Chương 380: Tiến Về Tam Sinh Thạch

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,410 lượt đọc

Chương 380: Tiến Về Tam Sinh Thạch

Nhìn thấy Từ Kiệt đứng đó thao thao bất tuyệt, Diệp Trường Thanh không nhịn được nói một câu.

“Tam sư huynh, ngươi khẳng định là Vương Thiết Trụ Trưởng Lão thật sự giống như ngươi nói sao?”

Mặc dù chưa từng gặp qua Vương Thiết Trụ, nhưng lại nghe qua rất nhiều, ít nhiều trong đầu cũng có thể tưởng tượng ra đại khái một chút.

Cho nên, Từ Kiệt ba hoa một phen, cơ bản đối với Diệp Trường Thanh vô dụng.

Thấy thế Từ Kiệt cũng gấp gáp, nói thẳng.

“Sư đệ à, chuyện này cũng không có cách nào, hơn nữa lại nói chúng ta cũng chỉ phụ trách đưa sư tôn đi đến Tam Sinh Thạch, đến khi đó sư tôn có thể tự mình cự tuyệt mà.”

Nhìn thấy bộ dáng gấp gáp của Từ Kiệt, Diệp Trường Thanh cười đáp.

“Tam sư huynh, ta cũng không nói là không đồng ý mà, dù sao dao phay cũng ở trong tay ta mà.”

Hả ???

Đúng rồi, hình như quên hỏi qua Diệp Trường Thanh có đồng ý hay không, vừa lên đến lại liên tục lừa gạt.

Nhìn Diệp Trường Thanh cười như không cười, hai người cùng phát ra tiếng cười gian khà khà khà một trận.

Ngày thứ hai xuất phát, đám người Giác Tâm tự mình đến tiễn biệt, trên đường đi, không ngừng lôi kéo tay mấy người Hồng Tôn, có điều ánh mắt lại nhìn về phía Diệp Trường Thanh nói.

“Hồng Tôn đạo hữu, lão nạp thật sự là không nỡ xa các ngươi đâu.”

“Đúng vậy, bần tăng chỉ hận không thể đi cùng các ngươi lịch luyện một phen, cảm nhận thật kĩ Đông Châu đại địa này.”

“Đáng tiếc, lần này chúng ta đều phải đi đến Đạo Nhất tông diện kiến Tề Hùng Tông Chủ, haiz, thật sự là đáng tiếc.”

Bị một đám lão hòa thượng vây quanh, Hồng Tôn im lặng gật đầu phụ họa, mẹ nó các ngươi lại tiếp tục giả vờ thêm chút.

Ngoài miệng hô hào tên của ta, nhưng mà mẹ nó ngay cả một cái nhìn thẳng vào ta cũng không có.

Làm bộ bắt chuyện, bọn người Giác Tâm lại đi tới trước mặt Diệp Trường Thanh, ào ào tặng hắn bảo vật.

“Trường Thanh thí chủ, bên ngoài nguy cơ tứ phía, đây là chút thành ý, không đáng nhắc tới.”

“Lão nạp cũng thế.”

“Bần tăng cũng như vậy.”

Không lâu sau, Diệp Trường Thanh thu được một đống pháp bảo bảo mệnh cùng với đan dược, hơn nữa phẩm giai còn không thấp.

Xem như là rời đi cũng đầy thu hoạch, thật ra nếu như không phải Tề Hùng còn ở Đạo Nhất tông đợi bọn họ, đám người Giác Viễn sợ rằng thật sự lập tức đi theo Diệp Trường Thanh lịch luyện một chuyến.

Bọn họ không nỡ rời xa.

Đưa mắt nhìn người của Đạo Nhất tông rời đi, cứ đứng chờ đến lúc không còn thấy người nữa Giác Tâm mới thở dài nói.

“Đi thôi, chúng ta cũng nên đi về Đạo Nhất tông rồi, chờ khắc xong truyền tống trận pháp, sau này ăn cơm cũng thuận tiện hơn.”

