Chương 385: Ngoan, Ta Sẽ Chịu Trách Nhiệm Với Ngươi
Nhìn dáng vẻ chạy trối chết của Diệp Trường Thanh, trong mắt Bách Hoa tiên tử lóe vẻ sâu xa.
Mọi người đợi ở Tam Sinh Thạch khoảng ba canh giờ, mà lúc này trong linh ốc cách đó không xa.
Vương Thiết Thụ thay một bộ võ phục hoa nhí mới tinh, tiện tay ném một bộ quần áo cho Hồng Tôn, cười nói.
“Ngoan, ta sẽ chịu trách nhiệm với ngươi.”
“Đừng động vào ta.”
Về phần Hồng Tôn, hốc mắt đỏ bừng, cả người co rút trên giường, giống như vừa phải chịu uất ức cực lớn, nào còn khí phách khi xưa.
Nhưng Vương Thiết Thụ căn bản không quan tâm đến những điều này, cưỡng ép ôm chầm lấy Hồng Tôn, chu môi trực tiếp ‘bẹp’ một cái lên mặt Hồng Tôn.
“Nào, thơm một cái.”
“Đừng động vào ta, đừng động vào ta.”
Cũng không biết có phải là bị kích thích hay không, trong lúc nhất thời Hồng Tôn quên cả phản kháng, cứ mặc cho Vương Thiết Thụ bá đạo ôm vào trong lòng như vậy.
“Được rồi, việc đã đến nước này, ván cũng đã đóng thuyền, ngươi còn muốn thế nào? Ta đã nói là sẽ phụ trách rồi mà, ngoan, đừng khóc.”
“Ta mãi mãi không tha thứ cho ngươi.”
Hả? Nghe vậy, Vương Thiết Thụ sầm mặt, ngay sau đó hệt như một con hổ đói vồ tới.
Lại là một canh giờ nữa, lần này, Hồng Tôn khóc thật.
Giây phút này, cuối cùng ông lão cứng cỏi này cũng không kìm nổi nữa, ấm ức trong lòng, nước mắt trong mắt, tất cả đều không nhịn được mà bộc phát ra ngoài.
Lần này, Hồng Tôn ngoan ngoãn nghe lời mặc quần áo vào, thấy vậy, Vương Thiết Thụ hài lòng gật đầu, vỗ một phát lên mông hắn.
“Đi thôi, mọi người đều chờ sốt ruột rồi.”
“Ngươi…”
“Oa ha ha ha ha…”
Hai người một trước một sau ra khỏi linh ốc, một người mặt mày hồng hào, vui vẻ không thôi.
Một người ấm ức tủi nhục, không có sức sống.
Thu hồi linh ốc, Vương Thiết Thụ dẫn Hồng Tôn đi về phía Tam Sinh Thạch.
Bên kia, trông thấy đã hoàng hôn rồi mà Hồng Tôn vẫn chưa trở về, Từ Kiệt không nhịn được lên tiếng.
“Đệt, thời gian của sư tôn cũng dài quá rồi, lão già hắn mạnh như vậy sao?”
“Nghịch đồ.”
Nhưng vừa dứt lời, một tiếng gầm thét giận dữ từ đằng sau truyền đến, nghe vậy Từ Kiệt giật nảy mình, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy Hồng Tôn đang đỏ mắt nhìn mình.
Tiếng nói nghiến răng nghiến lợi kia, cho dù cách rất xa cũng có thể nghe được.
Lông tơ cả người dựng thẳng, Từ Kiệt lập tức lắc mình trốn ra sau lưng Thanh Thạch.
Mà nhìn thấy đám người Thanh Thạch, Thạch Tùng, Hồng Tôn tức giận không thôi.
“Vì sao?”
Lên tiếng chất vất, nghe vậy, sắc mặt Thạch Tùng đầy nghi hoặc.
“Vì sao?”
“Vì sao không tới cứu ta?”
Vừa rồi hắn kêu khàn cả cổ, hơn nữa động tĩnh lớn như vậy, hắn không tin đám người Thạch Tùng không nghe thấy.
Vì sao sư huynh đệ đồng môn trông thấy hắn bị hành hại tàn phá như vậy mà không ra tay cứu hắn?
Nghe vậy, Thạch Tùng tỏ vẻ kỳ lạ liếc nhìn Vương Thiết Thụ, mà Vương Thiết Thụ cũng cười nói.
“Đệ muội tham kiến sư huynh.”
Ngay sau đó ôm chầm lấy Hồng Tôn an ủi.
“Được rồi, sao có thể nói chuyện với sư huynh như vậy chứ.”
“Ngươi…”
Hồng Tôn nghiến răng nghiến lợi, có bản lĩnh ngươi cởi Tỏa Thiên Võng ra, lão phu vung kiếm chém ngươi.
Từ đầu đến cuối, Hồng Tôn đều bị nhốt trong Tỏa Thiên Võng, hắn cũng không có cách nào, nhưng mà, nếu đám người Thạch Tùng bằng lòng ra tay, vậy vẫn có thể tránh thoát, chỉ là…
“Sư huynh, cởi cái lưới rách này ra cho ta.”
“Ừm, chuyện xích mích của hai người các ngươi, người ngoài chúng ta không nên xía vào làm gì!”
“Đúng vậy, sắc trời cũng không còn sớm, đi thôi, về thôi.”
Đám người Thạch Tùng, Thanh Thạch, Trương Thiên Trận tự nói rồi tự quay người đi xuống chân núi.
Cảnh tượng này khiến cho Hồng Tôn tức đến nổ phổi.
“Quay lại, cởi cái lưới rách này ra cho ta.”
