Chương 381: Suýt Thì Lộ Tẩy

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,745 lượt đọc

Chương 381: Suýt Thì Lộ Tẩy

Tu luyện trong phòng? Nghe thấy lời này, Từ Kiệt đột nhiên đứng dậy, đi thẳng đến phòng của Lý Đại Chủy.

Bởi vì là ban đêm, mọi người cũng không tiếp tục lên đường, mà ở lại bên trong Linh Thành.

Đá văng cửa phòng, phóng mắt nhìn vào bên trong, không có người?

“Người đâu?”

Quay đầu nhìn về phía tên sư đệ kia, Từ Kiệt sốt ruột hỏi.

“Ta… ta không biết đâu tam sư huynh.”

“Ngươi… ngươi phá hỏng chuyện lớn của ta.”

Mẹ nó ngươi nói cho ai không nói, lại cứ nói cho tên Lý Đại Chủy này, chuyện đã bị hắn ta biết, còn có thể giấu giếm được sao?

Không được, nhất định phải tìm được hắn ta trước khi sư tôn nhìn thấy hắn ta, Từ Kiệt lập tức nói với các đệ tử ở đây.

“Tất cả mọi người đi tìm Lý Đại Chủy, sau khi tìm được dứt khoát trói lại, đừng cho hắn ta tiếp xúc với bất kỳ kẻ nào.”

“Vâng.”

Thấy Từ Kiệt căng thẳng như vậy, mọi người cũng không dám chậm trễ, sau khi đáp lại thì tản đi khắp nơi tìm kiếm.

“Đừng quên bịt miệng hắn ta lại.”

Sau lưng còn truyền đến tiếng hô của Từ Kiệt, nhìn ra được, hắn ta thật sự sốt ruột.

“Chúng ta cũng đi tìm.”

Nhìn bốn người Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao bên cạnh, Từ Kiệt nói ra, bốn người đều gật đầu.

Sau đó chính là hành động tìm kiếm bí mật nhưng rầm rộ, mục tiêu chính là Lý Đại Chủy.

Chỉ là các đệ tử lật tung tất cả mọi nơi lên mà cũng không thấy bóng dáng của Lý Đại Chủy.

Thậm chí Lục Du Du còn đến phòng của Hồng Tôn thăm dò hư thực, phát hiện Lý Đại Chủy không hề tới.

Đây là một tin tức tốt, nhưng bây giờ vẫn chưa phải lúc thả lỏng, Lý Đại Chủy này tuyệt đối không được gặp mặt Hồng Tôn, nếu không tất cả đều bị lộ tẩy.

“Tìm, nhất định phải tìm được hắn ta trước sư tôn, ngươi ở cùng hắn ta, ngươi biết hắn ta còn có thể đi nơi nào không?”

Chỗ nào cũng không thấy, thật sự rất kỳ lạ.

Nhìn vẻ mặt sốt ruột lo lắng của Từ Kiệt, sư đệ này cố gắng nghĩ lại.

Đoán chừng cũng chỉ tên Lý Đại Chủy này mới có thể khiến Từ lão tam sợ đến vậy.

Im lặng suy nghĩ một lát, ngay khi Từ Kiệt sắp mất kiên nhẫn rồi, dường như sư đệ này đột nhiên nghĩ đến cái gì, vội vàng lên tiếng.

“Đúng rồi, hình như Lý Đại Chủy có một đạo lữ ở Ngọc Nữ Phong, hắn ta có thể…”

Còn chưa nói hết lời, Từ Kiệt đã xông ra ngoài, Ngọc Nữ Phong, thảo nào vừa rồi đi đâu cũng không tìm thấy hắn ta.

Đi thẳng đến đại viện của Ngọc Nữ Phong.

Mặc dù đều ở trong Linh Thành, nhưng đệ tử Ngọc Nữ Phong và đệ tử Thần Kiếm Phong lại không ở cùng một chỗ.

Mà ở hai bên trái phải của Linh Thành, được ngăn cách bởi nhà bếp, là hai đại viện riêng biệt.

Chạy như bay suốt dọc đường, sau khi đến đại viện Ngọc Nữ Phong ở, Từ Kiệt đi khắp nơi tìm kiếm tung tích của Lý Đại Chủy.

Lần này lại không phí bao nhiêu sức lực, thoáng chốc đã tìm được Lý Đại Chủy.

Chủ yếu là xung quanh tên này tụ tập đông đảo đệ tử Ngọc Nữ Phong.

Mà trong vòng vây của đông đảo nữ đệ tử, Lý Đại Chủy vừa nắm tay một cô gái vừa tỏ vẻ thần bí nói ra.

“Các ngươi biết vì sao Trường Thanh sư đệ muốn đi Tam Sinh Thạch không?”

“Không biết, chẳng lẽ Trường Thanh sư đệ có người mình thích rồi? Cho nên muốn đến Tam Sinh Thạch với nàng?”

“Thật sao? Trường Thanh sư đệ có người mình thích rồi sao?”

“Là ai vậy?”

Vừa nhắc tới Diệp Trường Thanh, các cô gái đều hâm mộ, tò mò hỏi thăm.

Ai có thể may mắn được Trường Thanh sư đệ coi trọng chứ? Vậy thật sự là phần mộ tổ tiên cũng phải bốc khói xanh luôn rồi.

Thấy vậy, Lý Đại Chủy lắc đầu.

“Cũng không phải, trước mắt Trường Thanh sư đệ vẫn chưa có người mình thích.”

“Ồ, vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.”

“Làm ta sợ muốn chết, ta còn tưởng rằng ta không còn cơ hội nữa.”

“Cho dù không có thì ngươi cũng không có cơ hội.”

“Con người thì luôn có mơ ước.”