Lần này đi Đạo Nhất tông, yêu cầu duy nhất của Phổ Đà tự chỉ có một cái, đó chính là khắc một cái truyền tống trận pháp bên trên Thần Kiếm phong, nối thẳng tới Phổ Đà tự.

Trừ việc đó ra, đám người Giác Tâm không cần gì nữa.

Mà sau khi rời khỏi Phật quốc, Hồng Tôn tự nhiên hỏi thăm Diệp Trường Thanh tiếp tục muốn đi đâu.

Kết quả Diệp Trường Thanh tự nhiên đáp lại là Tam Sinh Thạch.

Nghe thấy lời này, Hồng Tôn nghi hoặc hỏi.

“Ngươi đi đến chỗ đó làm gì? Chỗ đó của người ta toàn là đạo lữ đến mà.”

“Làm sao không thể đi à?”

Chỉ là Diệp Trường Thanh còn chưa trả lời, đám nữ nhân cùng Bách Hoa tiên tử đã không khống chế được, Tam Sinh Thạch đó.

Trong mắt Bách Hoa tiên tử đã nổi lên ánh sáng, thậm chí ánh mắt của Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao càng chớp động hơn nữa, không biết là có kế hoạch gì.

Cũng không có gì nghi ngờ, Hồng Tôn không suy nghĩ nhiều đã đồng ý.

Một đường trùng trùng điệp điệp hướng tới Tam Sinh Thạch, một bên khác, bên trong Thiết Tượng cốc, động phủ của Vương Thiết Thụ.

Lúc này Vương Thiết Thụ Trưởng Lão mặc một bộ võ phục nhuyễn hoa, khuôn mặt thẹn thùng đang chọn quần áo.

Vừa nghĩ đến sắp có thể nhìn thấy Hồng Tôn, Vương Thiết Thụ liền ngượng ngùng không thôi, có điều phối hợp với âm thanh ồm ồm kia, không khí ngọt ngào lúc đầu biến mất không còn lại chút dấu tích nào.

“Ta mặc bộ quần áo nào để gặp Hồng ca đây? Thật là khó chọn.”

“Thôi không quản hắn, dù sao đến lúc đó cũng cởi ra.”

“Lần này cho dù nói cái gì cũng phải làm cho Hồng ca hiểu tâm ý của ta, có phải Tông Chủ Đạo Nhất tông hay không, cho đến bây giờ ta chưa từng để ý qua.”

“Lần này nói thế nào cũng không thể để Hồng ca chạy ra khỏi lòng bàn tay ta, a ha ha ha ha..”

Tiếng cười trong động phủ như tiếng chuông lớn, thầm chí bên ngoài đi ngang qua cũng có thể nghe thấy được.

Một số đệ tử Thiết Tượng trùng hợp đi ngang qua đây, nguyên một đám hai mắt nhìn nhau rồi hướng về phía động phủ Vương Thiết Thụ.

“Đại Trưởng Lão như thế này là sao? Cười vui vẻ thế?”

“Cái này chắc không liên quan gì đến vui vẻ đâu, nghe vào còn khiến cho người ta sợ hãi.”

“Ngươi chưa quen với đại Trưởng Lão, thanh âm của nàng chính là như thế.”

“Vậy tại sao lại vui vẻ như vậy?”

“Không biết nữa, đoán chừng có quan hệ với Hồng Tôn tiền bối.”

“Phong Chủ Thần Kiếm Phong của Đạo Nhất tông?”

“Ừm, ngươi không biết đại Trưởng Lão vẫn luôn yêu tha thiết Hồng Tôn tiền bối sao?”

Việc liên quan tới Vương Thiết Thụ và Hồng Tôn, sớm đã không phải là bí mật gì rồi, rất nhiều người đều đã biết,

Trải qua một phen chuẩn bị, Vương Thiết Thụ cũng lên đường rời khỏi Thiết Tượng cốc, chạy tới Tam Sinh Thạch, cuối cùng cũng có thể nhìn thấy Hồng ca ca của nàng, suy nghĩ một chút cũng đã kích động rồi.

