Chương 384: Cứu Ta Với, Mọi Người

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 490 lượt đọc

Chương 384: Cứu Ta Với, Mọi Người

Nhìn thấy hai người một trước một sau rời đi, đám người Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt đưa mắt nhìn nhau.

Thế này là xong rồi? không phải chứ, Vương Thiết Thụ phí hết nhiều công sức như vậy, kết quả là thế này?

“Không phải là thật sự tức giận rồi chứ?”

Từ Kiệt có chút hoài nghi nói, nghe vậy, Lục Du Du ở bên cạnh rất đồng tình.

“Đổi lại đó là ta thì cũng như vậy thôi, thích cả một đời người, cuối cùng lại là như vậy, ai có thể tiếp nhận chứ.”

“Bây giờ hẳn là Vương Thiết Thụ Trưởng Lão rất đau lòng.”

“Đích thật sư tôn có hơi quá đáng.”

Mọi người đều biểu thị đồng cảm với Vương Thiết Thụ, cả một đời người, thích từ lúc còn trẻ cho đến bây giờ, bỏ ra nhiều như vậy nhưng mà cuối cùng lại đổi lấy được kết quả như thế.

“Hy vọng sư tôn có thể thật tốt nói rõ ràng với Vương Trưởng Lão.”

Cuối cùng, người làm đại sư huynh như Triệu Chính Bình cũng phải cảm thán.

Ngày bình thường phá thì phá, nhưng mà đối mặt với kết quả như vậy, tâm lý của tất cả mọi người không tránh khỏi khó chịu.

Nếu nói về một đời này của Hồng Tôn, nói là đầu đội trời chân đạp đất cũng không quá, nhưng lại thật sự có lỗi với Vương Thiết Thụ.

Ngay tại thời điểm mấy người đang cảm thán, đột nhiên, ở trong rừng không xa lắm truyền đến một tiếng rống to kêu cứu.

“Mẹ kiếp, Vương Thiết Thụ ngươi làm gì vậy?”

“Người đâu, Thanh Thạch, sư huynh, cứu mạng.”

“Tới cứu ta với, mẹ kiếp.”

Nghe thấy âm thanh này, vốn dĩ mọi người đang đứng cảm thán mặt liền biến sắc, hoài nghi nói.

“Là sư tôn?”

Nghe thấy âm thanh kia rõ ràng là Hồng Tôn rồi, nhưng mà chuyện gì thế? Không phải là đang đuổi theo Vương Thiết Thụ Trưởng Lão sao?

Mà bọn người Thanh Thạch, Thạch Tùng nhanh chóng triển khai thánh niệm, có điều chỉ vẻn vẹn một cái chớp mắt, sắc mặt mấy người trở nên cổ quái thu hồi thánh niệm.

“Khụ, không cần phải để ý đến hắn, hắn đang cùng Vương Thiết Thụ Trưởng Lão nói chuyện phiếm thôi.”

Hả ???

Trò chuyện thế nào có thể trò chuyện ra tiếng kêu cứu?

Có điều mấy người Thanh Thạch không có ý xuất thủ, đám Diệp Trường Thanh cũng không để ý nữa, lại nói ở Tam Sinh Thạch này có thể có nguy hiểm gì chứ?

Vốn dĩ là đuổi theo đến chỗ Vương Thiết Thụ, vừa nghĩ tới dáng vẻ Vương Thiết Thụ lệ rơi đầy mặt, trong lòng Hồng Tôn không tránh khỏi một trận đau lòng cùng tự trách.

Đương nhiên, chuyện này cùng với chuyện yêu hay không yêu không liên quan gì, đối với Vương Thiết Thụ, Hồng Tôn chưa từng có suy nghĩ gì.

Chỉ là vừa mới đuổi theo đến một rừng cây, đột nhiên bốn phía vụt bắn ra bốn cái thừng Khốn Yêu, ngay sau đó còn có một cái lưới lớn từ trên trời rơi xuống.