“Mẹ nó các ngươi không có nghĩa khí, có còn là đồng môn sư huynh đệ hay không, ta muốn nói với đại sư huynh.”
“Mẹ nó, cả đám đều giả vờ câm điếc đấy hả?”
“Nghịch đồ, các ngươi đi đâu?”
“Sư tôn, bọn ta trở về nấu cơm trước, người và sư mẫu từ từ trở về.”
“Sư mẫu cái gì? Nghịch đồ ngươi đang gọi cái chó gì?”
“Vâng vâng vâng, người và sư mẫu từ từ nói chuyện, bọn ta đi trước đây.”
“Nghịch đồ, ta sẽ không bỏ qua cho các ngươi, nghịch đồ!”
Hồng Tôn giống như một con sư tử nổi giận, hai mắt đỏ bừng, một đám khốn kiếp, mẹ nó tất cả các ngươi đều bán đứng ta đúng không?
Ngay khi Hồng Tôn không cam lòng gào thét, Vương Thiết Thụ lại nhấc Hồng Tôn lên.
“Ngươi làm gì?”
“Chúng ta về nhà thôi Hồng ca.”
“Về nhà gì? Ta nói cho ngươi biết, Vương Thiết Thụ, việc giữa ta và ngươi chưa xong đâu, ngươi chờ đó cho ta.”
“Có bản lĩnh cởi cái lưới rách này ra, chúng ta đánh một trận thật sự.”
“Vương Thiết Thụ, ngươi có bản lĩnh thì cởi cái lưới rách này ra.”
“Không vội, đến lúc đó tự khắc sẽ cởi.”
Một đám người từ từ xuống núi, chỉ là ngày hôm nay trong núi Chung Tình, tiếng hét tức giận của một lão già vang lên không dứt, cho dù cách rất xa cũng có thể nghe ra uất ức ngút ngàn trong đó.
Hơn nữa, trên đường xuống núi, đệ tử Thần Kiếm Phong nhìn thấy cảnh này đều sẽ cung kính chắp tay hành lễ với Vương Thiết Thụ, đồng thời kêu lên một tiếng.
“Sư mẫu.”
Điều này khiến cho Vương Thiết Thụ rất vui vẻ, trên đường đi vẫn luôn mang theo nụ cười, liên tục gật đầu.
“Ừ.”
Trái lại là Hồng Tôn, gân xanh nổi lên.
“Mẹ nó các ngươi vừa gọi cái gì, ai là sư mẫu? Ta không thừa nhận, lão phu không thừa nhận.”
Nhưng các đệ tử hoàn toàn không để ý đến, gọi một tiếng sư mẫu xong chạy mất hút.
“Phản, phản rồi, mẹ nó các ngươi muốn tạo phản sao, ta là phong chủ của Thần Kiếm Phong, mẹ nó các ngươi không có sư mẫu, hô cái quần què gì chứ!”
Về phần những người không rõ đầu đuôi câu chuyện như đám đệ tử Khô Mộc am kia.
Nhìn thấy Hồng Tôn bị Vương Thiết Thụ khiêng xuống núi, Tú Linh còn nghi ngờ nói.
“Hồng tiền bối là…”
“Tú Linh, cứu ta, mau đi tìm sư tôn ngươi.”
Nhìn thấy Tú Linh, Hồng Tôn vội vàng hô lên, chỉ là lời này khiến nàng không hiểu ra sao.
Ánh mắt quét qua quét lại trên người Vương Thiết Thụ và Hồng Tôn, thấy vậy, Hồng Tôn sốt ruột không thôi.
“Đứng đực ra đó làm gì, đi tìm sư tôn ngươi, liên hệ với đại sư huynh của ta, mau lên.”
Mà Vương Thiết Thụ thì chẳng thèm để ý, một tiểu nha đầu mà thôi, không có tí uy hiếp gì.
Đúng lúc Tú Linh không biết làm thế nào mới phải, một đệ tử Thần Kiếm Phong đi ngang qua, nhìn thấy Vương Thiết Thụ thì tiến lên hô một câu.
“Sư mẫu.”
Hả???
Nghe thấy lời này, trong mắt Tú Linh lóe vẻ đã hiểu, hóa ra là đạo lữ của Hồng Tôn tiền bối.
Nhìn thấy ánh mắt Tú Linh thay đổi, Hồng Tôn hoàn toàn hoảng hốt, giận dữ hét với đệ tử Thần Kiếm Phong kia.
“Mẹ nó sư mẫu từ đâu ra, cút, cút càng xa càng tốt.”
“Vâng thưa phong chủ, người và sư mẫu cứ trò chuyện.”
“Mẹ nó ngươi đứng lại cho ta, ta giết chết ngươi.”
Về sau, cho dù Hồng Tôn hô hào thế nào, Tú Linh cũng không để ý đến, cung kính thi lễ với Vương Thiết Thụ, gọi một tiếng ‘tiền bối’ rồi quay người rời đi.
Nhìn bóng lưng của nàng, Hồng Tôn không nhịn được rơi lệ, mà Vương Thiết Thụ thì dịu dàng lau nước mắt cho hắn, thâm tình nói.
“Hồng ca ngươi xem đi, bọn họ đều rất xem trọng chúng ta, đây chính là ông trời tác hợp.”
“A, ngươi có bản lĩnh thì cởi cái lưới rách này ra, ta cho ngươi biết cái gì gọi là ông trời tác hợp thật sự.”
“Bây giờ vẫn chưa được.”
“Ngươi… Vương Thiết Thụ, ngươi chờ đó cho ta.”
“Ta vẫn luôn chờ Hồng ca, cũng chờ hơn nửa đời người rồi.”
“Ta @# $@ $ $%”