Hắt xì, Hắt xì…

Trên phi chu, Hồng Tôn không tự chủ hắt xì mấy cái, kì quái vuốt vuốt cái mũi.

“Quái, tại sao lão phu luôn có một loại cảm giác không ổn chứ?”

“Có thể có chuyện gì không ổn?”

Thanh Thạch ở một bên hiếu kỳ hỏi, nghe vậy, Hồng Tôn lắc đầu.

“Không biết nữa, cảm giác giống như có gì đó nguy hiểm đang tiến đến, tâm lý gà con sợ hãi.”

“Ngươi suy nghĩ nhiều rồi.”

“Không hợp lý, thật sự không hợp lý.”

Trực giác của Hồng Tôn nói cho hắn biết, nhất định có nguy hiểm gì đó, thế mà còn ngay lập tức ra ngoài dò xét một phen.

Thế nhưng cũng không phát hiện ra thứ gì, lúc trở lại phi chu, Thanh Thạch cười hỏi.

“Thế nào, có chuyện gì sao?”

Hắn lắc đầu biểu thì không có.

“Ta nói rồi mà.”

“Thật sự là kỳ lạ.”

Dù sao cũng là cảm giác kì lạ, nhưng cụ thể kỳ lạ chỗ nào lại không nói ra được.

Mà cảm giác đó mấy ngày sau lại càng rõ ràng, chuyện này làm cho Hồng Tôn nghi hoặc không thôi.

Rõ ràng có vấn đề gì đó.

Mà nhìn thấy Hồng Tôn lảm nhảm mấy ngày nay, mấy người Từ Kiệt cũng âm thầm trở nên gấp gáp.

“Sư tôn sẽ không phát hiện ra cái gì chứ? Các ngươi không có để lộ chút tin tức gì đó chứ?”

“Không có mà, ta không nói với ai hết.”

“Ta cũng thế.”

“Tam sư huynh, ta… ta thì nói cho một người, sẽ không có chuyện gì đâu phải không?”

“Có thể tin tưởng không?”

“Có lẽ có thể tin tưởng, dù sao Đại Chủy cũng ở cùng một phòng với ta, hắn luôn nói hắn nổi tiếng kín miệng.”

“Ừm, vậy được…”

Vây lại một chỗ cùng đám đệ tử, nghe tất cả mọi người đều nói không lộ ra tiếng gió nào, Từ Kiệt, Triệu Chính Bình âm thầm thở ra nhẹ một hơi.

Thẳng đến lúc có một người nói hắn đem tin tức nói cho sư đệ cùng phòng, vốn dĩ chuyện này cũng không có gì, có điều nghe xong, Từ Kiệt nói được nửa câu thì bị kẹt lại.

Khuôn mặt không thể tin nổi nhìn về phía tên đệ tử này, tê cả da đầu nói.

“Ngươi… mới vừa nói nói cho người nào?”

“Đại Chủy đó, Lý Đại Chủy, sư đệ ở cùng phòng ta, hắn nói miệng hắn rất nghiêm.”

Mẹ nó, tổn thọ rồi.

“Mẹ nó thế mà ngươi lại đem chuyện này nói cho Lý Đại Chủy?”

Hai mắt Từ Kiệt trừng lên quát, mà tên sự đệ này thì không hiểu gì nói.

“Có vấn đề gì sao tam sư huynh.”

“Mẹ nó vấn đề lớn, ngươi biết vì sao lần này Ngọc Nữ phong cùng theo tới không?”

“Vì sao?”

“Thì mẹ nó bởi vì Lý Đại Chủy đó, hắn ở đâu? Hiện tại hắn ở đâu?”

“Ách… Hẳn là tu luyện ở trong phòng.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right