Chương 374: Tề Hùng, Ngươi Chính Là Một Tên Tiểu Nhân Hèn Hạ
“Giác Tâm, là do ngươi bội bạc. Lạc Hà tông ta sẽ không bao giờ bỏ qua chuyện này.”
“Còn các ngươi, Hồng Tôn, Thạch Tùng, Đạo Nhất tông ngươi quả nhiên là một đám bỉ ổi vô liêm sỉ, các ngươi âm thầm kết hợp với Phật môn, cố ý mưu hại bản tông đúng không?”
“Hay cho một chiêu hay, nhưng bản tông tuyệt đối sẽ không nhận thua.”
Tô Lạc Tinh ở một bên giận dữ chửi bới, nhưng đối với cái này, đám người Hồng Tôn, Thạch Tùng coi như không biết gì.
Chúng ta mịa nó tính kế gì ngươi? Từ vừa mới bắt đầu chính bản thân ngươi ở nơi đó nhảy múa tưng bừng mà.
Từ đầu đến cuối, đám người Hồng Tôn có làm cái mịa gì đâu, mà là Tô Lạc Tinh ngươi tự mình ở đó gây sự.
Cho dù là cuối cùng, cũng là Tô Lạc Tinh đánh trước, bây giờ không thắng, lại còn bị cắn ngược lại một cái.
Cái gì gọi là cùng Phật môn khe rãnh một hơi? Phật môn người ta nguyện ý xuất thủ, liên quan gì đến Đạo Nhất tông bọn ta?
Trực tiếp coi như hắn không tồn tại, mà Giác Tâm lại tự mình đứng ra giải thích với mọi người có mặt tại đây.
“Chư vị, vừa vặn lão nạp ở chỗ này có một chuyện muốn tuyên bố.”
Hả? ? ?
Phật môn muốn tuyên bố cái gì? Nghe vậy, những người từ các đại tông môn cũng là ào ào tỏ ra hứng thú.
Thật sự, cách ứng xử của Phật môn hôm nay hơi lạ nha.
Dưới sự tò mò của mọi người, Giác Tâm vung tay lên, và ngay lập tức, một đám cường giả Phật môn từ Tây Châu đều bị mang tới, nhưng tất cả bọn họ đều bị trói giống như Tô Lạc Tinh.
Thấy vậy, tất cả mọi người đều ngây người.
Không phải chứ, Phật môn tự mình trói người của mình lại là có ý gì? Mà đây còn là cường giả Phật môn của Tây Châu, Phổ Đà Tự c ngươi chẳng phải vẫn luôn đi theo Tây Châu sao?
Chiêu này của Giác Tâm trực tiếp làm mọi người tê liệt.
Dưới ánh mắt nghi ngờ và soi mói của mọi người, Giác Tâm nói lớn.
“Từ hôm nay trở đi, Phổ Đà Tự ta chính thức đoạn tuyệt với Phật môn Tây Châu, ta nguyện ý trở thành một phần nhánh của Đạo Nhất tông, cùng Đạo gia vĩnh viễn hữu hảo.”
Hả? ? ?
Mọi người vốn đang hoang mang , nhưng sau khi nghe được lời này đều sắp nổ tung.
Bọn họ vừa nghe thấy cái gì thế, Phổ Đà tự muốn tách khỏi Phật môn của Tây Châu? Còn mẹ nó trở thành một nhánh của Đạo Nhất tông nữa?
Hoàn toàn vượt quá dự liệu của mọi người, không phải, cái tên Giác Tâm này não bị tàn rồi sao?
Tại sao lại đột nhiên rời khỏi Tây Châu, sau đó còn Đạo Nhất tông… Không phải, không thể gọi là liên thủ được nữa mà phải gọi là thuần phục.
Mắt đui hay sao không thấy người ta nói nguyện ý trở thành một chi nhánh của Đạo Nhất tông sao?
Một đám cường giả Phật môn Tây Châu nghe vậy đã bị làm cho tức không nhẹ, nguyên một đám căm tức nhìn về phía Giác Tâm, hận không thể tiến lên xé xác hắn.
