Chương 375: Nửa Đường Lòi Ra Một Long Tượng Phong Đuổi Giết

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,377 lượt đọc

Chương 375: Nửa Đường Lòi Ra Một Long Tượng Phong Đuổi Giết

“Dẫn đi.”

Dưới ánh mắt kỳ quái soi mói của mọi người, Giác Tâm vẫy tay, ra hiệu cho mấy người mang Tô Lạc Tinh xuống.

Tô Lạc Tinh bị cưỡng ép mang đi đã hét tên Tề Hùng cho đến khi kết thúc.

“Tề Hùng, ngươi lại lừa ta, ta sẽ không tha cho ngươi.”

“Mau thả ta ra, Tề Hùng.”

“Ngươi không để ý tới ta sao, Tề Hùng, nói chuyện với ta đi.”

Nghe thấy giọng nói khàn khàn của Tô Lạc Tinh, mọi người có mặt đều có biểu cảm kỳ lạ, sắc mặt Tề Hùng càng tái mét hơn.

“Tô Tông Chủ và Tề Tông Chủ, bọn họ…”

Có người thuộc thế hệ trẻ tuổi nghi ngờ, không có cách nào khác, lời nói của Tô Lạc Tinh thực sự khiến mọi người không thể không tưởng tượng, hai người này rõ ràng là có gì đó mờ ám.

“Không biết, nhưng tuyệt đối không đơn giản như vậy, nhìn Tô Tông Chủ đỏ ngầu cả mắt kìa.”

“Đúng vậy, trong lời nói cũng là tràn đầy u oán.”

Mặc dù tiếng nghị luận rất nhỏ, nhưng Tề Hùng hoàn toàn chú ý đến biểu cảm của mọi người.

âm thầm nghiến răng nghiến lợi, không thể không giết chết cái lão già này rồi, giết hắn, nhất định phải giết chết hắn.

Lạnh lùng liếc nhìn Tô Lạc Tinh, thẳng cho đến khi giọng nói của hắn hoàn toàn biến mất, Tề Hùng mới lạnh lùng nói.

Giác Tâm phương trượng, rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì vậy?”

Nghe vậy, Giác Tâm cũng đứng thẳng dậy và nghiêm túc nói.

“Lão nạp nguyện ý dẫn dắt toàn bộ Phổ Đà Tự trở thành một trong số các chi nhánh Đạo Nhất tông, hi vọng Tề Tông Chủ đồng ý.”

Hả? ? ?

Rõ ràng tâm tình lúc đầu còn đang khó chịu, nhưng nghe xong lời này, Tề Hùng lập tức sửng sốt, trở thành chi nhánh của Đạo Nhất tông? Cái này là có ý gì?

Ánh mắt hoài nghi nhìn về phía Hồng Tôn, thấy thế, Hồng Tôn mang vẻ mặt ung dung tự đắc cười nói.

“Giác Tâm phương trượng cũng là bị nhân cách mị lực của sư đệ thu hút, cho nên mới cải tà quy chính.”

“Đúng, đúng, để bày tỏ lòng thành của ta, lão nạp nguyện ý giao những tên trộm hói từ Tây Châu này cho Đạo Nhất tông.”

“Ô ô ô… . .”

Nghe vậy, một đám cường giả Phật môn Tây Châu điên cuồng giãy dụa, trong mắt lửa giận bừng bừng, đáng tiếc là trừng không trúng cái gì.

Về phần Tề Hùng, thì là một mặt cổ quái nhìn về phía Hồng Tôn.

Nhân cách mị lực? Ngươi mịa nó có cái lông nhân cách mị lực ý, làm sư huynh của ngươi nhiều năm như vậy, làm sao ta lại không chú ý tới?

Hơn nữa, loại bùa mê nhân cách nào có thể lây nhiễm toàn bộ người của Phổ Đà Tự chứ?

Hồng Tôn một mặt tranh công, trong khi Tề Hùng cau mày hỏi.

