Chương 386: Đây Là Tình Yêu Đích Thực Sao?

person Tác giả: Cửu Ngữ schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,498 lượt đọc

Chương 386: Đây Là Tình Yêu Đích Thực Sao?

Bị Vương Thiết Thụ vác trên vai trên suốt chặng đường trở lại Linh Thành.

Trên đường đi, Hồng Tôn vô cùng tức giận, nhưng hắn ta lại không thể làm gì được.

Còn Vương Thiết Thụ thì mỉm cười hạnh phúc, sau bao nhiêu năm chờ đợi, cuối cùng cũng đợi đến lúc “đôi tình nhân cuối cùng cũng nên duyên vợ chồng”.

Đặt Hồng Tôn xuống và phớt lờ lời mắng mỏ của Hồng Tôn, Vương Thiết Thụ tự nói với mình.

“Hồng ca, ta nói cho ngươi biết, Hồng Bảo năm đó ngươi tặng cho ta giờ đã có hài tử…”

Có vô số chuyện muốn tâm sự với Hồng Tôn, nhưng Hồng Tôn làm gì có tâm trạng mà nghe.

Nhìn thời gian trôi qua từng chút một, Hồng Tôn thực sự lo lắng, sắp đến giờ ăn rồi.

“Thiết Thụ, ngươi thả ta ra trước, có chuyện gì nói sau được không?”

“Không được.”

“Thật đó, ngươi thả ta đi trước đi, ta thật sự rất gấp, đi chậm một chút sẽ không còn.”

“KHÔNG.”

“Rốt cuộc ngươi có thả hay không?”

“Không thả.”

“Ta @¥%##¥%¥#”

“Thiết Thụ, ngươi thả ta ra trước, ta đi một chút sẽ về, nếu ta đến muộn thì thật sự sẽ không còn nữa.”

“Cái gì không còn?”

“Ngạch……………”

Nói thế nào Vương Thiết Thụ cũng không chịu thả, Hồng Tôn buộc phải bất đắc dĩ kể cho nàng nghe về bữa ăn

Nghe xong Vương Thiết Thụ có vẻ khó hiểu.

“Hồng ca, ngươi còn chưa cắt cơm sao?”

“Bớt nói nhảm đi, chậm trễ nữa thật sự không còn đó.”

“Vậy ta dẫn ngươi đi?”

“Được, được, dùng biện pháp gì cũng được, chỉ cần đưa ta đi ăn cơm là được.”

Hồng Tôn không quản được nhiều nữa, ăn cơm trước đi.

Thấy vậy, Vương Thiết Thụ lại bế Hồng Tôn và đi về phía nhà bếp.

Trong phòng bếp, Diệp Trường Thanh vừa nấu cơm xong, Thanh Thạch, Thạch Tùng, Trương Thiên Trận và những người khác cười nói.

“Hôm nay sợ là Hồng Tôn không tới được rồi.”

“Vậy thì chúng ta chia phần của hắn luôn.”

“Thanh Thạch huynh nói rất đúng.”

Ngay khi đang nói, có một tiếng gầm từ bên ngoài nhà bếp.

“Đánh rắm, người nào dám động đến cơm của ta?”

Hồng Tôn đang được Vương Thiết Thụ vác liền hét lên với đôi mắt đỏ ngầu.

Thấy vậy, mấy người mí mắt giật giật, đến nước này còn muốn tới ăn cơm?

Và Hồng Tôn thúc giục Vương Thiết Thụ.

“Mau xếp hàng đi, đứng ngây ra đó làm cái gì?”

“Không phải chỉ là một bữa ăn thôi sao?”

“Ngươi thì biết cái gì, đi mau.”

Không biết tại sao Hồng Tôn lại điên cuồng vì một bữa ăn như vậy, nhưng nhìn thấy hắn như vậy, Vương Thiết Thụ vẫn nên làm theo lời hắn.

Có điều khi Diệp Trường Thanh vừa bưng đồ ăn lên, Vương Thiết Thụ liền bị mùi thơm kia xộc vào mũi làm ngây ngẩn cả người.

“Thơm quá.”

Trước đây, nàng không hiểu tại sao Hồng Tôn lại điên cuồng vì một bữa cơm như vậy, nhưng bây giờ, dường như nàng đã hiểu ra.

Chỉ là mùi hương này, sống nhiều năm như vậy, Vương Thiết Thụ cũng chưa từng ngửi qua.

Đồng thời, bên ngoài viện các đệ tử Đạo Nhất Tông vẫn cạnh tranh rất kịch liệt, không khó nhìn ra mọi người đều vì bữa ăn mà dốc toàn lực.

Sau khi xếp hàng, mọi người lần lượt đi lấy cơm, vì Hồng Tôn bị Tỏa Thiên võng trói nên Vương Thiết Thụ là người làm thay hắn.

Và với tư cách là một thánh cảnh cường giả, lại là Đạo lữ mà Hồng Tôn không thừa nhận, vì vậy Vương Thiết Thụ cũng chiếm được một vị trí.

Thanh Thạch và những người khác đều không phản đối điều này.

Nhìn bát đồ ăn ngon lành to đùng trong tay, Vương Thiết Thụ không khỏi nuốt nước miếng, sau đó dùng đũa gắp thử một miếng cho vào miệng.

Trong một khoảnh khắc, đôi mắt nàng mở to, và sau đó là bạo phong hút vào.

Về phần Hồng Tôn ở bên cạnh, nhìn Vương Thiết Thụ ăn như hổ đói, trong mắt hắn ta bắn ra lửa giận.

“Mẹ nó ngươi mở trói cho ta trước.”

