Chương 382: Bóng Lưng Rất Quen Thuộc
Từ Kiệt nhìn Lý Đại Chủy không thiện cảm, trong mắt lóe lên tia lạnh lùng.
“Nói đi, người nào bỉ ổi vô sỉ hèn hạ cùng cực, sư đệ không phải đang nói ta đấy chứ?”
“Không… Không phải, làm sao có thể, ta kính trọng nhất Tam sư huynh.”
“Thật sao? Nhưng tại sao lúc nãy ta nghe không giống vậy?”
“Sư huynh nghe lầm rồi.”
Lý Đại Chủy bị dọa đến tóc gáy dựng đứng, sao Tam sư huynh lại xuất hiện ở đây? Không đúng, cái túi Tỏa Yêu vừa rồi?
“Tam sư huynh, vừa rồi không phải ngươi…”
Hắn nghi ngờ nhìn Từ Kiệt hỏi, Từ Kiệt cũng không hề giấu giếm mà thẳng thắn thừa nhận.
“Đúng vậy, là ta, ngươi còn có mặt mũi nói chuyện này hả, nếu như ta không tới kịp thời, có phải ngươi đã đem chuyện này nói ra ngoài không?”
Mẹ kiếp ngươi còn mặt mũi nói chuyện này ư? Lý Đại Chủy nghe vậy liền liên tục lắc đầu kiên quyết nói.
“Sao có thể được? Ai mà không biết Lý Đại Chủy này nổi tiếng kín miệng.”
“Ah…..”
Từ Kiệt nghe vậy khóe miệng giật một cái, hắn cười lạnh một tiếng, không thèm để ý đến hắn.
Nếu Lý Đại Chủy ngươi được coi là kín tiếng thì tất cả chúng ta đều thành câm hết rồi.
Phải nói là lúc nãy vô cùng nguy cấp, chỉ thiếu một chút, chỉ một chút thôi, tên này đã nói hết ra rồi.
Khi đó rất nhiều người đều nghe thấy, khó có thể đảm bảo rằng tin tức sẽ không đến tai Sư tôn.
Một khi để Sư tôn phát hiện ra, sau đó bỏ trốn mất, bọn họ phải làm sao?
“Tam sư huynh, ngươi tin ta đi, Lý Đại Chủy này sẽ không nói lung tung, đây nhất định là vu khống, nhất định có người ở sau lưng hãm hại ta.”
“Được rồi, ngươi còn cần người hãm hại sao? Trước mắt trong khoảng thời gian này ngươi không được chạy lung tung, chỉ đi theo chúng tôi, ngoài ra nơi nào cũng không được đi.”
Lý Đại Chủy không bị trừng phạt, dù sao hắn ta cũng là người không thể giấu giếm chuyện gì, một khi hắn ta biết, nếu không nói ra hắn ta sẽ cảm thấy khó chịu.
Chỉ có thể đưa hắn ta đi cùng để có thể giám sát chặt chẽ hắn ta.
Triệu Chính Bình, Lưu Sương, Từ Kiệt, Lục Du Du và Vương Dao thay phiên nhau canh chừng Lý Đại Chủy.
Nhưng cho dù là vậy, đã mấy lần hắn suýt chút nữa nói ra ngoài, người này thật đúng là hết thuốc chữa.
Chỉ cần gặp được người nào đó, nói chuyện phiếm vài câu, rồi hắn nói với vẻ mặt bí ẩn.
“Sư đệ, ngươi có biết lần này chúng ta đi Tam Sinh Thạch là vì cái gì không?”
“Ta biết.”
“Ngươi biết ư?”
“Lý Đại Chủy.”
“Đại sư huynh.”
“Trưởng lão, ngươi biết chúng ta lần này đi Tam Sinh Thạch vì cái gì sao?”
“Ta biết.”
“Ngươi biết?”
“Lý Đại Chủy.”
“Nhị sư tỷ.”
“Sư huynh, ngươi có biết lần này chúng ta đi Tam Sinh Thạch vì cái gì không?”
“Không biết, sao vậy?”
“Sư huynh không biết sao?”
Cuối cùng cũng gặp được người không biết, Lý Đại Chủ trong mắt tràn đầy kinh ngạc, sau đó nói với vẻ mặt cao thâm khó hiểu.
“Ồ, thuyết pháp trong đó nhiều lắm.”
“Ồ, chẳng lẽ sư đệ biết nội tình bên trong?”
“Sư huynh đừng vội, chậm rãi nghe sư đệ nói.”
“Mau nói mau nói.”