Hắn mịa nó thế mà thật sự dám quay lưng lại với Phật môn của Tây Châu sao?
Phản đồ, quả thực chính là một sự ô nhục cho Phật môn.
Điên cuồng muốn vùng vẫy, nhưng có bọn người Giác Minh vây quanh, những tên cường giả này của Phật môn Tây Châu căn bản thì không thể động đậy.
Bất chấp cũng không quan tâm sự ngạc nhiên của những người có mặt, sau khi dứt lời, Giác Tâm quay đầu lại nhìn về phía Thạch Tùng, Hồng Tôn nói.
“Thạch Tùng đạo hữu, ngươi đã cùng Tề Hùng Tông Chủ liên lạc qua chưa?”
Cho dù hai phái hợp lực hay Phổ Đà Tự đầu hàng, chắc chắn cần đến cái gật đầu của Tề Hùng.
Nghe vậy, Thạch Tùng cũng không nói gì nhiều mà trực tiếp lấy ra Hiển Ảnh trận liên lạc với Tề Hùng.
Rất nhanh sau đó trận pháp đã được kết nối, Tề Hùng xuất hiện trong bức màn sáng của trận pháp, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc nhìn về phía Thạch Tùng nói.
“Làm sao vậy, sư đệ?”
“Sư huynh, Giác Tâm phương trượng có chuyện muốn nói với ngươi.”
Chuyện này trước đó quên nói cho Tề Hùng biết, nhưng cũng là chuyện tốt, coi như là tạo bất ngờ cho sư huynh đi.
Chỉ là Tề Hùng đang tự hỏi, hôm nay không phải là ngày tổ chức Đại hội Vạn Phật sao? Nếu Giác Tâm không tham gia Đại hội Vạn Phật, liên hệ với mình làm gì?
Nhìn Giác Tâm đang đứng bên cạnh Thạch Tùng, ngay khi Tề Hùng định nói, đột nhiên truyền đến một tiếng gầm giận dữ.
Trong thanh âm tràn đầy lửa giận cùng ủy khuất.
“Tề Hùng, ngươi là tên tiểu nhân đê tiện, ngươi âm mưu hại ta.”
“Chuyện này ta nhất định sẽ không bỏ qua.”
“Tề Hùng, ngươi còn không buông ta ra, ngươi muốn giết ta sao?”
“Tề Hùng, mau thả ta đi.”
Những tiếng gầm liên tiếp khiến Tề Hùng bối rối, sau khi tìm kiếm âm thanh, thì mới tìm thấy Tô Lạc Tinh đang bị trói.
Nhìn thấy Tô Lạc Tinh bị trói như bánh bao đáng thương như vậy, mí mắt Tề Hùng giật giật, tại sao lại là tên gia hỏa này nữa rồi, mà sao lại mang bộ dáng thê thảm như vậy chứ?
Dù sao ngươi cũng là Tông Chủ một tông môn, vẫn là một trong tứ đại tông môn, Tô Lạc Tinh ngươi có thể có chút phong độ của một Tông Chủ có được không vậy.
Mỗi lần gặp hắn, không phải bị trói thì cũng là nôn ra máu, ngươi đang làm gì vậy.
“Tô huynh, ngươi đây là…”
Tề Hùng, ngươi bớt ở chỗ này giả vờ giả vịt, ngươi lại mưu hại ta.”
Hả? ? ?
Ta tính kế ngươi làm gì? Tề Hùng ngẩn ra, gần đây hắn vẫn luôn ở trong tông môn, không có đi ra ngoài nha, có thể tính kế gì chứ?
“Tô huynh, ngươi đây là có ý gì?”
“Hừ, ngươi bớt ở chỗ này làm bộ làm tịch đi, là ngươi, là ngươi liên hợp với Phật môn, âm mưu tính kế ta, ta và ngươi không xong đâu.”
Liên thủ với Phật môn?
Càng nói càng nghe không hiểu, nhìn thấy vẻ mặt vô cùng nghi hoặc của Tề Hùng, Tô Lạc Tinh càng là nhịn không được quát.