“Tỏa Thiên Võng?”

Cái này mẹ nó không phải là một trong các thần khí chấn tông của Thiết Tượng cốc sao, tại sao lại xuất hiện ở đây?

Trong nháy mắt cũng cảm giác được có gì đó không ổn, có điều lúc này muốn chạy trốn cũng đã chậm, đã bị Tỏa Thiên võng bao phủ lại rồi, sau đó Vương Thiết Thụ đi từ trong rừng cây ra.

Làm gì có chỗ nào còn chút bộ dáng bi thương vừa nãy nữa, lúc này trong mắt nàng nhìn về hướng Hồng Tôn tràn đầy thâm tình yêu thương.

“Hồng ca, ta biết ngươi chắc chắn sẽ tới.”

Hả ???

“Cho nên ta đặc biệt mang theo Tỏa Thiên võng đến, chính là để giúp đỡ Hồng ca.”

Giúp đỡ ta? Câu này vì sao càng nghe càng thấy không được bình thường?

Nhìn thấy Vương Thiết Thụ ngày càng tiến gần, Hồng Tôn hoàn toàn luống cuống, bị Tỏa Thiên võng vây lại hắn cũng không có biện pháp nào.

Vừa giãy giụa, hắn vừa mở miệng dỗ dành Vương Thiết Thụ nói.

“Chuyện này, Thiết Thụ à, ngươi không nên kích động, có chuyện gì chúng ta cùng nói chuyện thật tốt nha.”

“Ta không có kích động, Hồng ca ngươi biết mà, ta chờ đợi ngày này, đã đợi rất lâu, hôm nay chính là ngày chúng ta chính thức cùng bên nhau.”

“Ngày hôm nay cùng bên nhau? Ngươi … ngươi muốn làm gì?”

Không thèm để ý đến lời của Hồng Tôn, Vương Thiết Thụ đi đến trước mặt hắn, lấy ra một cái bình ngọc, nở nụ cười lanh lảnh.

“Hồng ca chắc không lạ lẫm nhỉ?”

“Hợp Hoan tán…”

“Đoán đúng rồi, cũng là Hợp Hoan Tán, hơn nữa là loại Hợp Hoan Tán cấp bậc cao nhất đó, Thánh cảnh cường giả cũng không có cách nào chống lại nha, cho dù là bên trong Hợp Hoan Tông cũng không có được bao nhiêu.”

“Bình tĩnh, Thiết Thụ, ngươi bình tĩnh đi, chúng ta còn trẻ, không cần thiết như vậy.”

“Không sao, có thể giải là được.”

“Ngươi làm như vậy thì chỉ tính là có được cơ thể của ta, nhưng không lấy được trái tim của ta.”

“Vậy ít nhất cũng chiếm được một cái rồi.”

Nói rồi, Vương Thiết Thụ vặn nắp bình ra, thấy thế Hồng Tôn hoàn toàn dại ra, mẹ nó, ai có thể nghĩ tới diễn xuất của nữ nhân này tốt như vậy.

Vừa mới đó còn khóc ngất lên ngất xuống, mẹ nó cảm xúc toàn là giả, chính là vì để lừa dẫn mình đến đây, mẹ nó nàng ta muốn cậy mạnh bức hiếp.

“Cứu mạng với.”

“Thanh Thạch, sư huynh, cứu ta.”

“Nghịch đồ, cứu ta.”

Hồng Tôn không ngừng kêu cứu, chỉ tiếc là hoàn toàn không có ai đáp lời, đám người Thanh Thạch không có chút ý muốn hiện thân nào.

Theo lý thuyết thì chút khoảng cách ấy, đám Thanh Thạch trong thoáng chốc đã có thể đuổi tới, nhưng mà cho đến lúc Vương Thiết Thụ nghiêm túc đút hết bình Hợp Hoan Tán cho Hồng Tôn xong, cũng không có ai xuất hiện.

Hồng Tôn gấp gáp, cả đời này hắn chưa từng trải qua sự hoảng loạn như thế.