Chính mình còn đang bị trói ở đây, một mình nàng đã bắt đầu ăn cơm, nhìn đồ ăn gần trong gang tấc nhưng lại không ăn được, cảm giác này cơ hồ khiến hắn sắp phát điên.

Chỉ là Vương Thiết Thụ đang mải mê ham ăn, hoàn toàn không để ý đến Hồng Tôn, điều này đã khiến Hồng Tôn triệt để cả kinh.

“Mẹ nó ngươi khoan ăn đã, cởi trói cho ta trước.”

“Cởi trói cho ta trước, ngươi điếc hả?”

Cuối cùng cũng đợi Vương Thiết Thụ ăn xong, thấy nàng hướng ánh mắt về phía chiếc bát to của mình, Hồng Tôn không chửi bới nữa, vẻ mặt sợ hãi nói.

“Ngươi… Ngươi muốn làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, những chuyện trước đây ta có thể nhịn được, nếu như ngươi dám động đến cơm của ta, ngươi chết chắc với ta.”

Nghe vậy, Vương Thiết Thụ chật vật thu hồi ánh mắt, nhìn Hồng Tôn cười toe toét nói.

“Làm sao có thể? Lại đây Hồng ca ca, ta đút cho ngươi ăn.”

Tình yêu dành cho Hồng Tôn cuối cùng đã chiến thắng lòng tham ăn.

Nhìn thấy Vương Thiết Thụ bưng chiếc bát lớn lên chuẩn bị đút cho mình, Hồng Tôn hiển nhiên sửng sốt, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.

Có thể chống lại được cơm của tiểu tử Trường Thanh thế này thì không biết đã yêu đến mức độ nào.

“Thiết Thụ à, ngươi… …”

“Hồng ca, ngươi há miệng a…”

Hắn cảm động ngơ ngác mở miệng, Vương Thiết Thụ cũng đút một thìa lớn thức ăn vào miệng Hồng Tôn.

Đừng nói là Hồng Tôn, ngay cả những người xung quanh Thanh Thạch, Thạch Tùng, Từ Kiệt và những người khác cũng phải sửng sốt.

“Đây là tình yêu đích thực.”

Từ Kiệt cảm thán nói, dù sao, cho đến nay, hắn chưa từng thấy ai có thể làm được điều này.

Ngay cả mối quan hệ giữa đại sư huynh Triệu Chính Bình và Triệu Nhu bình thường tình cảm thực sự rất tốt, nhưng đến khi ăn cơm, nếu ngươi dám động đến một hạt cơm, thì chẳng khác nào liều mạng với họ.

Vì lý do này, cả hai đã không nhớ họ đã ra tay đánh nhau bao nhiêu lần.

Về phần Vương Thiết Thụ, nàng có thể nhịn được để đút cơm cho Hồng Tôn, đây là một câu chuyện tình yêu xúc động lòng người.

Hồng Tôn vừa ăn vừa cảm thấy xúc động.

Nhưng sự xúc động này không kéo dài được bao lâu, một giây sau, Vương Thiết Thụ lại múc một muỗng, nhưng lần này là đút vào miệng của chính mình.

Lúc này Hồng Tôn lập tức sửng sốt, vội vàng nuốt thức ăn trong miệng rồi hỏi.

“Ngươi đang làm gì?”

“Không làm gì cả, ngươi một miếng, ta một miếng.”

Ngươi một miếng, ta một miếng? Nghe vậy, cảm xúc trong lòng Hồng Tôn lập tức biến mất trong nháy mắt, hắn tức giận quát lên.

“Đó là cơm của ta, cái gì mà ngươi một miếng, ta một miếng.”

“Nào, Hồng ca.”

Mặc cho Hồng Tôn giận dữ mắng mỏ, Vương Thiết Thụ vẫn múc một thìa khác đưa vào miệng Hồng Tôn, Hồng Tôn thấy vậy vô cùng tức tối nhưng vẫn khuất phục nuốt vào.

Sau đó, Vương Thiết Thụ cũng ăn một miếng.

“Mẹ nó ngươi đừng ăn nữa, đó là cơm của ta, bỏ cái bát kia xuống, cởi cái lưới rách này ra cho ta.”

“Nào, Hồng ca, ăn đi.”

“Hu hu…”

“Ngươi đừng ăn nữa.”

“Hồng ca, ăn đi.”

“Hu hu…”

“Cơm của ta.”

Cứ như vậy, dưới sự mắng mỏ dữ dội của Hồng Tôn, một bát cơm đã bị ăn sạch, nhưng hình như có gì đó không ổn.

“Nếu như ta không lầm, sư mẫu ăn một bát rưỡi, sư tôn chỉ ăn nửa bát?”

Lục Du Du hoài nghi nói.

“Chậc, đó là những gì đã xảy ra.”

“Vậy, đây là tình yêu đích thực? Hay là…”

“Hẳn là tình yêu đích thực, dù sao cũng cho sư tôn ăn nửa bát.”

“Nhưng bát cơm đó vốn là của sư tôn.”

“Cái này…”

Diệp Trường Thanh, Từ Kiệt và những người khác có chút bối rối.

Ngươi nói đây liệu có phải tình yêu đích thực?

Nếu nói không phải, người ta cũng không ăn hết, còn đút cho Hồng Tôn nửa bát, riêng điểm này người nào có thể làm được?

Nhưng nếu nói phải, bát cơm này vốn là của sư tôn, nhưng bị sư mẫu ăn hết một nửa bát, bọn họ nhìn thấy sư tôn tức giận đến mức ria mép đều dựng lên.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right