“Mơ ước chứ không phải ảo tưởng.”

“Vậy nếu không có người mình thích, sao Trường Thanh sư đệ lại muốn đến Tam Sinh Thạch?”

Có người hỏi, nghe vậy, Lý Đại Chủy thừa nước đục thả câu ra vẻ huyền bí.

“Các ngươi thật sự muốn biết?”

“Muốn.”

Đối mặt với vẻ mặt mong đợi của các cô gái, Lý Đại Chủy đầy hưởng thụ, nhìn xem, đây chính là sức hấp dẫn của Lý Đại Chủy ta.

Tiên nữ Ngọc Nữ Phong thì sao chứ, chẳng phải vẫn vây quanh Lý Đại Chủy ta sao.

Nếu các ngươi đã coi trọng Lý Đại Chủy ta, vậy thì phá lệ nói cho các ngươi biết.

Nghiêm mặt, Lý Đại Chủy tỏ ra nghiêm túc nói.

“Thật ra, lần này đi Tam Sinh Thạch, hoàn toàn bởi vì Trần Mục sư huynh và Vương…”

“Mẹ nó ngươi im miệng lại.”

Vừa nói được nửa câu, tiếng hét giận dữ đột nhiên vang lên, mọi người nhìn về nơi phát ra tiếng hét, chỉ thấy một bóng đen bay thẳng tới, theo sau đó là một chiếc túi bảy màu rực rỡ.

“Túi khóa yêu?”

Có đệ tử kinh ngạc thốt lên, túi khóa yêu này có cùng tác dụng với thừng khốn yêu, chỉ là cao cấp hơn, giá cả cũng đắt hơn.

Không đợi mọi người kịp phản ứng, túi khóa yêu đã chụp lấy Lý Đại Chủy, hoàn toàn khống chế hắn ta.

Ngay sau đó, bóng hình Từ Kiệt xuất hiện.

Khó khăn lắm mới tìm thấy Lý Đại Chủy, trông thấy hắn ta sắp nói ra, dưới tình huống cấp bách, Từ Kiệt bất chấp tất cả, dứt khoát tung túi khóa yêu ra, cứ chụp hắn ta lại rồi nói sau.

“Ai, ai đánh lén ta? Láo xược, nơi này là chỗ ở của Đạo Nhất tông, làm phản à?”

Trong túi khóa yêu, Lý Đại Chủy vẫn đang tức giận gào thét, hắn ta còn chưa thấy rõ người tới là ai thì đã bị một cái túi to chụp vào đầu.

Điên cuồng giãy giụa, chỉ tiếc là, ở trong tay Từ Kiệt, Lý Đại Chủy không hề có sức phản kháng, dù sao thì tu vi của hai người cũng chênh lệch không nhỏ.

“Mẹ nó ai dám chụp ông đây? Biết ông đây là ai không?”

Không để ý đến mắng chửi của Lý Đại Chủy, Từ Kiệt chào hỏi với đệ tử Ngọc Nữ Phong ở đây rồi khiêng bao tải rời đi.

“Ha ha, hôm nay Lý sư đệ uống quá chén, ăn nói lung tung, ta lập tức dẫn hắn ta trở về, không chậm trễ việc tu luyện của các vị sư muội nữa.”

Nói xong, bóng người đã nhanh chóng biến mất trong màn đêm, chỉ để lại đệ tử Ngọc Nữ Phong ngơ ngác nhìn nhau, không hiểu ra sao.

“Uống quá chén? Không giống lắm.”

“Đây không phải vấn đề giống hay không giống, có ai dùng túi khóa yêu chụp người uống quá chén hả?”

“Đúng rồi, vừa rồi Lý sư đệ muốn nói cái gì ấy nhỉ?”

“Không biết.”

Không nghe thấy, nhưng may mà không nghe thấy, Từ Kiệt vừa nghĩ vừa khiêng Lý Đại Chủy về chỗ ở của mình.

Đám đệ tử Thần Kiếm Phong như Triệu Chính Bình, Liễu Sương, Lục Du Du, Vương Dao, Trần Mục đều chờ ở nơi này.

Thấy Từ Kiệt thành công tìm được Lý Đại Chủy, Triệu Chính Bình cũng vội vàng hỏi.

“Sao rồi?”

“May mà ta đến kịp, nếu không thật sự lộ tẩy rồi, con hàng này tụ thập mấy trăm đệ tử Ngọc Nữ Phong ở đó để kể chuyện đấy.”

Từ Kiệt vừa nói vừa cởi túi khóa yêu, Lý Đại Chủy vốn còn đang tức giận mắng mỏ, sau khi nhìn thấy đông đảo bóng người quen thuộc ở xung quanh thì ngây ngẩn cả người.

“Ai, rốt cuộc là ai? Dám ra tay với ông nội Lý của ngươi, ngươi biết ông nội Lý của ngươi có thân phận gì không? Nói cho ngươi biết, còn không thả ta ra, tam sư huynh Từ Kiệt của ta sẽ không bỏ qua cho ngươi, thủ đoạn của hắn ta tàn nhẫn, hèn hạ, vô sỉ, bỉ ổi cùng cực, khiến ngươi khó lòng phòng bị, đến lúc đó chắc chắn sẽ khiến ngươi muốn sống không được, muốn chết… chết… không xong…”

“Tam sư huynh…”

Mê mang nhìn Từ Kiệt, mà Từ Kiệt thì nghiến răng nói.

“Ngươi nói ai hèn hạ, vô sỉ, bỉ ổi cùng cực hả?”

“Ta… chuyện này… ta… ngươi…”

Trong lúc nhất thời, Lý Đại Chủy bối rối, không biết nên giải thích như thế nào.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right