Nhất là khi nhìn thấy Vương Thiết Thụ lấy ra một tòa linh ốc, bên trong còn treo đầy dây lụa đỏ thẫm.

Cái này cái này… cái này mẹ nó là phòng cưới à.

Trong khoảng thời gian đang chờ dược hiệu trong người Hồng Tôn phát tác này, Vương Thiết Thụ tự vẽ lên mặt mình lớp trang điểm “mỹ mạo”, mặc lên trường bào đỏ thẫm đã sớm chuẩn bị từ trước.

“Hồng ca, đêm xuân một khắc đáng ngàn vàng, chúng ta cũng không cần lãng phí thời gian nữa.”

Sau đó, ôn nhu ôm Hồng Tôn lên trên giường, Hồng Tôn thì gân cổ hò hét giận dữ.

“Cứu ta với, mẹ nó các ngươi không có nghĩa khí, có còn là sư huynh đệ đồng môn hay không?”

“Nghịch đồ, Nghịch đồ, vi sư sẽ không bỏ qua cho các ngươi.”

“Thiết Thụ, ngươi bình tĩnh, ngươi bình tĩnh một chút, làm như vậy không được đâu.”

“Vương Thiết Thụ, hôm nay ngươi dám động lão phu một chút thôi lão phu cũng tuyệt đối không tha thứ cho ngươi.”

“Cứu mạng, người đâu tới cứu ta với…”

Tiếng cầu cứu cũng không tiếp tục bao lâu thì nhanh chóng tiêu tán.

Mà dưới Tam Sinh Thạch, sắc mặt mọi người liền cổ quái, Từ Kiệt cũng có chút không nhịn được hoảng hốt nói.

“Chúng ta thật sự không cứu sao? Sư tôn có giết chúng ta không đó?”

“Vậy ngươi có nắm chắc cứu được trường trong tay Vương Thiết Thụ Trưởng Lão không?”

“Không chắc.”

“Vậy là đúng rồi, đám Nhị Trưởng Lão cũng không động mà.”

Tất nhiên là đoán được chuyện gì xảy ra, không nghĩ tới Vương Thiết Thụ Trưởng Lão còn có chiêu này, xem bộ dáng đúng là bị ép đến mức nóng ruột.

Ở một bên, Diệp trường Thanh đang cùng Bách Hoa tiên tử đứng trước Tam Sinh Thạch.

Nhìn thấy bên trong Tam Sinh Thạch phản chiếu lại hình ảnh của mình và Bách Hoa tiên tử bên cạnh.

Lúc này Bách Hoa tiên tử nở nụ cười nói.

“Thanh bảo bối, ngươi thật sự không có ý định tìm một đạo lữ cho mình sao?”

“Phải biết là, đối với con người mà nói, cho dù là tu sĩ, cô đơn cũng là thứ không có cách nào kháng cự lại, hơn nữa, trải qua nhiều năm như vậy ta cũng chưa bao giờ qua lại với đạo lữ nào đó.”

Bách Hoa tiên tử nhẹ nhàng nói, cũng không biết có phải vì tới chỗ Tam Sinh Thạch hay không mà lá gan của lão nữ nhân này còn lớn hơn trước kia.

Nghe vậy, Diệp Trường Thanh lắc đầu nói.

“Hoa a di, ta còn trẻ, tạm thời không có cân nhắc tới những thứ này.”

“Gọi ta là Bách Hoa.”

“Chuyện này chỉ sợ không thích hợp.”

“Vậy ta cũng chỉ có thể tâm sự với mẹ ngươi thật tốt.”

Uy hiếm, uy hiếm trắng trợn, nhưng mà hết lần này đến lần khác Diệp Trường Thanh đều không có cách nào, chỉ có thể nhỏ giọng nhanh chóng kêu một tiếng Bách Hoa, sau đó liền chạy trối chết đến bên cạnh đám Từ Kiệt.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right