Chương 376: Lại Là Lạc Hà tông?
Theo âm thanh của Cầm Long, bọn người Vạn Tượng nín thở và tập trung, tất cả đều cầm một khối Truyền Tống trận trong tay.
Về phần nhóm Trí Hổ Yêu Vương, hoàn toàn không có phát giác được điều gì bất thường cả, cho nên cứ như vậy đi thẳng về phía bên này, vừa đi vừa nói về chuyện của Phổ Đà Tự.
“Những tên xú hòa thượng này, một ngày nào đó sẽ khiến bọn hắn phải trả giá đắt.”
“A, chỉ sợ chúng ta không cần động chủ, chờ đến khi tin tức truyền đến tai bọn Phật môn Tây Châu kia biết được, tất nhiên sẽ không bỏ qua cho bọn họ.”
“Trí Hổ nói đúng đấy, Phật môn ở Tây Châu tuyệt đối sẽ không từ bỏ ý đồ, đến lúc đó đoán chừng sẽ đòi bọn Đạo Nhất tông một cái công đạo.”
“Đạo Nhất tông cường đại, Phật môn ở Tây Châu có thể cũng không sợ.”
Ngay khi đang nói, đột nhiên, một bóng đen lao ra khỏi khu rừng rậm phía dưới.
Phản ứng của đám Hổ vương cực nhanh, lập tức bày ra thế thủ.
“Ai.”
Gầm lên giận dữ quát, nhưng bóng đen kia lại không hề dừng lại, lao thẳng về phía Hổ Vương giống cái phía xa bên trái.
Thân hình cao lớn hùng dũng của Cầm Long cao hơn Hổ Vương giống cái này nửa thân.
Ôm chặt người đó không cho cơ hội phản công sau đó ngay lập tức biến mất tại chỗ.
“Buông ta ra, tay của ngươi đang mò ở đâu …”
“Đứng lại.”
Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột, chờ đến khi chúng Hổ Vương kịp phản ứng thì Cầm Long đã ôm một con Hổ Vương giống cái chuồn mất.
Một đám hổ vương điên cuồng đuổi theo, lúc này mới nhìn rõ ràng là ai.
Trí Hổ Yêu Vương tức giận nói.
“Cầm Long, ngươi đang làm gì vậy, để nó xuống.”
Lại là Đạo Nhất tông, mẹ nó tại sao lại là Đạo Nhất tông chứ, cái bọn Đạo Nhất tông này bị làm sao vậy, sao cứ âm hồn bất tán thế?
Mới từ trên tay Hồng Tôn thoát chết trở về, ai có thể nghĩ tới nửa đường lại lòi ra một tên Cầm Long.
Tuy nhiên Cầm Long hoàn toàn không để ý đến lời này của Trí Hổ Yêu Vương, ôm c Hổ vương giống cái vào trong ngực, sau đó lắc mình mấy cái lui vào trong rừng.
Sau đó, một chùm ánh sáng từ Truyền Tống Trận trong khu rừng rậm loé lên.
Thấy vậy, Trí Hổ Yêu Vương cực kỳ lo lắng nói.
“Cầm Long, ngươi dám, thả Nguyệt Hổ ra.”
“Cầm Long, ngươi mẹ nó dừng tay lại cho ta.”
Còn có một yêu vương khác tên là Văn Hồ, càng là đỏ cả mắt gầm lên, bởi vì Nguyệt Hồ này chính là vợ của nó.
Mẹ nó, đang đi lon ton, vừa quay đầu lại thì lão bà của mình đã biến mất.
Văn Hổ thậm chí còn không ngần ngại sử dụng huyết mạch thần thông của mình chỉ để có thể đuổi kịp.
Đáng tiếc Cầm Long một chút cũng không cho hắn cơ hội, ôm Nguyệt Hổ trong tay xông vào truyền tống trận, chờ đến khi Văn Hổ, Trí Hổ cùng một đám Hổ Vương đến nơi, bọn người Cầm Long đã biến mất tăm hơi.
Chết tiệt, Cầm Long, bổn vương cùng ngươi không đội trời chung.”