“Giác Tâm phương trượng không nói đùa chứ?”

“Lão nạp không dám dùng chuyện thế này để đùa cợt, lời ta nói đều là từ tận đáy lòng.”

Trở thành một chi nhánh cũng không có vấn đề gì, dù sao cũng không phải sáp nhập vào Đạo Nhất tông.

Nếu sáp nhập vào Đạo Nhất tông, Tề Hùng có lẽ cần phải suy tính một chút, phải biết rằng Phổ Đà Tự có nhiều đệ tử như vẫy, ai biết bọn họ là người như thế nào.

Dưới tình huống không hiểu rõ, nhất định không thể thu nạp vào tông môn.

Nhưng nếu chỉ là một nhánh, thì đây không phải là vấn đề.

Cuối cùng, Tề Hùng vẫn gật đầu đồng ý, nhưng vẫn mời Giác Tâm và các cao tầng của Phổ Đà Tự đến Đạo Nhất tông gặp mặt để tiến hành thương nghị.

Nghe vậy, Giác Tâm đương nhiên đồng ý, đó cũng là điều bình thường.

Sau khi thỏa thuận sơ bộ, Tề Hùng liền dập máy trận pháp, đám người đến từ các đại tông môn khác có mặt đối với cái này, nguyên một đám cũng có những suy nghĩ khác nhau.

Mặc dù không biết cái đám Phổ Đà tự không lên cơn điên gì lại làm ra chuyện này, nhưng nếu thực sự trở thành một chi nhánh của Đạo Nhất tông, thực lực của Đạo Nhất phái chẳng phải sẽ tăng lên một bậc sao.

Những người khó chịu nhất không ai khác chính là Thanh Vân tông và Hoàng Cực tông người.

Bọn họ chỉ có thể trơ mắt nhìn Đạo Nhất tông cất cánh dần trở nên mạnh mẽ hơn.

Không phải bọn họ không nghĩ tới việc ra tay ngăn cản, thậm chí là làm ầm ĩ lên, mà vận mệnh của Lạc Hà tông đã cho bọn họ một bài học, cho nên người của hai tông môn này cũng không dám động thủ.

Một bên khác, trong Đạo Nhất tông, Tề Hùng mặc dù đã cắt đứt trận pháp, vẫn còn có chút không thể tin được, đúng lúc Ngô Thọ bước vào, nhìn thấy vẻ mặt của Tề Hùng liền tò mò hỏi.

“Sư huynh sao vậy?”

“Hồng Tôn giao Phật môn cho ta.”

“Phật môn?”

“Ừm, Phổ Đà tự muốn trở thành một nhánh của tông môn chúng ta.”

“Hả???”

Dù đã là đại Trưởng Lão nhưng Ngô Thọ sau khi nghe lời này cũng là là một mặt chấn kinh, có thể làm như thế sao?

Không phải đi tham gia Đại Hội Vạn Phật sao, sao lại có được toàn bộ Phật môn rồi?

Điều này thái quá, nhưng cũng là một điều tốt.

“Chuyện này có chút kỳ quái, chờ ta xác định rõ ràng rồi sẽ hỏi thăm thử.”

Tề Hùng vẫn có chút không thể tin được, đây là Phật môn đấy, vậy mà lại mặc danh kỳ kiệu thuần phục, Tề Hùng hắn có làm gì đâu.

sau khi sự kiện Đại Hội Vạn Phật kết thúc, tin tức Phổ Đà tự thuần phục Đạo Nhất tông nhanh chóng lan truyền khắp Đông Châu.

Các thế lực lớn, yêu tộc và tán tu nghe vậy cũng đều bị chấn động, dù sao đây cũng là một sự kiện lớn có thể thay đổi cục diện Đông Châu.

Nhất là đối với ba đại tông môn khác mà nói, vốn ngay từ đầu thực lực của Đạo môn là mạnh nhất, hiện tại có sự trợ giúp của toàn bộ Phật môn, vậy chẳng phải là muốn triệt để nới rộng khoảng cách chênh lệch với ba đại tông môn khác rồi sao?

