mình.
“Giác Tâm, ngươi mịa nó đến cùng muốn làm gì?”
Tô Lạc Tinh không hiểu, tại sao con lừa trọc già này lại ra tay giúp Đạo Nhất tông, không phải cùng mình liên minh sao?
Tại sao không giúp Lạc Hà tông mà là Đạo Nhất tông chứ.
Ban đầu là muốn hạ gục đám người Hồng Tôn, sau đó buộc Tề Hùng phải cúi đầu, chính là kiểu hung hăng làm nhục hắn một phen.
Nhưng cuối cùng, cả đám do Tô Lạc Tinh dẫn đầu đã bị Đạo Nhất tông và Giác Tâm hạ gục.
Tu vi bị phong ấn, một đám người triệt để bị khống chế lại, kết cục hoàn toàn khác với những gì Tô Lạc Tinh tưởng tượng.
Tại sao, tại sao cuối cùng chính họ lại là những người bị hạ gục?
Nhìn thấy Giác Tâm đang nói chuyện với đám người Thạch Tùng, Tô Lạc Tinh giận dữ gầm lên.
“Thạch Tùng đạo hữu, ngươi cảm thấy chuyện này nên xử lý như thế nào?”
“Trói hắn trước đi, người này như chó xổng chuồng, chờ đến khi xong việc liền thả hắn đi.”
“Giác Tâm ngươi đứng đó lại cho ta, chuyện này còn chưa kết thúc, Phật môn ngươi đừng hòng ở Đông Châu truyền đạo nữa.”
Nghe thấy tiếng gầm của Tô Lạc Tinh, ngay cả Thanh Vân tông cùng Hoàng Cực tông cũng cảm thấy không hiểu.
Kết quả không phải như vậy, nếu theo tiến trình đúng thì Tô Lạc Tinh phải cầu chết mới phải.
Rõ ràng là hắn tự mình khiêu khích Đạo Nhất tông, nhưng cuối cùng chẳng những không chiếm được tiện nghi, lại còn tự mình nhúng tay vào.
Ngay cả Tô Lạc Tinh là người đứng đầu của một tông môn, lúc này cũng trở thành tù nhân, bị gông trói lại, ngươi nghĩ nên làm thế nào?
“Giác Tâm, là do ngươi bội bạc. Lạc Hà tông ta sẽ không bao giờ bỏ qua chuyện này.”