Văn Hổ nhìn thấy cảnh này liền gầm lên giận dữ, nàng dâu của hắn bị bắt mất rồi.
Tuy rằng bị bắt sống, nhưng nếu rơi vào tay Đạo Nhất Tông thì có gì tốt chứ? Huyết Hổ Yêu Vương và Bạch Hổ Yêu Vương trước đó chính là những ví dụ sống động.
“Súc sinh, súc sinh.”
Văn Hổ trợn to mắt hổ, Trí Hổ Yêu Vương đứng ở bên cũng không biết nên an ủi như thế nào.
Dù sao đối với việc vợ mình đột nhiên biến mất, nếu đổi lại là người khác thì không ai có thể chấp nhận được.
“Nhân loại ti bỉ, nhân loại đáng chết, bổn vương muốn giết sạch tất cả Nhân tộc của Đông Châu.”
Văn Hổ lại rống to một tiếng, đúng lúc này, một đám đệ tử Lạc Hà của dưới sự dẫn dắt của hai vị Trưởng Lão đi qua đây.
Xem ra bọn họ là muốn đi về doanh trại ở Hổ Lĩnh, dù sao khoảng cách đến doanh trại ở Hổ Lĩnh cũng không xa, chắc là đi ra ngoài làm gì đó, vừa mới trở về.
Bình thường sẽ không có chuyện gì xảy ra, nhưng lúc này gặp gặp trúng Văn Hổ đang nổi cơn thịnh nộ, khi nhìn thấy đệ tử của Lạc Hà tông, hắn lập tức có ý niệm muốn giết chết họ.
“Chết cho bổn vương.”
Mà những đệ tử Lạc Hà tông này đang lon ton bay bay, đột nhiên từ trong khu rừng lao ra một con mãnh hổ, không nói một lời mà tấn công bọn họ, một màn cực kỳ tương tự lại xảy ra.
Thoạt nhìn, có vẻ như họ đặc biệt đến đây để phục kích họ.
Ngay lập tức, hai Trưởng Lão cầm đầu giận dữ hét lên.
“Hổ tộc các ngươi còn muốn tham chiến?”
“Bớt nói nhảm, chết cho bản vương.”
Vất vả lắm mới có thể ngưng chiến, theo lý mà nói, thời điểm này Hổ tộc không thể tấn công Lạc Hà tông mới đúng.
Nhưng với tình trạng hiện tại vừa mất đi người vợ yêu dấu của mình của Văn Hổ mà nói, hắn rất cần một lối thoát để trút giận, cho nên vừa vặn gặp phải đám đệ tử Lạc Hà tông.
Trong nháy mắt, song phương cùng nhau giao chiến, bọn người Trí Hổ Yêu Vương ở phía sau thấy thế, có chút do dự.
“Làm sao bây giờ?”
“Muốn ngăn cũng không ngăn được.”
“Nhưng Nguyệt Hổ là do Đạo Nhất tông bắt đi.”
“Vậy ngươi lên đi.”
“Ta …”
Nghe nói tìm Đạo Nhất tông đòi người, tất cả Hổ Vương đều trầm mặc, lúc này, Trí Hổ Yêu Vương trợn to hai mắt, đột nhiên mở miệng nói.
“Sao không để bọn nhân loại này thay chúng ta đòi người?”
“Ý của ngươi là?”
“Nguyệt Hổ là do Lạc Hà tông bắt đi, không phải sao?”
Hả? ? ?
Tại sao lời này nghe quen quen? Lần trước hình như cũng nói như vậy.
Đối mặt với ánh mắt nhìn chăm chú nhưng mang sự khó hiểu của chúng Hổ Vương, Trí Hổ Yêu Vương giải thích nói.
“Các ngươi đều không muốn đối mặt với Đạo Nhất tông, vậy thì cứ gây áp lực với Lạc Hạ tông thôi. Bọn họ cũng là tứ đại tông môn, hơn nữa đều là nhân tộc. Cho nên Đạo Nhất tông không thể đối xử với Lạc Hạ tông như cách đối xử với chúng ta được.”
“Chính vì thế chỉ cần chúng ta gây đủ áp lực cho phía Lạc Hà tông, để Lạc Hà tông giúp chúng ta dòi người, sau đó gây áp lực cho Đạo Nhất tông, hiệu quả sẽ giống nhau.”