Nhóm của Trí Hổ Yêu Vương vội vã quay trở lại Hổ Lĩnh cũng nhận được tin tức này.

May mắn thay lúc trước có đề phòng, phái một nhóm bia đỡ đạn để kiểm tra trước, nếu không thật sự sẽ bị Phổ Đà tự ám toán.

“Cái đám lừa trọc chết tiệt này thế mà đã đầu hàng Đạo Nhất tông rồi. Khó trách.”

Điều này không có gì đáng ngạc nhiên, nhưng cái này đối với Trí Hổ Yêu Vương mà nói, thực sự là tức không nhẹ.

Chỉ một chút, chỉ một chút thôi là bọn họ trúng chiêu rồi, hơn nữa với sự quỷ quyệt của đám người Hồng Tôn, một khi bị bắt, không cần so đo nghi ngờ gì cả, bọn họ nhất định sẽ bị diệt sạch.

Ngoài tức giận, trong lòng cũng thầm cảm thấy may mắn, đương nhiên vẫn có chút tự tin.

Không hổ danh là Trí Hổ Yêu Vương hắn, nếu như không phải hắn cẩn thận, thật sự là đã rơi vào quỷ kế của đám người Hồng Tôn rồi.

“Sau này đối phó với những tên nhân loại hèn hạ này nhất định phải cẩn thận một chút mới được.”

Trong lòng thầm nghĩ, hiện tại bọn họ đã trở về Hổ Lĩnh, tạm thời sẽ không nghĩ tới việc chọc tức Đạo Nhất tông.

Trước đây không phải là đối thủ, bây giờ đứng nói đến chuyện lại có thêm một cái Phổ Đà Tự nữa.

Hơn nữa, nếu như Hổ Lĩnh nằm trong tay của Đạo Nhất tông, tổn thất nhất định sẽ không nhỏ.

“Nhanh chóng trở về Hổ Lĩnh.”

Nói với các yêu vương xung quanh, nghe được lời này, chúng Hổ vương đều gật đầu đáp ứng.

Một đường đi thẳng đến Hổ Lĩnh, nhưng không ai chú ý rằng trong khu rừng rậm rạp trước mặt họ, có mấy đạo nhân ảnh đang ẩn nấp trong bóng tối.

Dẫn đầu là một nam tử trung niên anh tuấn nho nhã, chính là phong chủ Cầm Long của Long Tượng phong.

“Ngươi xem tên đó giống Hổ Vương không?”

Quay đầu hỏi Vạn Tượng ở bên cạnh, nghe vậy Vạn Tượng gật đầu nói.

“Cái ở ngoài cùng bên trái.”

“Được, nhớ kỹ, hết thảy đều đi theo kế hoạch, một khi ta đắc thủ, ngươi nhanh chóng kích hoạt Truyền Tống trận.”

“Được.”

Bọn người Cầm Long đương nhiên là đang đợi nhóm của Trí Hổ Yêu Vương rồi.

Sau khi biết nhóm của Trí Hổ Yêu Vương đã rời khỏi Hổ Lĩnh, Cầm Long liền mang theo mấy tên đệ tử thân truyền mai phục trên con đường phải đi qua.

Mục đích chính là tìm cơ hội bắt được một con Yêu Vương khác, sau đó mang đến chỗ Hồng Tôn sư huynh.

Nhất định không phải là thèm ăn nha, càng không phải muốn ăn đồ ăn do Trường Thanh làm, đơn giản là vì sư huynh cần Yêu Vương của Hổ tộc mà thôi, thân là tiểu bối, Cầm Long đương nhiên muốn ra tay giúp đỡ, chỉ có thế thôi.

Nghĩ đến việc có thể đưa Hổ Vương tới chỗ của sư huynh, Cầm Long bất giác liếm môi, trầm giọng nói.

“Chuẩn bị.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right