“Ngươi còn đứng ngây ra đó làm gì, còn không mau thả ta ra.”
“Ta… Ta ở trong tông môn.”
Hắn cau mày, lão già này bệnh tình càng ngày càng nặng rồi? Càng ngày càng nói sảng rồi.
Làm sao có thể thả hắn chứ? Hắn đang ở Đạo Nhất tông, chờ đến khi chạy tới Phổ Đà Tự thì người cũng đã lạnh rồi.
“Để bọn họ Hồng Tôn thả ta ra.”
Tô Lạc Tinh tiếp tục gào rú, nghe vậy, Tề Hùng mang vẻ mặt kỳ quái nhìn về hướng bọn người Hồng Tôn, khóe miệng co giật nói.
“Là ngươi làm sao?”
“Sư huỳnh, là hắn ra tay trước, không liên quan đến chúng ta.”
Đối với điểm này, Hồng Tôn buông tay nói, chuyện này thật sự không thể trách mình được, rõ ràng là do Tô Lạc Tinh muốn tự mình tìm đường chết.
Họ chỉ là bị động đánh trả thôi.
“Bớt nói nhảm đi, Tề Hùng, còn không mau bảo bọn hắn thả người.”
“Ta …”
Nghe Tô Lạc Tinh giận mắng, Tề Hùng không biết nên nói cái gì nữa.
Lão già này thật càng sống càng láo nháo, ngay cả đám người Hồng Tôn cũng không gánh nổi cho nên trực tiếp trói lại?
Trước đó dù sao cũng là có thể cùng mình cạnh tranh một hai, hoặc là nói từ khi còn nhỏ hai người Tề Hùng và Tô Lạc Tinh đã luôn là đối thủ của nhau.
Khi còn trẻ, Tô Lạc Tinh còn có thể cùng Tề Hùng tranh giành cao thấp.
Về sau dần dần bị áp chế, nhưng ít nhất còn có thể nhảy lên nhảy xuống mấy lần.
Nhưng bây giờ, làm thế quái nào mà ngay cả Hồng Tôn cũng có thể đè hắn xuống đất ma sát chứ.
Cho nên đối với cái này, Tề Hùng chỉ có thể từ đáy lòng cảm khái một câu, thời gian thực sự không tha cho bất kỳ ai.
Nhìn xem, cứ như vậy mà ép một tên tuổi trẻ thiên kiêu dồn đến bước đường này.
Chưa kể tóc bạc, ngay cả thủ đoạn cũng ngày càng xuống cấp.
Khẽ thở dài một hơi, Tề Hùng vẻ mặt phức tạp nói.
“Hồng Tôn sư đệ, thả hắn đi.”
Tốt xấu cũng quen biết cả một đời, huống chi lúc này hoàn toàn chính xác cũng là cực kỳ đáng thương, Tề Hùng vẫn là.
Tốt xấu gì cũng đã biết nhau cả một đời, chưa kể Tô Lạc Tinh lúc này quả thực vô cùng đáng thương, Tề Hùng vẫn để Hồng Tôn thả người.
Nghe vậy, Hồng Tôn cũng không từ chối, nhưng vừa mới cởi trói, Tô Lạc Tinh đã nhảy một cái lao về phía Hồng Tôn, hai mắt đỏ rực như lửa.
“Hồng Tôn, ta giết chết ngươi.”
Chỉ là còn chưa chạm đến cơ thể của Hồng Tôn, bọn người Giác Tâm đã cùng nhau lao tới, ấn hắn nằm xuống đất.
“Tự phụ.”
Bị một đám hòa thượng chèn ép, Tô Lạc Tinh điên cuồng vùng vẫy, nhưng hoàn toàn vô dụng, bởi vì tu vi còn chưa có phóng thích ra ngoài.
“Tề Hùng, Tề Hùng, Tề Hùng…”
Bị giữ lại, Tô Lạc Tinh vừa điên cuồng vùng vẫy vừa điên cuồng gào thét gọi tên Tề Hùng.