“Cái này kêu là đuổi sói nhiễu hổ.”
Hả? ? ?
Con mẹ nó còn có thể nói như vậy sao? Nhưng nghe có vẻ khả thi đấy.
Dù nói thế nào, so với Đạo Nhất tông, chúng Hổ Vương quả thực càng muốn đối mặt với Lạc Hà tông hơn.
Ngay khi Trí Hổ Yêu Vương đang nói chuyện, phía bên Văn Hổ như tên điên trốn trại và một Trưởng Lão chỉ còn chút hơi tàn.
Chỉ sau đó, Zhihu mới nhanh chóng bước tới để ngăn anh ta lại.
Văn Hồ, chờ một chút.
Ngươi muốn ngăn cản ta?
Vừa nghe lời này, Hổ Yêu Vương quay đầu lại, vẻ mặt tức giận nhìn về phía Chí Hổ Yêu Vương.
Trí Hổ lúc này mới vội vàng chạy lên ngăn cản.
“Văn Hổ, ngươi chờ một chút đã.”
“Ngươi muốn cản ta sao?”
Chỉ là nghe lời này, Văn Hổ Yêu Vương quay đầu, bộ mặt tức giận nhìn về phía Trí Hổ Yêu Vương nói.
Thấy thế, Trí Hổ Yêu Vương vội vàng giải thích nói.
“Đừng kích động, ngươi không muốn cứu Nguyệt Hổ sao?”
Ngay lập tức, Trí Hổ Yêu Vương nói toàn bộ đầu đuôi kế hoạch của mình cho Văn Hổ nghe, nghe xong, Văn Hổ mang vẻ mặt vô cùng khó hiểu nói.
“Làm vậy được hả?”
“Đây là cách duy nhất, hay là ngươi muốn tự mình chạy đến Đạo Nhất tông đòi người?”
“Ta …”
Đồng dạng im lặng, đi Đạo Nhất Tông, lúc đó đừng nói là đòi vợ, ngay cả bản thân cũng sẽ bị góp vui, hiện tại đối với Đạo Nhất tông, chúng Hổ Vương một chữ cũng không tin, cái gì mà thả yêu chứ, cái gì kế hoạch A chứ.
Đại khái là lại là cạm bẫy, cho nên không có khả năng đi Đạo Nhất tông đòi yêu.
Trong trường hợp đó, kế hoạch của Trí Hổ Yêu Vương dường như là giải pháp khả thi duy nhất.
Sau khi thuyết phục Văn Hổ xong, Trí Hổ Yêu Vương lúc này mới nhìn về phía tên Trưởng Lão Lạc Hà tông bị trọng thương kia nói.
“Lạc Hà tông ngươi thực sự là muốn sống má với Hổ Lĩnh ta sao? Ngay sau khi vừa mới đình chiến, đã xuất thủ bắt đi Hổ Vương của Hổ tộc ta, mau đi nói cho cái tên Lạc Hà Tinh kia biết, thức thời thì đem Nguyệt Hổ, Huyết Hổ, Bạch Hổ thả ra, nếu không Hổ Lĩnh ta sẽ đuổi cùng giết tuyệt cái đám Lạc Hà tông ngươi.”
Hả? ? ?
Đối mặt với tiếng hét giận dữ của Trí Hổ Yêu Vương, Trưởng Lão của Lạc Hà tông sửng sốt, bọn họ bắt được Yêu vương của Hổ Lĩnh khi nào vậy?
“Ngươi đây là đang ngậm máu phun người, Lạc Hà tông ta bắt Yêu vương của Hổ tộc hồi nào chứ?”
“Bớt phí lời, hoặc là để Tô Lạc Tinh giao người ra, hoặc là xuất chiến, cho nên hiện tại tạm giữ lại cho ngươi một mạng, trở về nói cho Tô Lạc Tinh biết, trong vòng mười ngày, Hổ tộc chúng ta không gặp được đám Yêu Vương Nguyệt Hổ, chúng ta nhất định sẽ đi Lạc Hà tông các ngươi đòi công đạo.”